[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lải nhải hồi lâu, cụ ông mới sang trẻ tuổi bên cạnh, giọng điệu chuyển biến, dịu vài phần, mở miệng :
“Người trẻ tuổi gan cũng lớn đấy, khá lắm, nhưng trong túi của cháu đựng cái gì , thấy gã đàn ông đó sắp cháu đ-ập cho ngây ."
Ờ... nhắc đến cái , Tô Điềm chút ngại ngùng .
Gã đàn ông , chắc là chấn thương sọ não , trong túi của cô là “món cứng" cả.
Cũng mở miệng, trực tiếp mở túi cho hai cụ ông xem một cái, vẻ mặt vô tội mở miệng giải thích:
“Vừa cháu nghĩ nhiều, thuận tay vung túi thôi ạ."
Hai cụ ông thấy một đống linh kiện sắt vụn trong túi, cũng trợn tròn mắt hít một lạnh.
Cái cô bé , khá là “hổ báo" đấy!
thấy đống đồ của đồng chí nhỏ, lão Thẩm mở miệng:
“Người trẻ tuổi mà cũng hiểu cái , chuyên nghiệp ?"
“ , giới thiệu một chút, họ Thẩm, cháu cứ gọi là ông Thẩm là , đây là lão Ngô, cháu gọi ông là ông Ngô."
“Cháu tên Tô Điềm, cũng hẳn là chuyên nghiệp ạ, chút đỉnh thôi ạ."
Chưa lên đại học, vẫn thể là chuyên nghiệp .
“Biết chút đỉnh?
Người trẻ tuổi còn khá khiêm tốn, hiểu, gọi cháu là tiểu Tô nhé, tiểu Tô vội ?
Nếu vội thì tham mưu giúp bọn một chút, định mua ít đồ."
Ông Ngô hớn hở mở miệng .
“Được ạ, ông mua cái gì ạ?
Dùng để gì ạ?"
Tô Điềm sảng khoái đáp một câu, dù thời gian vẫn còn sớm.
ông Thẩm đó, Tô Điềm thấy quen mặt, để ý, giờ kỹ mới phát hiện , khuôn mặt cụ ông ... vài phần giống với Thẩm Chính.
Lại còn cùng họ Thẩm nữa.
Không lẽ trùng hợp ?
Gặp nhà Thẩm Chính ?
Mấy chuyện cũng tiện mở miệng, thể trực tiếp mở miệng hỏi “ông nhà Thẩm Chính " .
Vô tình gặp gỡ, thực cũng quan trọng.
Đối với ánh mắt Tô Điềm sang, Thẩm Hồng Binh thực nhận , ông còn tưởng trẻ tuổi sẽ hỏi vài câu, ngờ khá điềm tĩnh, mở miệng.
Tiếp theo Tô Điềm dẫn hai cụ ông mua những linh kiện cần thiết, cũng nán thêm lâu, mở miệng chào tạm biệt rời .
Xách đồ đạc, Tô Điềm lên xe.
Vừa lên xe cảm nhận ánh mắt của bác tài xế sang.
Mãi một lúc lâu bác tài xế mới thu hồi ánh mắt, khởi động xe lên đường.
Tô Điềm nhận thấy ánh mắt của bác tài xế, âm thầm bắt đầu tự kiểm điểm bản ... quá hung hãn ?
Cô dù cũng là thiết lập hình tượng tiểu tiên nữ, nhưng mà, gặp chuyện như cô luôn kìm chế mà tay.
Ờ ờ, phương pháp bạo lực một chút xíu.
Khụ khụ, chú ý một chút là .
Bác tài xế thật sự khá chấn động, lúc sự việc xảy bác định qua giúp một tay, ngờ tiểu Tô căn bản cần, trẻ tuổi tự giải quyết thỏa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-343.html.]
Đừng là bác tài xế, ngay cả mấy đồng chí quân bộ âm thầm theo bảo vệ Tô Điềm cũng mắt chữ O mồm chữ A.
Họ cứ ngỡ động tác của đủ nhanh , đó mới phát hiện động tác của tiểu Tô còn nhanh hơn.
Còn Tô Điềm bên xe rời , bên hai cụ ông cũng xe rời .
Hai cụ ông ở hàng ghế xe, ông Ngô đối với trẻ tuổi vẫn ngớt lời khen ngợi.
“Người trẻ tuổi khá lợi hại nha, còn chuyên nghiệp, xem lúc giới thiệu cho chúng , năng đấy, còn cho sửa chữa thế nào, về thử xem , chứ."
Nghe bạn già bên cạnh lải nhải, Thẩm Hồng Binh liếc ông một cái, âm thầm nhếch môi lộ một nụ nhẹ.
Lần đầu gặp mặt, Thẩm Hồng Binh đối với trẻ tuổi tiểu Tô vô cùng tán thưởng, gan giàu, thông minh, văn hóa, mặc dù là sinh viên đại học, nhưng những gì cô hiểu khi còn nhiều hơn cả sinh viên đại học.
Thảo nào mà, thằng ranh con nhà đột nhiên thông suốt, đồng chí nữ lọt mắt xanh chắc chắn đơn giản.
Trước đây chơi với đồng chí nữ, hóa là do tiêu chuẩn quá cao .
Lúc gặp Thẩm Hồng Binh còn chút lo lắng, lo lắng trẻ tuổi nhất thời bốc đồng, hợp.
Giờ thấy , Thẩm Hồng Binh càng lo lắng hơn.
Lo lắng thằng ranh con nhà theo đuổi nổi con nhà .
Chưa chuyện khác, chỉ riêng tầm của cô bé thôi, là một cô bé bình thường , chắc chắn sẽ tầm thường.
Thằng ranh con nhà , ngoài cái mặt thì vẻ chẳng ưu thế gì cả, ở đơn vị thời gian ngoài, đợi tiểu Tô lên đại học , thanh niên trong trường nhiều như , đến lúc đó... chậc chậc chậc, khả năng thắng lớn nha.
Bà già ở nhà còn cảm thấy xứng với Thẩm Chính, giờ , là Thẩm Chính xứng với con nhà .
Thực sự là nhờ lão Ngô, nếu lão Ngô đòi ngoài thì gặp trẻ tuổi tiểu Tô .
Thẩm Hồng Binh đầu thấy cái tính keo kiệt của lão Ngô cũng cái , nhắc đến chuyện ngoài , vốn dĩ chiều nay Thẩm Hồng Binh tìm lão Ngô đ-ánh cờ, lão Ngô lải nhải đòi ngoài, tivi ở nhà hỏng tìm đến sửa tốn khối tiền, lão Ngô nỡ, nhất định tự tay, còn cảm thấy qua mấy cuốn sách chắc là vấn đề gì, tràn đầy tự tin kéo ông cùng ngoài luôn.
Lão Ngô cái gì cũng , chỉ mỗi tội quá keo kiệt, câu cửa miệng là...
ăn nghèo mặc nghèo, tính toán thì mới nghèo.
Vẫn là cảm ơn lão Ngô nha.
Quay về đại viện, hai chào hỏi ai về nhà nấy.
Thẩm Hồng Binh tủm tỉm về nhà, cửa bà vợ nhận ngay, bà cụ vẻ mặt đầy nghi hoặc Thẩm Hồng Binh.
“Chuyện gì , cùng lão Ngô ngoài một chuyến mà ông vui vẻ thế , nhặt tiền ?"
“Ha ha ha ha, tầm hạn hẹp quá đúng ?"
Thẩm Hồng Binh thần bí mỉm , vẻ thần bí :
“Đoán xem ngoài gặp ai nào?"
“ đoán."
Bà cụ khẩu thị tâm phi, vẻ mặt đầy vẻ hứng thú, nhưng cái miệng vẫn nhịn hỏi một câu:
“Gặp ai ?"
Cái tính cách , mấy chục năm chẳng đổi .
Ch-ết đến nơi vẫn còn cứng miệng.
Được , úp mở nữa.
Thẩm Hồng Binh hì hì mở miệng :
“Gặp cô bé trong ảnh ."
Trong ảnh, cô bé?