[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 302

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh cùng , Tô Điềm bên cạnh Lý Quần Anh, phía bên của cô là Thẩm Chính, tiếp theo là Tô Điềm, Tô Chấn Hưng, và bé Tô An Bang.”

 

Ngồi ở vị trí của , Tô Điềm thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện mạnh mẽ tỏa từ đàn ông Thẩm Chính bên cạnh cùng với mùi hương nhàn nhạt phả tới.

 

Dường như là mùi xà phòng, ngửi thấy mùi , Tô Điềm lén liếc bộ quân phục của đàn ông bên cạnh một cái, đợi đối phương phát hiện nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

 

Phát hiện thì chắc chắn là phát hiện , với chức trách của Thẩm Chính, Tô Điềm lén, cái ánh mắt nhỏ xíu đó mà phát hiện thì mới lạ.

 

Thẩm Chính chút khổ sở, cứ thấy chỗ nào đó đúng lắm.

 

Ăn xong một bữa cơm, ai về nhà nấy, Tô Chấn Hưng ở nhà, Tô Điềm và Thẩm Chính rời .

 

Mấy thanh niên còn hẹn chiều nay cùng bách hóa tổng hợp dạo một chút, tết nhất mà, ai cũng mua chút gì đó.

 

Rời khỏi nhà họ Tô, suốt quãng đường Thẩm Chính đều chút yên lòng, sự bất thường đến cả Tô Điềm vốn dĩ đầu óc đơn giản cũng phát hiện .

 

“Này , thế, cái bộ dạng yên lòng ?"

 

Giơ tay lên quơ quơ mắt Thẩm Chính, cắt đứt mạch suy nghĩ của đối phương.

 

Nhận động tác của Tô Điềm, Thẩm Chính đầu liếc thằng bạn một cái, lên tiếng:

 

một bạn!"

 

Tô Điềm thấy câu của em , trong não bộ lập tức hiện hai từ...

 

trung sinh hữu" (tự bịa bạn), “ám độ Trần Thương" (lén lút việc)!

 

“Người bạn của một chuyện nghĩ mãi thông."

 

“Nghĩ thông?

 

Tới đây tới đây, xem nào, giúp ... giúp bạn tham mưu cho."

 

Tô Điềm cố nén để bật thành tiếng, lúc nãy suýt chút nữa là lỡ miệng .

 

Thẩm Chính chú ý tới sự hả hê trong mắt Tô Điềm, nhưng hiện tại cũng chẳng ai khác thể cho lời khuyên nữa, đành miễn cưỡng để Tô Điềm thử xem .

 

“Chuyện là, bạn đó của một nữ đồng chí thích..."

 

“Nữ đồng chí!"

 

Lại còn là thích nữa cơ đấy!

 

Tô Điềm kiềm chế hét toáng lên, thấy ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Chính qua, Tô Điềm vội vàng bịt miệng , dùng ánh mắt hiệu:

 

“Tiếp tục , tiếp tục !”

 

“Đó là, nữ đồng chí đó đột nhiên chút phòng với nam đồng chí , bạn hỏi, chuyện là thế nào?"

 

Thẩm Chính bổ sung nốt câu cắt ngang.

 

Tô Điềm xong lời của em , lập tức bằng ánh mắt đầy thương cảm.

 

Không chứ, em , tình cảnh của chút nào .

 

Chỉ tò mò là, nữ đồng chí mà em tới là ai thế?

 

“Cậu kiểu gì thế hả?"

 

Thẩm Chính đối diện với ánh mắt của Tô Điềm, thấy vui.

 

Cái là ý gì, thương hại ?

 

Phi phi phi, thương hại “ bạn" của ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-302.html.]

Không cần nhé, cảm ơn.

 

Thẩm Chính sa sầm mặt mày, chằm chằm Tô Điềm đợi mở miệng.

 

Tô Điềm “chậc chậc" hai tiếng, cân nhắc một lát mới :

 

“Trường hợp của ... của bạn , theo kinh nghiệm của một từng trải như thì chắc chắn là thích !"

 

“Cậu xem , cảnh giác thì chắc chắn là thích mà."

 

Tô Điềm vẻ tràn đầy tự tin.

 

Nhìn cái điệu bộ đó, Thẩm Chính vạn phần tin!

 

Biết ngay mà, cái thằng ngốc Tô Điềm chẳng đáng tin chút nào!

 

Không thích, thể thích chứ!

 

“Cậu là cái thằng độc , lấy kinh nghiệm của từng trải, tin mới lạ!"

 

Thẩm Chính đen mặt, lạnh lùng lên tiếng.

 

“Này , đừng quan tâm độc , , bạn , trường hợp bạn , rành rành đó là thích ."

 

Thẩm Chính:

 

“Không thể nào!”

 

Anh mới thèm tin!

 

Đồ l.ừ.a đ.ả.o!!!

 

Chương 101 Ba canh

 

Khách quý nha khách quý, Lục Tĩnh Ninh thật sự ngờ sắp tết mà Thẩm Chính còn dẫn theo Tô Điềm cùng tới nhà .

 

Lúc mở cửa thấy hai , Lục Tĩnh Ninh đ-ánh giá Thẩm Chính từ xuống từ trái qua một lượt, chậc chậc hai tiếng, cảm thấy nữ đồng chí thích đúng là khác hẳn nha.

 

Nghĩ mấy năm đừng là dịp tết thế , ngay cả ngày thường cũng chẳng thấy Thẩm Chính rút chút thời gian thăm bà dì , hễ là bảo bộ đội bận huấn luyện, thời gian.

 

Giờ thì thời gian , tháng nào cũng thời gian, xem, xem, Lục Tĩnh Ninh nhớ tháng mấy đứa cũng ngoài thì , đó tới thì tới , đều tới thành phố mà cũng chẳng thèm tới nhà dì đây một lát ăn bữa cơm đạm bạc, “ba ngang nhà mà ", Thẩm Chính tưởng là Đại Vũ chắc.

 

Hay thật, thời gian chạy tới nhà Tô Điềm, mà thời gian tới nhà dì đây đúng ?

 

Hai ngoài cửa thật sự ánh mắt của dì cho thoải mái nổi, Tô Điềm cúi đầu , hình như chẳng chỗ nào đúng mà nhỉ?

 

Thẩm Chính thì bình tĩnh hơn nhiều, ngước mắt đối diện với vẻ mặt trêu chọc của dì, là ngay trong lòng dì đang nghĩ gì, đối với một chuyện thì hiểu mà .

 

cũng là nhà, vẫn nể mặt chút đỉnh, Lục Tĩnh Ninh cái vẻ bình tĩnh của Thẩm Chính, cảm thấy xem trò khả thi , liền lùi hai bước, chào mời hai nhà.

 

“Vào , nhà , ăn cơm trưa ?

 

Chưa ăn dì cho chút gì nhé, ăn mì ?"

 

Lục Tĩnh Ninh mời nhà, hỏi một câu, hỏi định bếp.

 

“Không , cần dì ơi, bọn cháu lúc nãy ăn bên nhà em gái Tô mới qua đây, phiền dì ạ."

 

Tô Điềm vội vàng từ chối, về tay nghề của dì thì Tô Điềm cũng danh chút ít, nên thôi vẫn là cần thì hơn.

 

Bước chân Lục Tĩnh Ninh khựng , đó hai thanh niên, mặt nở nụ rạng rỡ, “Ồ hô, ăn mới qua đây ?

 

Điềm Điềm ở nhà ?

 

Dì cũng lâu lắm gặp Điềm Điềm, con bé bận rộn cái gì, cả ngày còn bận hơn cả nữa, cơm nhà Điềm Điềm đặc biệt ngon , mà đến cả cơm nhà dì đây cũng thèm ngó ngàng tới nữa ."

 

 

Loading...