[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 352
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hay là thử thăm dò một chút xem ?
Trong lòng nảy câu , Tô Chấn Hưng hít một thật sâu.
Trong tầm mắt, Tô Điềm vẫn lưng về phía , một tay xách ấm nước nóng, một tay cầm ly thủy tinh đang rót nước.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên, trong bầu khí đặc biệt yên tĩnh càng thêm rõ rệt.
“Điềm Điềm, em ở đơn vị về ?”
“Vâng ạ, dạo việc nhiều.”
“Công việc mệt lắm , chú ý sức khỏe nhé.”
“Vâng , em ạ.”
“Vậy thì , Tô Điềm em là trọng sinh ?”
Nghe thấy hai chữ “trọng sinh”, ánh mắt Tô Điềm tối sầm nhưng động tác rót nước tay vẫn thản nhiên như , chẳng hề khựng chút nào.
Thời gian dường như bỗng chốc trở nên chậm chạp, chậm vô hạn.
Trong chốc lát ai lên tiếng, gian nhỏ hẹp bỗng chốc yên tĩnh đến cực điểm.
Cuối cùng rót xong một ly nước, Tô Điềm dường như lúc mới nhớ câu hỏi của cả Tô Chấn Hưng.
Xoay , ánh mắt trong veo lay động đối diện với cái dò xét của Tô Chấn Hưng, cô thậm chí còn lộ vẻ mặt vô tội mà hỏi ngược một câu:
“Trọng sinh là cái gì ạ?”
Tô Chấn Hưng đối diện với đôi mắt của Tô Điềm, chằm chằm dáng vẻ thản nhiên tự tại của cô, trong thoáng chốc thở phào nhẹ nhõm.
Cô dường như .
Cô thậm chí còn ý nghĩa của từ trọng sinh.
Tô Điềm thấy vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của cả Tô Chấn Hưng, trong lòng thấy vui sướng .
Ồ hố, ồ hố, còn dùng chiêu trò cơ đấy.
Trước tiên hỏi vài chủ đề nhẹ nhàng đột ngột tấn công.
Anh cả thật thà mà cũng cái tâm cơ cơ đấy!
Thực sự khiến Tô Điềm bằng con mắt khác .
mà so với cô thì Tô Chấn Hưng vẫn còn non xanh lắm, sống qua hai kiếp mà còn để mắc bẫy ?
Đùa hoài, thể chứ!
Nếu mà dễ dàng phát hiện như thì Tô Điềm ch-ết một vạn .
Bàn về tố chất tâm lý thì Tô Điềm tuyệt đối là đại lão cấp độ tối đa, dù kiếp cô còn học thêm cả tâm lý học nữa, tuy chỉ là cưỡi ngựa xem hoa một chút thôi nhưng để đối phó với cả Tô Chấn Hưng thì quá đủ .
Hơn nữa cô cũng dối .
Cô đúng là trọng sinh mà…!
Bất chợt bầu khí ngưng trệ dường như lưu thông trở .
Vừa tất cả những sự thăm dò, trăn trở, đối đầu đều tan biến cả …
Lời tác giả:
Cảm ơn các tiểu thiên sứ bỏ phiếu Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 11:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-352.html.]
49:
07 ngày 04-11-2023 đến 17:
57:
22 ngày 04-11-2023 nhé~
Cảm ơn tiểu thiên sứ Cầm tưới 3 bình dung dịch dinh dưỡng;
Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 121 Một hai một
◎Canh một◎
“Anh cả, uống nước ạ.”
Những ngón tay trắng nõn cầm lấy chiếc ly thủy tinh, ánh đèn chiếu rọi trông càng thêm trắng trẻo thon dài.
Nhìn thấy hành động của Tô Điềm, Tô Chấn Hưng thuận tay đón lấy, uống một ngụm nước thật lớn, hai má phồng lên, thần kinh đang căng thẳng bỗng chốc thả lỏng, ực một tiếng nuốt xuống, trong lòng thấy may mắn thấy phức tạp khó tả.
Ánh mắt bất động thanh sắc liếc cả nhà một cái, Tô Điềm nở một nụ dịu dàng, đôi mắt cong cong thành hình vầng trăng khuyết, là một dáng vẻ dễ khiến buông lỏng cảnh giác, cô dường như tò mò mà mở lời:
“Anh cả, cái từ trọng sinh mà nãy là ý sống một nữa ?
Nếu em cảm thấy nhầm thì cả nãy là đang nghi ngờ em chuyện gì ạ?”
“Xin em, cũng trong đầu đang nghĩ cái gì nữa, nhanh quá, loạn quá, xin em, nên nghi ngờ thăm dò em như .”
Tô Chấn Hưng chút ngượng ngùng, xong uống nốt nửa ly nước còn hít một thật sâu, mở lời nữa:
“Anh mới ở bệnh viện về, bên phía Tú nhặng xị ghê quá, thấy trong lúc ngủ Tú cứ lẩm bẩm cái gì mà trọng sinh, chính là theo cái ý mà em hiểu đấy, một cuộc đời sống nữa.”
“Điềm Điềm, em xem thế giới thực sự chuyện trọng sinh khoa học như ?”
“Anh cả chẳng cũng là khoa học , thì chắc là thể nào , nhưng mà vạn sự gì là tuyệt đối cả, dùng phương pháp khoa học một chút để giải thích thì lẽ là do từ trường xuất hiện một tình huống đặc biệt nào đó, gian hỗn loạn, những tình huống đặc thù mà khoa học giải thích sẽ xuất hiện thôi.”
Tô Điềm nhẹ một tiếng, tiếp lời:
“Nói một cách đơn giản thì chắc là thể giải thích như , nhưng mà cả rằng trọng sinh, là trọng sinh thì vẫn là cái ban đầu đó thôi, trọng sinh tăng chỉ thông minh , chị Tú trọng sinh hoặc là em trọng sinh, đặt lên chị Tú thì còn chút hợp lý chứ đặt lên em thì chẳng hợp lý chút nào cả.”
“Vừa nãy cũng , chị Tú trọng sinh cướp mất cuộc đời vốn thuộc về em, nếu em cũng là trọng sinh thì em thể để mặc cho chị Tú cướp mất tất cả của em chứ?
Trông em giống kẻ ngốc lắm ạ?”
“Con cả đời sẽ nhiều sự lựa chọn, nếu dựa theo tình hình thi đại học thất bại của em mà thì em khả năng sẽ lấy chồng, lẽ là do em đưa những sự lựa chọn khác nên nửa đời của em mới khác biệt như , giờ em mới hóa còn thể sống như thế , em thấy ngày tháng hiện giờ , tạm thời cũng định cân nhắc chuyện cá nhân.”
Lúc Tô Điềm mở miệng chuyện Tô Chấn Hưng vẫn luôn chằm chằm cô, tuy nhiên cô thể hiện một cách hào phóng, dáng vẻ năng lưu loát trông thực sự là một chút chột nào cả.
Đợi một lúc thấy Tô Chấn Hưng lên tiếng, Tô Điềm mở lời nữa:
“Có lẽ còn một khả năng nữa, đó là chị Tú thực là đang ảo tưởng thôi, não bộ con vẫn thần kỳ mà, đôi khi sẽ xuất hiện những tình huống thể giải thích , ví dụ như khi gặp chuyện gì đó sẽ một cảm giác quen thuộc như từng qua một , cái dùng khoa học cũng cách nào giải thích rõ ràng .”
Nhìn Tô Chấn Hưng một cách nghiêm túc, Tô Điềm chớp chớp mắt.
Trong lòng thầm phỏng đoán tâm tư của cả Tô Chấn Hưng, cho nên lời đến nước thì định báo cáo chuyện lên là giấu nhẹm đây?
Rất khó đưa quyết định , một bên là cô em gái ruột thịt quan hệ huyết thống, cho dù cô hàng ngàn hàng vạn cái sai thì cũng thể phủ nhận mối quan hệ giữa họ.
Một bên khác là quân đội, là tín ngưỡng, giấu giếm chuyện e là sẽ khiến nửa đời đều thấy khó chịu, áy náy và hối hận.
Tô Chấn Hưng đúng là khó đưa quyết định, im lặng một lát mở miệng hỏi một câu:
“Điềm Điềm, em thấy nên thế nào bây giờ?”