[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 340
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi bên cạnh, Đường Lưu Quang về phía Tô Điềm, đột nhiên mở miệng :
“Tô Điềm, buổi chiều em định ngoài hả?"
“Vâng ạ, hôm qua xin nghỉ với thầy ?
Ra ngoài gặp một quen, tiện thể ăn bữa cơm, em đặt vé tàu tám giờ sáng mai về , cũng chỉ chiều nay là thời gian thôi ạ."
Tô Điềm đáp hai câu, ngước mắt thầy, trong đầu nghĩ đến điều gì đó, bèn thử thăm dò mở miệng hỏi:
“Thầy bên việc gì ạ?
Nếu việc thì em nữa, lát nữa gọi điện thông báo cho đối phương một tiếng..."
“Không , ý đó, em cứ ."
Đường Lưu Quang ngắt lời Tô Điềm, tiếp tục :
“Bên dự án việc thì cả nhóm chúng đều ở đây, thiếu một em , em cứ việc việc của , ăn cơm là , tiện thể dạo quanh thành phố Kinh một chút, em đến hình như thời gian dạo, hôm nay thời gian, về muộn một chút cũng ."
“ , ngày mai em tự tàu về vấn đề gì chứ?"
Đường Lưu Quang mở miệng hỏi một câu.
Nghe thấy lời của thầy, Tô Điềm “phụt" một tiếng .
“Thầy ơi, em đều là trưởng thành , thể chuyện gì chứ, vả em cũng về một mà, thầy quên bên cạnh em vẫn theo ."
Mặc dù xuất hiện công khai, nhưng mà quân đội phái theo bên cạnh vẫn luôn ở đó nha.
Chính bản cô cũng , chỉ cần kẻ để mắt tới thì cũng chẳng chuyện gì.
Nói về an , chủ yếu là lo lắng một phần t.ử tính chất công việc của cô, gì đó thôi.
Không công việc của cô, thì theo như vẻ ngoài là một học sinh lớp mười hai thì thể chuyện gì chứ?
chuyện chiều nay hẹn quen ăn cơm thì thể chi tiết với thầy .
Khụ khụ khụ, nếu để thầy hẹn là Tống lão, thì còn thể thống gì nữa.
Từ khi Tô Điềm dự định Thanh Đại khi lên đại học, cô nhận , thầy đối với Tống lão luôn một sự địch ý.
Không chỉ thầy đối với Tống lão, mà thái độ của Tống lão đối với thầy cũng tương tự như .
Và rõ ràng là, hai cụ già luôn ưa .
Hà tất khiến họ vui, Tô Điềm đều Tống lão ngóng tin tức từ mà cô đến thành phố Kinh , lúc điện thoại gọi đến đơn vị bên cô kinh ngạc vô cùng.
Nghĩ đến chuyện , Tô Điềm lén liếc thầy một cái, cảm thấy một cách khó hiểu.
Có một cảm giác như kiểu “leo tường".
Dẫu cho cô thật sự , thì cũng một tẹo chột .
Đường Lưu Quang lúc Tô Điềm sang nhận , ông nhạy bén ngẩng đầu qua, đối diện với ánh mắt đó của Tô Điềm, Đường Lưu Quang nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-340.html.]
Cái đứa trẻ chuyện gì khuất tất hả?
Tô Điềm nhanh ch.óng cúi đầu né tránh ánh mắt, mũi tâm, tố chất tâm lý là cực , lập tức ngụy trang, thản nhiên tự nhược.
Đi cùng các đồng nghiệp nhóm dự án ăn bữa trưa, buổi chiều Tô Điềm cần phòng thí nghiệm, thế là tự về ký túc xá nghỉ ngơi hơn một tiếng đồng hồ, ba giờ mới bắt xe rời khỏi đơn vị.
Về việc dùng xe , Viện trưởng Lương đặc biệt sắp xếp , Tô Điềm ngoài vẫn nên sắp xếp chu đáo một chút, vạn nhất xảy chuyện gì thì .
Ba giờ rời khỏi đơn vị, năm giờ thì đến địa điểm hẹn.
Xe dừng ở cửa nhà hàng, cửa xe ghế mở , một bóng dáng thanh mảnh từ xe bước xuống.
Cùng lúc đó, một nhóm từ trong đại sảnh nhà hàng ngoài, vặn gặp đồng chí nữ đang .
Đi thong thả vội vã, Tô Điềm nhận thấy những ánh mắt sang xung quanh, thản nhiên tự nhược tiếp tục , ánh mắt vô tình lướt qua nhóm thanh niên đối diện, từng một khí chất qua thấy tầm thường, bèn thêm một cái.
Nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, bước chân dừng .
Hai bên lướt qua , rõ ràng là lạ, nhưng cái cảm giác hình ảnh khiến kinh diễm đó vẫn khiến những vị khách khác trong đại sảnh lượt sang.
Nói thế nào nhỉ, lúc đầu một nhóm thanh niên xuất hiện, ai nấy đều xuất sắc, ngoại hình đều , điểm mấu chốt là ngoại hình, mà là khí chất.
Đột nhiên xuất hiện một đồng chí nữ càng khiến kinh diễm hơn, khí chất thua kém bọn họ, đặc biệt là lúc hai bên lướt qua , quả thực mang đến cho một cảm giác kinh diễm như ống kính chậm .
Mãi cho đến khi bóng dáng thanh mảnh đó dần xa, vài trong nhóm thanh niên đó còn thỉnh thoảng đầu về phía .
“Lão ngũ, địa bàn của chúng từ bao giờ đồng chí nữ xinh như nhỉ, chậc chậc chậc, một cái thấy kinh diễm ."
Tần Liễu chuyện, khóe mắt vẫn còn thỉnh thoảng về phía .
Chậc chậc chậc, thể khiến cả đám công t.ử đại viện bọn họ đến ngây , đúng là hiếm thấy nha.
“Thành phố Kinh lớn lớn nhỏ nhỏ, bao nhiêu đồng chí nữ ông đều qua ?"
Chu Vụ cũng thêm vài cái, thừa nhận khí trường của đồng chí nữ đó, ngầu, giống với những đồng chí nữ mà bọn họ từng tiếp xúc.
Đều là đại viện, phận của bọn họ định sẵn là sẽ một cuộc đời bình thường, từ nhỏ đến lớn tiếp xúc với những vòng tròn xã hội đều đủ để bọn họ thấy những con và sự việc khác , ví dụ như đồng chí nữ , lúc nhỏ những cô bé trong đại viện, giữa đám con trai bọn họ một Thẩm Chính chuyên thu hút ong bướm, những cô bé sáp gần quá nhiều luôn.
Nói đến lúc trưởng thành, Thẩm Chính mặc dù hiện giờ ở thành phố Kinh, nhưng từng bọn họ cũng kém cạnh gì, những đồng chí nữ sáp gần cũng ít, cho nên những đồng chí nữ bọn họ từng thấy thực sự là hề ít.
thể khiến bọn họ thấy kinh diễm thì thật sự nhiều, đồng chí nữ lạ mặt coi như là một .
Ngoại hình đúng là , khí trường cũng thật sự... lợi hại.
Mắt mù đều nhận đồng chí nữ là xe chuyên dụng của đơn vị đưa tới, còn về cái xe đó, chút tinh mắt đều thể , đó là xe công vụ của đơn vị, giống với xe của những giàu bình thường.
Một nhóm thanh niên ngoài nhỏ to bàn tán về đồng chí nữ gặp.
Tất nhiên là bọn họ cũng chỉ vài câu, thấy thì thêm vài cái thôi, bọn họ cũng phường lưu manh địa bạt vô , đuổi theo quấy rối đồng chí nữ .
Nếu bọn họ dám, bề trong nhà , bảo đảm sẽ đ-ánh gãy chân ch.ó của bọn họ.
Từng bọn họ thì vẻ ngông nghênh, nhưng trong nhà quản giáo nghiêm, vấn đề tác phong, chuyện , lúc nhỏ thì thắt lưng da quất một trận, lớn lên thì giáo d.ụ.c bằng gậy gộc, đ-ánh gãy chân ch.ó là chuyện thể.