[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 404
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:53:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Điềm liếc hai , trọng điểm là Chu Vụ thêm một cái, cô hiểu ý đồ của đối phương .”
“Vậy nên đến đây là để xin ?
Chỉ đơn thuần là xin là còn chuyện khác?"
Có chuyện thì cứ thẳng, cô thực sự bận, mời nhà thì thật sự thời gian khách sáo .
Giọng trong trẻo của cô gái, chỉ một câu hỏi ngắn gọn nhưng cực kỳ chiều sâu.
Ý tứ bày đây , nếu chỉ đơn thuần là xin thì cô nhận , còn nếu chuyện khác... thì việc , giải quyết đó là quyền lợi của đôi bên.
Chu Vụ vốn tinh đời nên ý tứ trong lời của Tô Điềm, mở miệng :
“Nhà họ Chu chúng vẫn giữ nguyên quyết định của ngày hôm qua.
Hôm nay chủ yếu là đặc biệt đến để xin , thành thực xin cô."
Một lời xin trang trọng như , Chu Vụ hề chút lấy lệ nào.
Tần Liễu bên cạnh chút thấu.
Tại Tiểu Ngũ về tình hình hiện tại của nhà họ Chu chứ?
Nếu thì Tô Điềm bên ít nhiều cũng thể giúp đỡ mà?
Chu Vụ mở miệng, Tô Điềm cũng coi như .
Nhìn hai vẫn còn im như phỗng, Tô Điềm mỉm khẽ, khách sáo lên tiếng:
“Thật ngại quá, còn việc bận, nên mời hai nhà chơi .
Hai cứ tự nhiên nhé."
Dứt lời.
Mở cửa, nhà, đóng cửa.
Động tác của cô gái Tô Điềm trôi chảy như nước chảy mây trôi, một mạch thành.
Một phút hai phút gì đó, cuộc trò chuyện kết thúc.
Lúc ngoài cửa chỉ còn Chu Vụ và Tần Liễu.
Hai cánh cửa lớn đóng c.h.ặ.t, ngẩn ngơ.
Đây là từ chối thẳng thừng nhỉ?
Tuyệt đối coi là từ chối .
Hai họ vẫn là đầu tiên gặp cô gái nào dứt khoát như .
Người rõ ràng như thế , gõ cửa quấy rầy mãi cuối cùng cũng ho gì, bảo việc bận mà.
Chủ yếu là thái độ của Tô Điềm rốt cuộc là thế nào.
Chu Vụ nhíu mày, về phía chỗ đậu xe.
Tần Liễu bên cạnh cũng hiểu nổi mà lên tiếng:
“Tiểu Ngũ, lúc nãy chuyện chính ?
Thế chẳng chúng canh ở đây nãy giờ là vô nghĩa ?
Hay là là gõ cửa xem liệu cô Tô Điềm thể giúp một tay ..."
“Không cần .
Cậu tưởng ai cũng như chắc?
Cô Tô mục đích chúng đến đây .
Tiếp theo cứ xem cô giúp thôi.
Nghe theo mệnh trời ."
“Ấy chứ, Chu Vụ, chuyện lớn thế mà đ-ánh cược vận may ?
Hay là nỗ lực thử nữa xem?"
“Không vận may, mà là xem cô Tô thời gian để tâm đến cái đống rắc rối của nhà thôi."
Sao thể là đ-ánh cược vận may chứ, rõ ràng quyền quyết định đều Tô Điềm, chứ ông trời.
Một lúc , hai lên xe, nổ máy lái xe rời khỏi đây.
Còn lúc trong nhà, Tô Điềm thấy tiếng động bên ngoài, trầm tư liếc mắt về phía cửa chính một cái.
Tám trăm cái tâm mắt, thông minh quả nhiên cần lãng phí lời .
Cơ mà nếu nhà họ Chu thực sự liên lụy thì cũng khá là oan uổng.
Lúc ngang qua phòng khách, Tô Điềm đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, đến chỗ đặt điện thoại, cuối cùng vẫn quyết định gọi một cuộc cho Viện trưởng Lương.
Tút tút tút, ba tiếng chuông, cuộc gọi kết nối.
“Viện trưởng Lương, là đây, Tiểu Tô ạ."
Tô Điềm thấy cuộc gọi kết nối là lập tức lên tiếng ngay.
“Tiểu Tô , con chắc là mới về đến nhà ?
Có việc gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-404.html.]
“Có một chút việc nhỏ ạ, liên quan đến nhà họ Chu.
Phía đơn vị an ninh đang điều tra nhà họ Chu ạ?
Có tình hình gì bác?"
Tô Điềm trực tiếp mở miệng xin tha, mà tiên hỏi xem liệu nhà họ Chu khi điều tra thực sự xác định là vấn đề gì , mới dễ chuyện tiếp theo.
Đầu dây bên Viện trưởng Lương thấy lời của Tô Điềm là hiểu ngay cuộc điện thoại để gì .
Ông ha ha mấy tiếng :
“Nhà họ Chu tìm đến chỗ con ?"
“Vâng ạ, con và Chu Vụ coi như là bạn bè nên hỏi thăm tình hình một chút.
Điều tra thế nào bác?"
Tô Điềm giải thích sơ qua một chút rằng cô và phía nhà họ Chu quan hệ gì lớn lao, chủ yếu là coi như bạn bè với Chu Vụ thôi.
“Không vấn đề gì, khá là sạch sẽ.
Chuyện con định tính ?"
Viện trưởng Lương hỏi.
“Nếu vấn đề gì thì chuyện coi như xong ạ."
Tô Điềm thở dài một tiếng.
Gần đây công việc khá mệt mỏi nên Tô Điềm cũng phí sức chuyện nữa.
“Còn Chu Mỹ Lan đó cũng thôi luôn ?"
Đầu Viện trưởng Lương mở miệng hỏi một câu.
Nghe thấy cái tên “Chu Mỹ Lan", Tô Điềm lạnh một tiếng, lúc giọng điệu cô lạnh nhạt vài phần:
“Người thì vẫn cứ công sự công biện thôi ạ.
Dù nhà họ Chu là nhà họ Chu, Chu Mỹ Lan là Chu Mỹ Lan.
Mỗi đều chịu trách nhiệm cho những việc .
Chu Tuyết cũng , mà Chu Mỹ Lan cũng thế.
Bác cứ xem xét xử lý theo quy định nhé."
Vẫn cho một bài học mới .
Nếu mà dễ chuyện quá thì tưởng cô là quả hồng mềm, ai cũng thể nắn một cái thì còn thể thống gì nữa?
“Ha ha ha ha, hiểu .
Được , chuyện cứ để bác xử lý.
Con cứ yên tâm công tác .
Tuần tới nhóm dự án của các con chuẩn họp ?"
“Viện trưởng Lương , tin tức của bác cũng nhạy bén thật đấy ạ."
Sau khi xong chuyện chính, Tô Điềm mỉm trêu chọc một câu.
“Đó là đương nhiên .
Nhóm dự án sắp họp mà con vẫn quyết định cho Trương Chí Thành nhóm dự án của con ?
Hay là để bác sắp xếp cho công việc khác, điều động một chút nhé.
Bên dự án mới của con bắt đầu thì khó tránh khỏi việc phòng thí nghiệm.
Trương Chí Thành nếu nhóm dự án mà cứ theo bên cạnh con thì hợp cho lắm.
Con cho bác một lời khẳng định để bác còn sớm sắp xếp công việc cho ."
Ở một văn phòng khác, lúc Viện trưởng Lương hỏi câu thì Giáo sư Phương đang ăn vạ ở văn phòng của ông đấy.
Nghe thấy Viện trưởng Lương hỏi , Giáo sư Phương vô thức vươn dài cổ , vểnh tai lên lén một cách trắng trợn.
Hôm nay Giáo sư Phương chủ yếu là vì chuyện công việc của Trương Chí Thành mà đến.
Đã theo bên cạnh Tô Điềm một thời gian , thấy dự án mới sắp bắt đầu mà chuyện của Trương Chí Thành phía Tô Điềm vẫn cho câu trả lời chắc chắn, nên cứ khiến sốt ruột mãi.
Một lúc , trong văn phòng yên tĩnh vang lên tiếng trả lời của Tô Điềm từ đầu dây điện thoại.
“Cứ giữ ạ.
Người trẻ tuổi tuy còn thiếu chút kinh nghiệm nhưng thể hiện cũng khá .
Cứ giữ thử xem ạ."
Nghe thấy câu , Giáo sư Phương thở phào nhẹ nhõm một dài.
Chẳng đợi Viện trưởng Lương kịp mở miệng, ông phắt dậy ngoài luôn.
Nhìn lão Phương nhanh như , Viện trưởng Lương tức đến bật .
Này , qua cầu rút ván ?
Lúc nãy còn chuyện thành công sẽ hậu tạ, ăn vạ loạn để hỏi chuyện , giờ thấy kết quả là dậy thẳng luôn là thế nào hả?