[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đột nhiên cảm thấy những gì Tô Điềm ... hình như cũng lý.”

 

Kim Yến ngẩng đầu lên khuôn mặt đầy vẻ vô tội của Tô Điềm, vẫn chút phục, thẳng dậy, lên tiếng:

 

“Cháu đừng lừa bác, đạo lý thì cứ bộ bộ nọ, phụ nữ gả chồng sinh con là , nếu thì quốc gia đề xướng sinh đẻ kế hoạch cái gì, cháu đây là cho sinh con là phản đối chính sách quốc gia đấy hả?”

 

Ồ hố, bác cả còn hiểu cái nữa cơ ?

 

Ngay cả chính sách quốc gia cũng lôi ?

 

Kim Yến đối diện với ánh mắt như đó của Tô Điềm, cảm thấy câu của khí thế, ưỡn thẳng lưng đợi Tô Điềm lên tiếng.

 

“Sinh đẻ kế hoạch gì sai, kết hôn cũng gì sai, quan trọng là mỗi đều cách của riêng , lựa chọn khi kết hôn sẽ sống một cuộc sống như thế nào.

 

thì loại “ngày lành” đó của chị Tú Nhi cháu chịu nổi.”

 

Tô Điềm bao giờ kết hôn là , sinh con là , đây là việc con đôi khi cần trải qua trong đời.

 

việc bà nội trợ thời gian chăm chồng dạy con thì Tô Điềm tán thành.

 

Thấy bác cả còn phản bác, Tô Điềm bèn hỏi tiếp một câu:

 

“Vậy bác thử xem lợi ích của việc kết hôn là gì?”

 

Lợi ích của việc kết hôn, cái đó thì nhiều vô kể!

 

Kim Yến hếch cằm lên, lên tiếng:

 

“Kết hôn thể một gia đình hạnh phúc.”

 

“Vâng , hầu hạ cả một gia đình lớn, đúng là hạnh phúc thật.”

 

“Kết hôn... còn thể, còn thể...”

 

Còn thể cái gì nữa?

 

Tô Điềm mở to đôi mắt to tròn lanh lợi, chờ đợi bác cả tiếp tục lên tiếng.

 

Kim Yến nghiến răng, còn thể, còn thể hồi lâu, cuối cùng cũng một lợi ích nào khác.

 

Nói cũng , kết hôn rốt cuộc lợi ích gì chứ?

 

Chuyện Kim Yến nghĩ mãi , thực sự nghĩ mãi .

 

Vậy kết hôn rốt cuộc là ?!

 

Chuyện cho đến tận lúc Kim Yến rời khỏi nhà Tô Điềm vẫn nghĩ thông suốt.

 

Vốn dĩ là một cuộc “chiến tranh" sắp bùng nổ, nhưng chỉ qua vài câu của Tô Điềm, tan biến hư vô.

 

Hai tiếng , Tô Minh Quảng và Kim Yến từ chối ở ăn cơm, rời .

 

Trơ mắt hai vợ chồng họ rời , Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh ngơ ngác, trong đầu hai hẹn mà cùng nghĩ đến câu hỏi nãy của Tô Điềm, rốt cuộc hôn nhân mang điều gì cho phụ nữ?

 

Tô Minh Kinh đối diện với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ của vợ qua, lập tức nhanh nhảu lên tiếng :

 

“Vợ , đối với em vẫn đúng ?”

 

“Vậy ông xem ông mang cho cái gì nào?”

 

Lý Quần Anh hỏi ngược một câu.

 

Nghe thấy lời của vợ, Tô Minh Kinh nghệt mặt , ngơ ngác đầu về phía con gái.

 

Con gái , cái nhà trông cậy con cả đấy.

 

Nhìn thấy ánh mắt đáng thương của ông bố qua, Tô Điềm nhịn “phụt" một tiếng bật .

 

“Đến đây đến đây, ơi, để con phân tích cho một chút nhé.

 

Mẹ với bác cả và chị Tú Nhi tình hình đều giống , kết hôn vẫn lợi ích mà.

 

Mẹ xem , một lao động mi-ễn ph-í.

 

Cha cháu tuy chút lười biếng, nhưng việc thì tính toán gì, việc nhà phần lớn vẫn là cha cháu đấy thôi.

 

Còn nữa, kết hôn thì lấy con và An Bang là những đứa trẻ ngoan thế chứ?

 

Quan trọng là cha cháu là đàn ông , tuy hẹp hòi một chút, nhưng đối với , đối với cái nhà , thì vẫn gì để chê .”

 

Lý Quần Anh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-320.html.]

 

“Con gái phân tích như , đúng là thật nhỉ.”

 

Tô Minh Kinh:

 

“Vẫn là con gái lợi hại.”

 

Mà cái câu đó của con gái, là đang khen đang mắng ông ?

 

Cái gì mà lười một chút, cái gì mà tâm cơ nhiều một chút chứ, con gái ruột ông bố như ?

 

Tô Minh Kinh bĩu môi, nhưng thấy ánh mắt con gái qua, sắc mặt lập tức đổi, nụ rạng rỡ nở môi hướng về phía con gái.

 

Tô Điềm nụ đó của cha, “phụt" một tiếng càng giòn giã hơn.

 

Ồ, đúng , còn một chuyện nữa quên .

 

“Cha, , con chuyện quên , đó là ngày mai hoặc ngày con lẽ Bắc Kinh một chuyến.”

 

Lại Bắc Kinh?

 

Nghe thấy lời con gái, hai vợ chồng lập tức về phía Tô Điềm.

 

“Sao nữa ?

 

Đi cùng với ai?

 

Chuyện của trường học là của cơ quan?

 

Lần là để cha con cùng , trong xưởng cũng , cha con ở nhà rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi thôi.”

 

Lý Quần Anh mở miệng hỏi một tràng mấy câu, chuyện của con gái bà quản , bèn lên tiếng đề nghị để Tô Minh Kinh cùng, như an giúp bà ở nhà yên tâm hơn.

 

“Không cần ạ, thầy giáo ở cơ quan sẽ cùng con, hai cứ yên tâm .”

 

Yên tâm, mà yên tâm chứ.

 

Con gái suốt ngày bận rộn như , Tết nhất cũng nghỉ ngơi, hai vợ chồng họ mà yên tâm cho .

 

chuyện của con gái họ cũng chẳng tác dụng gì, chứ.

 

Bên hai vợ chồng lo lắng cho công việc của con gái quá.

 

Phía bên , cũng là con gái, nhưng chuyện lo lắng giống .

 

Trong quân đội, khu tập thể.

 

“Cốc cốc cốc!”

 

Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Kim Yến hôm nay khi mắng một trận về thì cứ thẫn thờ, thấy tiếng gõ cửa thì ngẩng đầu lên thấy con gái bụng mang chửa định mở cửa, vội vàng bật dậy.

 

“Để mở cho, để mở cho, con bụng mang chửa thế còn gì nữa, việc gì cứ gọi chẳng là xong , cha con ?”

 

Kim Yến về phía cửa.

 

Nghe thấy lời , Tô Tú với vẻ mặt khó hiểu, lên tiếng:

 

“Cha dạo , khỏi cửa còn chào mà, đang thẫn thờ nghĩ cái gì ?

 

Còn nữa lúc nãy gõ cửa con cũng gọi , chẳng đang nghĩ gì mà thưa, con mới định mở cửa đấy chứ.”

 

“Mẹ thì nghĩ cái gì chứ, chẳng gì.”

 

Chẳng là do con nhóc ch-ết tiệt Tô Điềm nhiều như , cho trong lòng bà... thoải mái .

 

“Cạch!” một tiếng mở cửa , Kim Yến thấy bên ngoài là hai đàn ông lạ mặt.

 

“Các là...”

 

Kim Yến tuy là phụ nữ nông thôn, nhưng mắt thì vẫn .

 

Hai ngoài cửa một cái là hạng bình thường, cái khí thế đó khiến Kim Yến cảm thấy đối phương đến đây với ý đồ .

 

Không chỗ dựa, Kim Yến theo phản xạ đầu về phía con gái Tú Nhi trong nhà.

 

Trong nhà, Tô Tú cũng ngơ ngác hiểu gì, hai đàn ông bên ngoài, lên tiếng hỏi:

 

“Xin chào, các đến tìm Trí Quân ?”

 

 

Loading...