[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 336

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông cướp thì cướp , còn công kích cá nhân hả?”

 

Viện trưởng Lương mở miệng, giống như khơi mào một cái ngòi nổ, những khác trong cùng nhóm dự án lượt vây quanh Tô Điềm, từng một miệng vẫn đang gì đó, còn thể gì nữa, chẳng qua là mấy lời đào góc tường thôi.

 

Phỉ báng tính tình lão Đường, phô diễn đầy đủ ưu thế của họ.

 

Bị một nhóm vây quanh, Tô Điềm đều ngây .

 

Hai kiếp từng thấy trận thế lớn như , cô tưởng xuyên sách nhận kịch bản cá mặn xoay , bước lên đỉnh cao sự nghiệp đời chứ?

 

Lúc , thế nào cũng thấy giống kịch bản con cưng của cả nhóm ?

 

“Khụ khụ, cái đó, em thấy thầy Đường mà..."

 

Tô Điềm vài câu cho thầy, tuy nhiên trong đầu nghĩ nghĩ .

 

Thầy ưu điểm gì nhỉ?!

 

Tính tình thầy một tẹo nóng nảy, đó nghiêm khắc, dự án thức đêm thông đêm, cho nên ưu điểm của thầy... là sợ ch-ết sợ mệt?

 

Khụ khụ khụ, cái tiện nha.

 

Nhìn thấy ánh mắt thầy lườm sang, Tô Điềm hì hì nịnh nọt, mở miệng :

 

“Thầy Đường lắm, trai nữa ạ."

 

Dài...

 

trai?

 

Những khác lượt về phía đỉnh đầu chẳng còn mấy sợi tóc của lão Đường, sắp hói đến nơi , còn trai cái nỗi gì?

 

đúng đúng, họ thừa nhận lão Đường lúc trẻ trai, nhưng bây giờ là miếng thịt khô nhăn nheo thì thôi .

 

Đây chắc chắn là hết cái để khen , mới thể thốt một câu như .

 

Thật sự là khó trẻ tuổi , dối trái với lương tâm.

 

Đường Lưu Quang cũng tức hề nhẹ, đặc biệt là từng một lên đỉnh đầu ông gì?

 

Không về nhà soi gương , bọn họ so với ông cũng tám lạng nửa cân thôi.

 

Đều là tộc hói cả, cả em thứ, thú vị lắm ?

 

Còn Tô Điềm, Đường Lưu Quang thở phì phò biểu thị:

 

“Không khen thì thực còn một lựa chọn nữa, đó là im miệng!”

 

Tô Điềm hì hì hì , bộ dạng đó trông vẻ ngốc nghếch.

 

Thực tế trong lòng Tô Điềm hiểu rõ mồn một, ha ha ha ha.

 

Ngại quá ngại quá, lỡ lời như thôi.

 

“Ăn cơm ăn cơm, đều đừng tán dóc nữa, là sắt cơm là thép một bữa ăn đói đến phát hoảng, chúng ăn cơm , ăn cơm ạ."

 

Tô Điềm kìm nén ham ha hả, mở miệng với .

 

Được , ăn cơm , chuyện gì lát nữa .

 

Lúc ăn cơm Tô Điềm đột nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ nhớ một chuyện, cô, dường như quên gọi điện thoại về nhà .

 

Nhắc đến chuyện gọi điện thoại , hôm qua đến nơi mệt quá nên lăn ngủ luôn, một mạch đến sáng trưng, đó theo phòng thí nghiệm cả ngày, bây giờ mới ngoài, rảnh rỗi mới thời gian nghĩ đến chuyện gọi điện thoại.

 

Nhắc đến gọi điện thoại, Viện trưởng Lương nhiệt tình vô cùng, trực tiếp biểu thị thể đến văn phòng ông mà gọi, chẳng qua chỉ là một cuộc điện thoại thôi, cứ tự nhiên mà gọi, thành vấn đề.

 

Thế là, mất mười phút giải quyết bữa cơm, ăn xong Tô Điềm theo Viện trưởng Lương văn phòng, còn những khác thì nhanh ch.óng ăn xong phòng thí nghiệm.

 

Mấy phút , Viện trưởng Lương dẫn Tô Điềm đến văn phòng ông , đó hiệu Tô Điềm qua bàn việc bên gọi điện thoại, bản ông thì chiếc ghế xa.

 

cũng là văn phòng riêng của Viện trưởng Lương, gọi điện thoại thì vấn đề gì, nhưng trong văn phòng vẫn nhiều thứ quan trọng, thể để Tô Điềm ở văn phòng một , vạn nhất xảy chuyện gì thì khó xử lắm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-336.html.]

Tô Điềm cũng hiểu rõ điểm , nên để ý việc Viện trưởng Lương ở đây.

 

Gọi về báo bình an cho gia đình, gì là thể .

 

Nhấc điện thoại lên, máy bàn ở nhà.

 

Tút tút tút, vang lên vài tiếng bên mới bắt máy.

 

“Alo, Điềm Điềm hả?"

 

Bên tai truyền đến giọng quen thuộc của già, mặt Tô Điềm lập tức lộ nụ , “Mẹ, là con gọi điện ?"

 

“Còn hỏi, ngoài con còn ai nữa, con hôm qua đến , bây giờ mới gọi điện?

 

Hôm qua đợi khá lâu đấy, con quên , con bao nhiêu kết hợp việc và nghỉ ngơi, đừng mải mê công việc quá, còn trẻ mà mệt một bệnh tật, đến lúc đó con mới hối hận..."

 

Nghe giọng lải nhải của già, nụ mặt Tô Điềm vẫn như cũ, những thấy phiền phức, ngược còn thấy thiết.

 

“Mẹ, hôm qua con quên thật, nhưng bận công việc mà là ngủ quên mất, hôm nay bận cả ngày chợt nhớ chẳng là gọi điện cho ?"

 

Tô Điềm nũng nịu mở miệng .

 

“Được , con tự chú ý , nhiều quá bố con bảo lải nhải."

 

Lý Quần Anh bất lực một câu, ngay đó hạ thấp giọng mở miệng:

 

“Điềm Điềm, con chuyện ."

 

“Chuyện gì ạ?"

 

Nghe giọng điệu thần bí của già, Tô Điềm tò mò, lẽ chuyện cả Tô Chấn Hưng xuất ngũ biến cố gì ?

 

Nghĩ đến chuyện Tô Điềm bình tĩnh nổi, đang định mở miệng, bên già Lý Quần Anh đồng chí nhanh nhảu .

 

“Con gái, Tú nhi sắp ly hôn ."

 

Tô Điềm:

 

“Dạ?"

 

“Tú nhi suýt nữa hại ch-ết chồng nó, nhà họ Lâm thái độ kiên quyết, nhất định ly hôn."

 

Nhắc đến chuyện , Lý Quần Anh cũng cảm thán thôi.

 

Nhà họ Lâm, bao, Tú nhi phá hỏng hết .

 

Tô Điềm:

 

“Ờ..."

 

Suỵt!

 

Hít một lạnh, Tô Điềm cảm thấy chuyện đúng là... còn gì để !

 

Cái cũng quá gây chuyện , cả nhà nam chính đều cho thê t.h.ả.m.

 

“Sức chiến đấu" đúng là, ai bì kịp.

 

Điểm , Tô Điềm tự thẹn bằng nha.

 

Trùng sinh một đời, tuy thể tăng chỉ thông minh, nhưng lùi một vạn bước mà thì cũng rút bài học chứ, kiếp nữ chính bạo hành sống khổ sở như , kiếp thế mà vẫn đặt hy vọng lên khác, tìm đúng cũng , vấn đề là thể cứ mãi kéo chân chứ!

 

Cái loại như nữ chính Tô Tú , nam chính Lâm Trí Quân cũng gánh nổi.

 

Phụ nữ, lo sự nghiệp thơm ?

 

Tô Điềm cảm thấy:

 

“Phụ nữ vẫn nên lo sự nghiệp thì hơn.”

 

Sự nghiệp , thì còn cái gì là thể sở hữu chứ?

 

 

Loading...