[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 386
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:52:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến đây , tổn thương nào.”
Bĩu môi, viện trưởng Lương cảm thấy lão Đường chẳng chút thú vị nào cả!
Khi Tô Điềm xong phần xã giao , thấy chính là hai ông lão đang dỗi .
Ông , ông, đây là... cãi ?!
Tô Điềm khuyên giải thì giỏi lắm, nhưng thêm dầu lửa thì khá là cừ, cho nên tình hình của hai , Tô Điềm tìm một lối khác, mở miệng là chuyển chủ đề ngay.
“Thầy ơi, tối nay thầy vẫn vội vã về ạ?
Chuyến tàu hỏa mấy giờ thế ạ?"
“Chín giờ rưỡi."
Bây giờ thì sắp bảy giờ , Đường Lưu Quang thời gian, đó tiếp:
“Thời gian cũng hòm hòm , đến ga tàu hỏa thôi."
“Vậy... cháu và viện trưởng Lương đưa thầy nhé?"
Tô Điềm thăm dò lên tiếng, lúc chuyện còn lén liếc viện trưởng Lương một cái.
Đợi một lát viện trưởng Lương từ chối, Đường Lưu Quang ừ một tiếng.
Vài phút , ba lên xe, về hướng ga tàu hỏa.
Ngồi xe, Đường Lưu Quang nghiêng đầu sang Tô Điềm ở vị trí bên cạnh, ông còn một chuyện nữa , nhân lúc bây giờ thời gian thì tiện thể nhắc tới luôn.
“Tô Điềm , theo tình hình ngày hôm nay, dự án mới là điều chắc chắn , về thành viên nhóm dự án thì em cân nhắc gì ?"
Đường Lưu Quang đột nhiên nhắc đến chủ đề , Tô Điềm và viện trưởng Lương đồng loạt về phía ông.
Nếu hiểu rõ con lão Đường (thầy), thì họ (cô) tưởng là thầy nhét nhóm .
nghĩ thì con Đường Lưu Quang căn bản thể chuyện đó, đây ngay cả Tô Điềm cũng nhét nhóm dự án nào, thì còn ai thể quan trọng hơn Tiểu Tô trong lòng lão Đường, cái phúc phận đó chứ.
Hiểu ngay ánh mắt của hai , Đường Lưu Quang tức , “Gì thế?
Còn tưởng cửa ?!"
“Trong lòng hai cái hình tượng đó ?"
Đau lòng quá mất, Đường Lưu Quang tự nhận là chính trực, cương trực công minh, từ khi nào chuyện cửa bao giờ, trắng đó là phạm sai lầm đấy, ông chắc?
“Không , chúng cháu , là tự thầy đấy chứ."
Viện trưởng Lương vội vàng phủ nhận.
Bên cạnh Tô Điềm cũng ngừng gật đầu phụ họa theo lời của viện trưởng Lương, biểu đạt ý:
“Cháu cũng !”
“Trên mặt hai đều rõ rành rành đấy , còn cần ?
là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử nha?"
Đường Lưu Quang giả vờ giận dỗi trêu chọc một câu, việc chính vẫn quan trọng hơn, vấn đề chính, “Thực sự là chuyện , nếu nhóm dự án của em vẫn xác định thì thầy giới thiệu cho em một , em cứ cân nhắc xem, viện trưởng Lương lát nữa ông đưa tài liệu của lão Khương cho Tô Điềm xem nhé."
“Lão Khương?
Người thể cân nhắc đấy."
Ánh mắt viện trưởng Lương sáng lên, bắt đầu phổ cập kiến thức cho Tô Điềm:
“Vừa , kể cho cháu về lão Khương , Khương Xích, tính tình của ông cũng giống như cái tên của ông (Thẳng như cái thước), lão Khương lúc trẻ chịu khổ nhiều , cái thời buổi đặc biệt đó nó là như đấy, tuy sáng tỏ minh oan cho chuyện của ông , nhưng ông tính tình bướng bỉnh chịu về kinh thành, cứ nhất quyết ở Biên Thành, môi trường bên đó , điều kiện nghiên cứu các mặt cũng , tuy nhiên lúc ông từng đề xuất dự án của cháu đấy, tiếc là thông qua, hồi đó điều kiện trong nước đạt đến trình độ như bây giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-386.html.]
Nghe lời kể của viện trưởng Lương, Tô Điềm thấy hứng thú , vị đồng chí họ Khương thế mà từng đề xuất dự án tương tự, đúng là thể xem thường bất kỳ trí giả nào của thời đại cả.
Vậy thì vấn đề đặt là, lúc nhất quyết ở Biên Thành, thì bây giờ chịu về ?
Tô Điềm nghĩ thầm trong bụng như , viện trưởng Lương cũng nghĩ , viện trưởng Lương thậm chí còn lên tiếng hỏi lão Đường về chuyện .
“Thời đại đổi mà, đây dự án thông qua là do điều kiện đủ, giờ dự án chẳng thông qua , lão Khương chắc chắn là sẽ hứng thú, tin , nhấc máy liên lạc là ông đó lật đật chạy về ngay, tính tình lão Khương ông còn , kẻ cuồng công việc, bất kỳ thứ gì cũng sức hút bằng thí nghiệm dự án trong mắt ông ."
“Phụt ha ha ha, đúng là thật, lát nữa sẽ sắp xếp tài liệu của lão Khương, Tô Điềm lúc đó cháu xem qua thử."
Viện trưởng Lương ha ha đáp một câu.
Xem vị đồng chí họ Khương quan hệ khá thiết với thầy và viện trưởng Lương nha, quan hệ chắc cũng tệ.
“Vậy chức vụ cần sắp xếp ạ?"
Tô Điềm mở miệng, hai ông lão đều về phía cô, chạm ánh mắt thấu đáo của Tô Điềm.
“Cháu sẽ sắp xếp ?"
Viện trưởng Lương hỏi ngược .
“ thấy là ."
Người trả lời Tô Điềm, mà là Đường Lưu Quang giành trả lời .
Nghe hai ông lão hỏi đáp, trong lòng Tô Điềm thấy bất lực.
Giành lời lắm, nhưng đừng thế nữa!
“Thực sự là ạ, chỉ là theo quy trình hỏi một câu thôi, đây chẳng là mà hai giới thiệu , cháu chẳng cũng theo quy trình, nhưng nha, thành viên nhóm dự án, chức vụ, cháu đều tự quyết định, phép nhét , nếu thì đừng trách cháu khách sáo đấy."
Ồ hô, ồ hô, trẻ tuổi cũng chút cá tính nha.
Được , nhét , họ khi nào cái chuyện phạm sai lầm đó bao giờ.
Tám giờ rưỡi, xe đến ga tàu hỏa.
Chín giờ, tàu hỏa khởi hành đúng giờ, Tô Điềm và viện trưởng Lương vẫy tay tiễn Đường Lưu Quang rời .
Tiếp theo tài xế sẽ đưa Tô Điềm về nhà , đó đưa viện trưởng Lương về đơn vị.
Về chuyện cấp xe riêng, viện trưởng Lương trong vòng hai ngày tới là thể sắp xếp xong xuôi.
Ngày hôm , sáng sớm tinh mơ.
“Cộc cộc cộc..."
Khi tiếng gõ cửa vang lên, Tô Điềm vẫn đang gục bàn việc, thấy tiếng động, Tô Điềm mở mắt .
Ánh nắng ch.ói chang ngoài cửa sổ khiến Tô Điềm phản xạ nhắm mắt , thấy tiếng gõ cửa vang lên nữa, Tô Điềm bèn dậy, tiện tay thu dọn mặt bàn, khóa một phần tài liệu ngăn kéo.
Lúc cô mới rảo bước ngoài, xuyên qua phòng khách tới cửa, đưa tay “cạch" một cái mở cửa.
“Kỹ sư Tô, cô ở nhà , đến nộp báo cáo cho cô đây."
“Đưa đây, xem thử."
Tô Điềm đưa tay , đồng thời nghiêng để Trương Chí Thành cửa.
Thấy động tác của Tô Điềm, Trương Chí Thành vội vàng đưa bản báo cáo qua, thấy Tô Điềm nhà thì thuận tay đóng cửa theo .
“Kỹ sư Tô, bản báo cáo sửa một lượt, cô xem xem chỗ nào còn vấn đề gì ."
Trương Chí Thành lật đật theo lưng Tô Điềm, chút căng thẳng.
Lần nộp báo cáo lên, kỹ sư Tô vạch một đống , thực sự cố gắng hết sức , rốt cuộc , trong lòng Trương Chí Thành cũng chắc chắn.