[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 325
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiếp theo Tô Điềm và viện trưởng Lưu thêm vài câu nữa, lúc mới cúp điện thoại.”
Cúp điện thoại của viện trưởng Lưu xong, Tô Điềm còn gọi cho phía bác cả một cuộc điện thoại nữa.
Chuyện chỉ trong vài phút, kết nối điện thoại sự việc một , đó chuyện gì nữa thì kết thúc cuộc gọi.
Bên cạnh Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh hai vợ chồng cũng ngủ, cứ ở bên cạnh bầu bạn với con gái.
Nghe thấy con gái điện thoại gọi điện thoại, hai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện coi như xong nhỉ, con gái gọi vài cuộc điện thoại mà chuyện giải quyết xong, hai vợ chồng đều chút ngây như phỗng.
Trời đất ơi, con gái thế cũng quá lợi hại .
“Xong , về phòng ngủ thôi ạ.”
Tô Điềm ngẩng đầu đối diện với khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc của cha , cô chọc cho “phụt" một tiếng bật , “Cha ơi, hai vẻ mặt gì , buồn ngủ ?
Về phòng ngủ thôi ạ?”
Tô Minh Kinh:
“Buồn ngủ.”
Lý Quần Anh:
“Về phòng ngủ thôi, ngày mai con còn dậy sớm đấy.”
Quả nhiên cái tính vô tư là do di truyền của nhà họ Tô.
Vừa mới nãy còn “con gái thật lợi hại", loáng cái chuyển sang “rửa ráy ngủ thôi".
Phong cách đổi về mà, đúng chuẩn vô tư giống , sai .
Ngày hôm , trời còn sáng, Tô Điềm xách hành lý hai đồng chí cha tiễn khỏi cửa nhà.
Trời thực sự lạnh, thở một thôi là sương mù trắng xóa.
Tô Điềm lên xe, cha vẫn đang vẫy tay lưu luyến rời, cô mỉm với hai :
“Hai ạ, trời lạnh lắm.”
“Cha con mới .”
Lý Quần Anh đút tay túi áo, đáp một câu.
Tô Minh Kinh vẫy vẫy tay, hi hi :
“Con gái , con đến nơi thì gọi điện về nhà nhé.”
“Con , hai ạ, con đây.”
Lời Tô Điềm dứt, chiếc xe từ từ khởi hành.
Ánh đèn xe x.é to.ạc buổi sáng tinh mơ mờ ảo.
Sáu giờ sáng, trời vẫn còn tối đen như mực, chiếc xe dần dần xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.
“Vợ ơi, thôi, lạnh quá.”
Tô Minh Kinh thấy xe còn thấy nữa, bèn với Lý Quần Anh.
“Ừm ừm, thôi, lạnh quá.”
Lý Quần Anh đợi chồng phản ứng nhà .
Tô Minh Kinh lon ton chạy theo .
“Vợ ơi, sáng nay ăn gì ?”
“Ăn sủi cảo.”
“Lại ăn sủi cảo ?
Hôm qua cả ngày ba bữa đều ăn sủi cảo , em chỉ nấu mì riêng cho con gái thôi, còn chúng ăn sủi cảo, ăn nữa chắc sắp biến thành cái sủi cảo luôn .”
“Làm thế, cái mà ăn còn kén cá chọn canh nữa .
Trước đây ăn sủi cảo mà , giờ cho ông ăn thoải mái ông còn bằng lòng nữa.
Không ăn sủi cảo thì ăn cái gì chứ, bao nhiêu như ăn nốt mấy ngày nữa là hỏng hết đấy.”
Lý Quần Anh đáp lời.
Tô Minh Kinh âm thầm trợn trắng mắt, dù thì cũng dám để vợ thấy.
Cái câu của vợ, câu cuối mới là trọng điểm nhỉ.
Là ai gói nhiều sủi cảo như chứ?
Chẳng là đồng chí Lý Quần Anh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-325.html.]
Đem hết chỗ thịt mà cơ quan con gái phát về trộn với bắp cải thành sủi cảo, còn là loại sủi cảo tìm thịt trong bắp cải nữa chứ, ai mà thèm sủi cảo bắp cải chứ?
Cái sủi cảo ai thích ăn thì ăn, dù thì ông... cũng dám ăn.
Đến bữa sáng, Tô Minh Kinh vẫn thoát khỏi món sủi cảo nhân bắp cải.
Bưng bát bên bàn, c.ắ.n một miếng, là bắp cải.
Tô An Bang ở vị trí bên cạnh, vẻ mặt cũng y hệt như ông bố Tô Minh Kinh, hai cha con cùng một biểu cảm.
“Cha ơi, là ăn sủi cảo nữa ?”
Tô An Bang nhỏ giọng hỏi một câu.
“Đi mà hỏi con .
Con trai , đến đây đến đây, con đang tuổi ăn tuổi lớn con ăn nhiều một chút nhé.”
Tô Minh Kinh gắp sủi cảo trong bát cho con trai.
Vừa thấy động tác của cha, Tô An Bang bưng bát lùi , gắp sủi cảo trong bát cho cha, còn giả vờ lên tiếng:
“Không , cha ơi, cha vất vả, cha ăn nhiều một chút ạ.”
Hai cha con nhường qua nhường , Lý Quần Anh bên cạnh chằm chằm động tác của hai .
“Đừng nhường nữa, đủ ăn thì trong nồi vẫn còn đấy.”
Lý Quần Anh lên tiếng, hai cha con lập tức im bặt.
Được , tự thành nhiệm vụ của .
Một ngày mới, bắt đầu từ món sủi cảo nhân bắp cải...
Tô An Bang:
“Thật nhớ những ngày chị ở nhà quá mất.”
Tô Minh Kinh:
“Con gái ở nhà ít nhất cũng hai món ăn kèm mà.”
Người còn đến ga tàu, mà nhà bắt đầu thấy nhớ nhung .
“Hắt xì!”
Ngồi xe, Tô Điềm đưa tay che mũi hắt xì một cái.
Đường Lưu Quang ở vị trí bên cạnh thấy động tác của Tô Điềm, bèn đưa mắt qua, lên tiếng:
“Cảm lạnh ?”
“Không , tiếp tục ạ, cái chuyện nãy ý, cháu thấy ý tưởng của thầy tuyệt vời...”
Giọng lanh lảnh của cô gái vang lên trong xe.
Một lát , Đường Lưu Quang cũng lên tiếng, hai tiếp tục thảo luận về chủ đề nãy.
Cùng lúc đó, tại quân đội.
Tô Chấn Hưng từ miệng lãnh đạo Vương Kiến Đức chuyện Tô Điềm nhúng tay việc , lập tức nhíu mày về phía nhà Tô Tú.
Chuyện , chẳng cần dùng não cũng , nếu ai với Tô Điềm thì Tô Điềm thể nào chuyện .
Mà những thể gọi điện cho Tô Điềm thì chẳng qua cũng chỉ mấy trong nhà thôi.
Một là Tô Tú, hai là Kim Yến, ba là cha Tô Minh Quảng.
Rõ ràng sai chuyện là Tú Nhi, tại lôi kéo Tô Điềm cuộc?
Tính chất công việc của Điềm Điềm đặc thù, xa , một chuyện nhỏ thôi cũng sẽ phóng đại lên vô hạn.
Chuyện Điềm Điềm thể tham gia thì đừng nhúng tay .
Sau ngộ nhỡ vì chuyện mà cản trở tiền đồ của cô , Tô Chấn Hưng sẽ áy náy cả đời mất!
Nếu dùng tiền đồ của Điềm Điềm để đổi lấy việc ở quân đội hiện giờ, thà giải ngũ ngay bây giờ còn hơn!
Đợi đến khi Tô Chấn Hưng đến nhà Tô Tú, còn cửa thấy một câu.
“Anh quyết định giải ngũ.”
Cái giọng ... là Lâm Trí Quân!!!
Tác giả lời :
“Cảm thấy khỏe hơn nhiều , uống nhiều nước để thải độc, haha haha, cảm ơn các bảo bối quan tâm.”
Moa moa đát, b-ắn tim b-ắn tim~
Cảm ơn vì tặng lựu đ-ạn:
Yêu Yêu 1 quả;