[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 400

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:53:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bên ngoài cửa, Tần Liễu và Chu Vụ thấy giọng trong trẻo của cô gái, hai một cái.”

 

Chu Vụ lên tiếng:

 

“Chào cô, cô Tô, là Chu Vụ, chúng tìm cô chút việc, thể gặp mặt một chút ?"

 

Nghe thấy họ “Chu", trong đầu Tô Điềm nảy một tia sáng, nghĩ đến chuyện ban ngày, Chu Vụ lẽ là vì chuyện của Chu Tuyết mà đến chứ?

 

Đêm hôm thế , cô là con gái một , liệu suy nghĩ thấu đáo ?

 

“Xin , chuẩn ngủ , nếu việc thì mai nhé."

 

Tô Điềm thèm suy nghĩ mà từ chối luôn.

 

Ngày mai?!

 

Ngày mai thì rau héo hết , nếu thực sự xảy chuyện, ngày mai còn cơ hội gì nữa.

 

Chu Vụ hít sâu một , chỉ còn một cách cuối cùng.

 

Anh trong nhà vẫn , vì thấy tiếng bước chân rời , nên Chu Vụ lên tiếng:

 

“Cô Tô, xin phiền.

 

Chúng là bạn của Thẩm Chính, cô đến Bắc Kinh chúng vốn dĩ cơ hội gặp mặt, cô còn nhớ ?"

 

Trong nhà, Tô Điềm thấy ngoài cửa nhắc đến tên Thẩm Chính, nghĩ thì đúng là chuyện như , suy tư một lát.

 

Ngay khi Tô Điềm đang phân vân nên mở cửa , bên ngoài cửa vang lên giọng của Hoàng Khâm.

 

“Tiểu Tô, cần giúp đỡ ?"

 

Ngoài cửa, Tần Liễu và Chu Vụ đàn ông từ chui , sững sờ.

 

Ồ hô, từ thế?!

 

Ngay khi hai còn đang thắc mắc, cánh cửa “cạch" một tiếng mở .

 

Ánh đèn từ trong nhà hắt , rọi lên hình ba đàn ông đang lù lù cửa.

 

Tần Liễu và Chu Vụ phản xạ ngẩng đầu, thấy cô gái ở cửa, trong mắt hiện lên một tia kinh diễm.

 

Đây chẳng là cô gái từng gặp một , chính là ở quán ăn đó, cả đám bọn họ gặp cô bé .

 

Còn Tô Điềm thấy hai ngoài cửa cũng ngạc nhiên, đúng là trùng hợp thật, gặp qua một .

 

“Cô chính là Tô Điềm!"

 

Tần Liễu trợn tròn mắt hét lên một câu, thể tin , bọn họ mà vô tình gặp một .

 

“Chào các , là Tô Điềm, mời ."

 

Tô Điềm mỉm nhẹ nhàng, đó lùi hai bước nhường lối cho khách nhà.

 

“Chào cô, là Tần Liễu, đây là Chu Vụ, chúng là bạn nối khố của Thẩm Chính.

 

Thật trùng hợp, chúng từng gặp mặt, nhớ chúng gặp ở quán ăn ."

 

Tần Liễu thầm cảm thán cái duyên phận đúng là kỳ diệu khó tả.

 

“Chào các ."

 

Tô Điềm mỉm chào một nữa.

 

Điều kiện của cô ở đây hạn, cách tiếp đãi khách chỉ thể là rót ly nước thôi.

 

Rót cho mỗi một ly nước xong, Tô Điềm chủ động mở lời hỏi một câu:

 

“Các tìm là vì chuyện của Chu Tuyết?"

 

Tiên phát chế nhân, thẳng vấn đề, Tô Điềm giờ luôn thích nắm giữ thế chủ động.

 

Lúc nãy khi mở cửa, đối phương tự giới thiệu là Chu Vụ, khi cô từ chối, đối phương mới nhắc đến Thẩm Chính.

 

Vậy nên ngay từ đầu, đối phương vì Thẩm Chính mà tìm đến đây, Tô Điềm đoán là vì Chu Tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-400.html.]

 

Người bây giờ vẫn thả về nhỉ, nghĩ đến đây Tô Điềm chút hả hê, những kẻ sai chuyện thì nên cho một bài học nhỏ.

 

Buổi tối cô nhận tin tức từ phía Giáo sư Từ, thiết theo kiểm tra thì là do con phá hoại, chứ sự cố ngoài ý .

 

Việc phá hoại là do ai , thì khỏi bàn cãi , mà mục tiêu của đối phương... chỉ thể là Tô Điềm thôi.

 

Vừa mới nhận lấy ly nước Tô Điềm trực tiếp nhắc đến chuyện , ánh mắt Chu Vụ trầm xuống, mím môi, đưa mắt Tô Điềm đ-ánh giá một lát, trong lòng chút đoán tâm tư của cô.

 

Rõ ràng trông trẻ hơn bọn họ, trông càng vẻ thâm trầm kín kẽ thế , từ khuôn mặt cô chẳng thể điều gì cả.

 

Nhận ánh mắt đ-ánh giá của đối phương, Tô Điềm vẫn đôi mắt cong cong mỉm nhạt, cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Chu Vụ đang qua, hề né tránh.

 

Bên cạnh, Hoàng Khâm với tư thế bảo vệ canh ở sát cạnh Tô Điềm, còn Tần Liễu cũng cảm thấy bầu khí chút đúng lắm, im miệng .

 

Lén Tiểu Ngũ một cái, lén cô gái một cái.

 

Suỵt, khí thế trông còn thâm sâu khó lường hơn cả Tiểu Ngũ nữa.

 

Không hổ là cô gái Thẩm Chính để mắt tới, quả nhiên giống hệt Thẩm Chính, giỏi tính toán, lộ vui buồn mặt.

 

Trông chẳng giống những cô gái bình thường chút nào.

 

Con gái bình thường mà đối mặt với khí trường của Tiểu Ngũ chắc sớm dọa sợ , còn mắt , những dọa sợ mà dường như còn nhỉnh hơn một bậc.

 

Im lặng một lúc, Chu Vụ nhịn lên tiếng :

 

“Phải mà cũng , thực đúng là chút liên quan đến chuyện của Chu Tuyết.

 

cũng vòng vo nữa, chỉ hỏi xem việc Chu Tuyết tạm giữ liệu kéo theo chuyện gì khác ."

 

Hừ hừ, đây rõ ràng là lời ẩn ý .

 

Tô Điềm đối phương hỏi , nhướng mày, nụ mặt vẫn y nguyên.

 

Người bạn của Thẩm Chính là xem phim thuyết âm mưu nhiều quá , chẳng lẽ nghĩ chuyện của Chu Tuyết còn liên quan đến những chuyện khác nữa ?

 

Nghĩ nhiều quá .

 

Tô Điềm tuy nhưng cũng chẳng đến mức đó.

 

Tư liệu về Chu Tuyết về nhà lâu Hoàng Khâm gửi lên bàn việc của cô .

 

Đối với nhà họ Chu, Tô Điềm ý kiến gì, hơn nữa theo tư liệu cho thấy, nhà họ Chu dường như liên quan nhiều đến Chu Tuyết.

 

Trước đây nhà họ Chu hề bao che cho cô , càng giúp Chu Tuyết chuyện gì.

 

Dẫu cũng là bạn của Thẩm Chính, coi như quen, Tô Điềm dọa bọn họ nữa, khẽ một tiếng, mở miệng :

 

“Anh Chu nghĩ nhiều quá , Chu Tuyết là Chu Tuyết, liên quan gì đến những thứ khác.

 

Có điều chuyện thiết phòng thí nghiệm của trường, cứ công sự công biện (việc công xử lý theo phép công) chắc là vấn đề gì chứ?"

 

Đây là đang hỏi thái độ của Chu Vụ và nhà họ Chu .

 

Chu Vụ , trong lòng thở phào nhẹ nhõm:

 

“Đó là lẽ đương nhiên, công sự công biện là đúng ."

 

Làm sai chuyện tự nhiên trả giá, điểm Chu Vụ tán thành.

 

Anh còn tán thưởng cô Tô mắt , hề lợi dụng chức quyền để dồn đường cùng.

 

Chỉ đến mức , chắc là cô nương tay .

 

Nương tay?

 

Không , hiểu lầm .

 

Tô Điềm thực sự hề ý đó, chỉ là cô để tâm đến loại chuyện lãng phí thời gian thôi.

 

Hơn nữa việc lợi dụng chức quyền để việc, ngộ nhỡ bắt thóp thì e rằng cô thể ở phòng thí nghiệm yêu thích nhất nữa.

 

Tô Điềm trân trọng danh tiếng của nhất, sẽ cái trò hại địch một nghìn tự tổn tám trăm đó .

 

 

Loading...