[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Hồng Binh tỏ vẻ:

 

“Giấu kín công lao và danh tiếng!”

 

Làm ông nội cũng chỉ thể giúp thằng nhóc Thẩm Chính đến bước thôi.

 

Một mũi tên trúng hai con nhạn, một công đôi việc, giải quyết vấn đề lớn cho Thẩm Chính, thắng vụ cá cược.

 

Ha ha ha ha, cứ việc đợi bà cụ giặt tất thối cho ông thôi....

 

Ở phía bên , trong đại hội võ thuật.

 

Trong rừng rậm Thẩm Chính cùng các chiến hữu ẩn nấp tại địa điểm b-ắn tỉa nhất, quan sát động tĩnh xung quanh.

 

Lúc Thẩm Chính , chuyện mà cho rằng cần thời gian để từ từ xử lý, cứ như ông nội trợ giúp thần thánh giải quyết một cách nhẹ nhàng.

 

Quả nhiên vẫn ứng với câu đó...

 

Gừng càng già càng cay!

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 12:

 

31:

 

19 ngày 05-11-2023 đến 17:

 

39:

 

40 ngày 05-11-2023 nhé~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:

 

Tiểu Thụ Diệp, my 1 chai;

 

Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

Chương 123 Một hai ba

 

◎Canh một◎

 

Sao ly hôn chứ, đến tuổi trung niên còn thể đưa quyết định như , sống đời lúc răng c.ắ.n lưỡi, đôi khi đôi bên mỗi nhường một bước chẳng là xong , vợ chồng cãi đầu giường hòa cuối giường mà!

 

Đây là những lời mà hai ông bà nhà họ Tô nhiều nhất dạo gần đây, kể từ khi chuyện hai vợ chồng cả ly hôn truyền về, những lời đàm tiếu trong làng bao giờ dứt, hơn nữa càng càng quá đáng, từ miệng kẻ rỗi nào truyền rằng vì nhà họ Tô giờ điều kiện nên ghét bỏ Kim Yến, bao nhiêu năm nay Kim Yến ở nhà việc quần quật, trong làng ai mà Kim Yến theo Tô Minh Quảng thì chẳng hưởng mấy ngày lành?

 

Hồi nhà nghèo, còn một nhà Tô Minh Kinh lười biếng ham ăn, hai vợ chồng Tô Minh Kinh việc thì lười, cái gì cũng xong nhưng ăn cái gì cũng sạch sành sanh, con trai con gái còn học, học tốn bao nhiêu tiền, chẳng đều là cả nhà bỏ tiền .

 

Bây giờ nhà họ Tô quả thật là khấm khá , Tô Minh Kinh công việc , ở xưởng là bát cơm sắt đấy nha, Lý Quần Anh bày sạp ở thành phố lớn, kiểu gì cũng kiếm nhiều hơn bọn họ đào bới ở ruộng vườn quê nhà chứ, con cái nhà lão tam học hành cũng giỏi giang , hai ông bà già nhà họ Tô, đợt còn bảo con bé Tô Điềm đó thành phố Kinh gửi đặc sản về cho bọn họ nữa.

 

Cho nên mới , Tô Minh Quảng ly hôn chuyện đạo đức nha, đúng là ruồng bỏ vợ tào khang mà, loại đàn ông cùng hoạn nạn chứ cùng hưởng phúc , Kim Yến khổ quá.

 

Nhà họ Tô, bà cụ tức giận từ bên ngoài về, đẩy cửa nhà nhịn lầm bầm mắng mỏ.

 

“Mồm miệng thối tha, đúng là ứng với câu đó , cỏ đầu tường gió thổi bên nào theo bên nấy, lúc lão tam nhà xưởng thì tìm cách nhờ vả chúng để xưởng, lúc đó lời bao nhiêu, giờ chút chuyện là đổ nước bẩn lên đầu nhà cả chúng , quả nhiên là ai khác sống hơn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-358.html.]

 

Trong sân, ông cụ bập bùng hút thu-ốc, thấy tiếng của bà già đang tức giận, liếc mắt qua, mở miệng :

 

“Bà đúng là quá dễ nổi nóng, trong làng chúng quen mấy chục năm tính nết thế nào bà còn ?

 

Còn cứ ngoài dạo, thấy lời đàm tiếu tức giận, chuyện ai thích thì mặc kệ , dù chúng thẳng chẳng sợ bóng nghiêng, chuyện của cả cũng tiện ngoài, sẽ cho Chấn Hưng.”

 

, đây chẳng cái gì cũng , nhưng ông già ông xem chuyện của Chấn Hưng thật sự là con bé Tô Điềm đó tìm mối quan hệ để dàn xếp thỏa ?

 

Sao cảm thấy tin thế nhỉ, con bé Tô Điềm đó mới bao nhiêu tuổi đầu, thể mối quan hệ ?”

 

“Bà hỏi thăm cái gì, chúng ở xa thế tình hình cụ thể đều rõ ràng, dù chuyện cũng qua , hiện giờ lão tam , cả định về, lão nhị tuy ở bên nhưng cũng ở xa, từ nay về chỉ còn hai chúng sống qua ngày thôi.”

 

Nhắc đến chuyện , trong lòng ông cụ chút đau thương, nuôi con để phòng lúc tuổi già, giờ thì từng đứa từng đứa đều hết cả.

 

Đi cũng mà, ngoài kiểu gì cũng triển vọng hơn là ở nhà ruộng.

 

Lại bập bùng hút một thu-ốc, một lúc chậm rãi nhả một ngụm khói trắng.

 

“Khụ khụ khụ, ông hút ít thôi, sặc ch-ết .”

 

Bà cụ vẫy vẫy tay xua tan làn khói, đó thử thăm dò mở miệng :

 

“Con cái đều ở nhà, đều hết , là chúng cũng ngoài nhé?”

 

“Bà nghĩ gì thế, cái tuổi của chúng ngoài gì chứ?”

 

“Đi ngoài hưởng phúc chứ , con trai từng đứa từng đứa lớn thế , chúng nuôi bọn nó bao nhiêu năm, cả mới qua đó chúng gì, lão tam qua đó lâu chắc cũng vững gót chân , chúng qua nhà lão tam ở cùng...”

 

“Bà đang mơ giữa ban ngày , tính nết vợ chồng lão tam thế nào bà ?

 

Bà tin chỉ cần chúng qua đó thì sẽ là lao động mi-ễn ph-í, lúc đó hai vợ chồng bọn nó , hai chúng già khọm thế còn giúp việc nhà, nấu cơm nấu nước, giặt giũ dọn dẹp, đừng quên còn một đứa An Bang nữa, đến lúc đó còn giúp trông trẻ.”

 

Bà cụ:

 

“À thì!”

 

“Vợ chồng lão tam bà bao nhiêu năm nay còn thấu , là bao nhiêu năm nay phục dịch bọn nó đủ, cứ sán đó để việc, thì bà , đây nhé, ngày tháng ở nhà bao nhiêu, trong làng đều là quen, dạo tán dóc bao, còn về những lời đàm tiếu thì qua một thời gian là hết thôi.”

 

Ngày tháng hiện giờ thể hơn nữa, con cái tuy đều hết cả , nhưng cứ cách một thời gian là gửi đồ về nhà, hơn nữa mỗi tháng còn gửi sinh hoạt phí về, ba đứa con trai mỗi đứa cho vài đồng, phí sinh hoạt của hai ông bà thể lên tới mười mấy đồng, cái đuổi kịp nửa tháng lương của khác .

 

Thử hỏi hiện giờ trong làng nhà ông già bà già nào đãi ngộ như bọn họ chứ, ở nông thôn gạo rau đều là của nhà , mười mấy đồng tiêu hết, căn bản là tiêu hết.

 

Cứ như ngày qua, bà cụ thành phố phục dịch cả nhà lão tam, nghĩ cái gì ?

 

Bà cụ ông cụ , vỗ đùi một cái, sực nhận , quả thật là như .

 

Không nữa nữa, ở nhà là dưỡng già, qua đó chính là nuôi cả nhà lão tam .

 

“Nói cũng , lão nhị sắp về ?”

 

“Chắc , một thời gian , lão nhị còn công việc thể ở bên đó quá lâu, tranh thủ về chứ.”

 

“Được , trưa nay hai chúng ăn cái gì đây?”

 

 

Loading...