[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 377
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:52:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm ơn thiên thần nhỏ La Khắc Vạn tặng 1 quả lựu đ-ạn; cảm ơn các thiên thần nhỏ Nhất Thanh Hảm tưới 92 bình, baby tưới 10 bình, my, delia, 31875644 tưới 1 bình chất lỏng dinh dưỡng trong thời gian từ 18:
06:
52 ngày 08-11-2023 đến 12:
08:
23 ngày 09-11-2023 nhé~
Cảm ơn nhiều vì ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 130 Một ba
◎Phần hai◎
Tô Điềm là kiểu hễ bận rộn lên là sẽ quên mất xung quanh , đặc biệt là lúc ở nhà thường thường đều là một việc, đột nhiên bên cạnh thêm một đúng là thích ứng , một tiếng Tô Điềm vô tình ngẩng đầu thấy Trương Chí Thành mới sực nhớ chuyện .
Nhìn Trương Chí Thành nhíu mày chỉnh lý tài liệu, Tô Điềm suy nghĩ một chút mới lên tiếng :
“Anh Trương.
Có vấn đề gì ?
Nếu chuyện gì thể hỏi mà, ngại quá, việc một lúc là quên mất vẫn còn ở đây, tài liệu lộn xộn quá khó chỉnh lý ?
Hay là cứ để đó để lát nữa tự chỉnh lý cũng ."
“Không , cần ạ, mà, cũng chuyện gì to tát , cô cứ bận việc của cô , tự ."
Trương Chí Thành vội vàng lên tiếng , mặc dù chút độ khó nhưng cũng là , chỉ là tốn thêm chút thời gian mà thôi, hôm nay là ngày đầu tiên viện trưởng Lương bảo tới bên giúp Tô Điềm, chẳng lẽ với viện trưởng Lương bên là độ khó công việc của Tô Điềm quá lớn, dù cũng lớn hơn Tô Điềm bao nhiêu tuổi như , cần giữ thể diện ?
Hơn nữa, thầy giáo giáo sư Phương tiết lộ chút tin tức, , là nha Tô Điềm tám chín phần mười khả năng sẽ tự đăng ký dự án mới, chuyện tin tức cụ thể, bảo là thực cũng chính là chuyện thầy giáo giáo sư Phương bên tự thầm đong đếm thôi, nhưng Trương Chí Thành tin thầy mà, thầy sẽ hại .
Thầy Phương , viện trưởng Lương bảo tới bên cạnh Tô Điềm tuyệt đối là cơ hội hiếm , cũng chính vì Tô Điềm lúc mới tới Bắc Kinh vững gót chân, nếu thì chuyện tới lượt .
Chỉ cần ở bên cạnh kỹ sư Tô biểu hiện cho , vạn nhất thực sự giống như thầy Phương Tô Điềm sắp đăng ký dự án mới, biểu hiện thì thể theo nhóm dự án đấy.
Cho nên lúc thể để kỹ sư Tô cảm thấy chứ, cũng nha, nhóm dự án đều trông chờ biểu hiện của chính .
Trong đơn vị là những tinh râm, đoán Tô Điềm đăng ký dự án mới mấy liền, một hai còn chạy tới chỗ viện trưởng Lương ngóng tin tức, nhưng viện trưởng Lương đều hé răng, phủ nhận cũng thừa nhận, trong liền chút gì đó .
Theo nhận thức của bọn họ về viện trưởng Lương và ông Đường, Tô Điềm tới Bắc Kinh thể nào chút động tĩnh gì , đó chẳng còn để Tô Điềm nhóm dự án của ai đó , tới mà chẳng thấy chút tin tức nào, cũng bất kỳ nhóm dự án nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-377.html.]
Hai ngày , hai ngày nha, thời gian là vàng bạc, thời gian là sinh mạng, viện trưởng Lương để Tô Điềm nghỉ ngơi hai ngày, cứ cảm thấy chuyện uẩn khúc gì đó.
Đều là lũ cáo già nghìn năm cả ai mà chẳng ai chứ, việc suy đoán dự án mới của Tô Điềm cũng là vô căn cứ nha.
Chậc chậc chậc, chính là gần đây, phát hiện viện trưởng Lương thường xuyên tìm lãnh đạo, còn về việc vì chuyện gì thì rõ lắm.
Cũng chính vì đoán cái gì đó, nên khi viện trưởng Lương bảo Trương Chí Thành tới bên cạnh Tô Điềm giúp đỡ một tay thì giáo sư Phương mới hớn hở thả , chỉ là thả , mà gần như là dâng Trương Chí Thành bằng cả hai tay cũng quá lời.
Tô Điềm nào nhất cử nhất động của đều nhiều chằm chằm như chứ, cô cảm thấy là một trẻ tuổi, trong giới cũng là tân binh, còn cần các tiền bối khác quan tâm nhiều hơn nữa nha.
lúc thấy Trương Chí Thành mở miệng , Tô Điềm liền buông tay để việc, dù cũng là do viện trưởng Lương và giáo sư Phương bên ném qua, chẳng là bảo tới việc, học tập , việc nhiều mới tích lũy kinh nghiệm nha, hồi đó cô theo thầy giáo giáo sư Đường còn nhiều hơn thế nhiều.
Thầy Đường bảo cô sách tài liệu, đó tổng kết quy nạp, nhận xét của , đó còn thực hành, cho nên Tô Điềm cảm thấy để Trương Chí Thành giúp chỉnh lý, thực sự là nương tay .
Tiếp tục công việc.
Mấy tiếng trôi qua trong nháy mắt, đợi đến khi Tô Điềm một nữa dừng thì thời gian là bảy giờ tối.
Nhìn thấy Trương Chí Thành vẫn đang chỉnh lý ánh đèn, Tô Điềm giơ tay vỗ vỗ đầu, lên tiếng áy náy:
“Anh Trương, ngại quá ngại quá, giờ là về , ngày mai tới, sáng mai ước chừng đều ở nhà lúc đó trực tiếp qua là ."
Trương Chí Thành đang vùi trong đống tài liệu thấy tiếng gọi của Tô Điềm, lúc đầu thở phào nhẹ nhõm, thì lúc một căng lên, nghĩ tới ngày mai tới còn nhiều tài liệu như , Trương Chí Thành thấy đau đầu, việc, mà chỉ đơn thuần là xem quá nhiều tài liệu thực sự đau đầu.
Suy nghĩ quá nhiều, dùng não quá độ.
“Vậy , kỹ sư Tô về đây, sáng sớm mai qua, lúc qua tiện thể mang bữa sáng cho cô luôn, cô ăn gì?"
“Không cần ạ, tự ăn đại cái gì cũng , gần đây hàng quán mà."
“ mang qua cho cô, tiện đường thôi mà, vả cô bận lên thì nhớ mà ăn sáng chứ?
Cô cần khách sáo, đây cũng mang bữa sáng cho thầy ."
Nghe thấy đối phương mở lời như , Tô Điềm mỉm , “Vậy ăn cháo quẩy bao t.ử xem mà mua thôi, nhưng đặc sản Bắc Kinh là nước đậu lên men thì chịu nổi , những thứ khác chắc đều thể tiếp nhận , bữa sáng phiền sẽ gửi tiền cho ."
“Không cần cần ạ, đáng bao nhiêu tiền ."
“Không , để giúp đỡ còn thể chiếm tiện nghi của chứ, cứ quyết định ."
Một lúc Trương Chí Thành rời khỏi chỗ ở của Tô Điềm, đường về nhà cảm thấy Tô Điềm tuổi tác lớn nhưng việc thực sự chú trọng, mua bữa sáng còn đưa tiền, thực đưa cũng mà, dù tới bên cạnh Tô Điềm cũng đóng học phí , mua cái bữa sáng thì .
Tiễn xong, Tô Điềm định tiếp tục bận rộn, đột nhiên sực nhớ vẫn gọi điện thoại cho nhà, lúc về thấy Trương Chí Thành dẫn đợi ở cửa, khi lắp điện thoại xong Tô Điềm xem giờ cảm thấy lúc đó gọi điện về nhà ước chừng , liền nghĩ để hãy gọi, chẳng bận rộn một lúc là tới giờ .