[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 405
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:53:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giáo sư Phương bước khỏi văn phòng nên chẳng màng Viện trưởng Lương nghĩ gì.
Cùng lắm thì lát nữa mời Viện trưởng Lương ăn ở nhà ăn của đơn vị là chứ gì.
Đơn vị của họ bận rộn như thế thì còn ăn ngon uống cay nữa, ăn một bữa ở nhà ăn đơn vị là lắm .”
Vài phút , Giáo sư Phương trở về văn phòng của , bước cửa thấy Trương Chí Thành đang đợi ở đó.
Nghe thấy tiếng bước chân, Trương Chí Thành ngẩng đầu lên thấy thầy giáo của .
Anh vội bước lên vài bước, đợi mà mở miệng hỏi:
“Thầy ơi, thế nào ạ?
Con ở dự án mới của Kỹ sư Tô thầy?"
“Ha ha ha ha, thằng nhóc con may mắn đấy, gặp Tiểu Tô .
Đã nhận tin tức chính xác nhé.
Vào nhóm dự án thì nỗ lực hết cho thầy, đừng thầy mất mặt, mà cũng đừng Kỹ sư Tô mất mặt đấy.
Con là do hai chúng cùng dìu dắt đấy."
“Thật, thật ạ!"
Được ở !
Trương Chí Thành căng thẳng đến mức lắp bắp.
Đầu óc ù , trống rỗng mất vài giây mới phản ứng , gật đầu lia lịa, đáp ba chữ:
“Con sẽ ạ!"
Bên vui mừng, bên chuyện của nhà họ Chu cũng kết quả.
Buổi sáng còn phong ba bão táp, tình hình quỷ dị khó lường, mà chỉ trong một thời gian ngắn tình cảnh đổi.
Nhà họ Chu mà nữa .
Cái mới gọi là gượng gạo .
Những vốn dĩ vạch rõ ranh giới lúc giờ đây càng thêm phần gượng gạo.
Lúc , ba đàn ông nhà họ Chu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng khách, ông cụ nhà họ Chu, Chu Thận Tư và Chu Vụ - ba đàn ông cứ ngỡ vượt qua nổi, ngờ chuyện sóng yên biển lặng .
là đổ một phen mồ hôi lạnh thật sự.
Ông cụ và Chu Thận Tư đều dồn ánh mắt về phía Chu Vụ đang ghế.
Trưa nay họ tạm đình chỉ công tác để về nhà chờ tin tức.
Về đến nhà mới phát hiện Chu Vụ ngoài, đến chiều thì thằng nhóc mới về.
Vừa mới về xong thì ngay đó nhà họ Chu nữa.
Điều khiến hai khỏi nghi ngờ liệu Chu Vụ ngoài cái gì.
Nhận thấy ánh mắt của cha và ông nội qua, Chu Vụ ngẩng đầu lên, đột nhiên bật thành tiếng, đồng thời lên tiếng giải thích:
“Con tìm cô Tô .
Ngồi xổm canh mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng uổng phí thời gian."
Vẫn là em Thẩm Chính của giá trị mà.
Chu Vụ sẽ bao giờ nghĩ rằng Tô Điềm nể mặt mà giơ cao đ-ánh khẽ .
Nghe thấy ba chữ “cô Tô", Chu Thận Tư nhớ cuộc trò chuyện của mấy trong phòng sách tối qua.
Đối với cô Tô , cả ba họ đều , và trong lòng cũng lờ mờ đoán phận của Tô Điềm, chỉ là hiểu mà thôi.
Cái mảnh đất Bắc Kinh đúng là tàng long ngọa hổ thật.
Ai mà ngờ một cô gái nhỏ mười mấy tuổi trông mảnh mai yếu đuối như mà phận bối cảnh lợi hại đến thế, suýt chút nữa lật nhào cả nhà họ Chu .
Phòng khách chìm im lặng trong chốc lát, cuối cùng vẫn là ông cụ nhà họ Chu mở lời .
“Sau thời gian thì mời đến nhà dùng bữa cơm đạm bạc, chuyện cảm ơn cho hẳn hoi.
Chu Vụ, lát nữa con nhớ mang theo chút đồ qua đó để bày tỏ lòng thành nhé."
“Con ạ.
chuyện mời cơm thì chắc thời gian ."
Chu Vụ mỉm đáp một câu.
Việc tặng quà thì tự nhiên là cần bàn cãi , đó là chuyện lễ nghĩa qua thôi.
Lần chắc chắn là Tô Điềm giúp đỡ , nếu thì nhà họ Chu thể nào vượt qua nhanh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-405.html.]
Địa vị của nhà họ Chu hiện nay bao nhiêu đang âm thầm dòm ngó.
Lần xảy chuyện, những giúp đỡ xoay xở thực sự nhiều.
Trong đó mấy gia đình của những em của Chu Vụ.
Chẳng gì xa xôi, con mắt bạn bè của Chu Vụ đúng là chê .
Một nhà họ Thẩm, một nhà họ Tần, đều bỏ đ-á xuống giếng mà còn âm thầm giúp đỡ, thật sự là quá .
Nhà họ Chu thì , nhưng Chu Mỹ Lan bắt trong .
Lúc hằng đêm mong mỏi gặp con gái, giờ thì hai con đoàn tụ ở bên trong đấy.
Nếu lúc đầu Chu Tuyết còn cứng miệng chờ đến cứu ngoài, thì khi thấy là Chu Mỹ Lan bắt theo, cô ch-ết lặng.
Đặc biệt là khi Chu Mỹ Lan bà bắt một cách vô duyên vô cớ, lúc Chu Tuyết mới nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết rằng thật sự tiêu đời .
Công tác thẩm vấn đó diễn thuận lợi hơn nhiều.
Thiết phòng thí nghiệm của trường đại học là do Chu Tuyết phá hoại, mục đích là để cho Tô Điềm phòng thí nghiệm, tất cả là do lòng đố kỵ mờ mắt.
Chu Mỹ Lan thì thẩm vấn trong sự mơ hồ tột độ, bởi chính bà cũng chẳng tại bắt.
Mãi cho đến khi các đồng chí công an , bà mới bắt vì tình nghi liên quan đến vấn đề về nhân viên nghiên cứu khoa học trọng điểm của quốc gia.
Nhân viên nghiên cứu khoa học trọng điểm quốc gia á?
Ai cơ...
Cái con nhỏ họ Tô đó á?
Đừng đùa chứ.
Chuyện ngay cả Chu Tuyết cũng cảm thấy thực tế.
Tô Điềm rõ ràng là sinh viên năm nhất đang theo học, chẳng liên quan gì đến nghiên cứu khoa học cả, là nhắc đến ở đây là Giáo sư Chu hoặc Giáo sư Từ?!
Bất kể đó là ai, Chu Tuyết và Chu Mỹ Lan đều giam giữ một thời gian mới thả .
Ở bên trong, hai con nếm đủ đắng cay khổ cực.
Đấy vẫn là t.h.ả.m nhất .
Thảm hơn nữa là khi Chu Tuyết trường thì phát hiện gạch tên khỏi nhóm dự án phòng thí nghiệm, hơn nữa chuyện của cô truyền khắp giới giáo viên và sinh viên trong trường .
Cô từ một đứa con cưng của trời, đối tượng mà ai nấy đều ngưỡng mộ, giờ đây trở thành một phần t.ử xa mà đều chán ghét xa lánh.
Cái trường thể học tiếp nữa , Chu Tuyết lập tức thủ tục xin du học nước ngoài.
Còn phía Chu Mỹ Lan tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Nhà họ Chu trực tiếp liệt bà danh sách từ chối giao thiệp, hơn nữa còn tuyên bố từ nay về đoạn tuyệt quan hệ.
Ngay cả Chu Tuyết cũng lệnh đổi họ, phép tiếp tục mang họ Chu nữa, mà theo họ cha.
Giờ họ Thân, tên gọi là Thân Tuyết.
Thời gian thấm thoát trôi qua một tuần lễ.
Đối với chuyện của nhà họ Chu, Tô Điềm thực sự quan tâm là quan tâm nữa.
Cô bận quá .
Thấy nhóm dự án mới sắp sửa tổ chức họp các thành viên .
Lúc Tô Điềm đang ở trong văn phòng mà Viện trưởng Lương sắp xếp cho , bận rộn đến mức cơm cũng chẳng buồn ăn.
một chuyện cần , đó là dạo gần đây khi về nhà Tô Điềm thể thong thả hơn nhiều, bởi vì mà Viện trưởng Lương nhắc tới lúc để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho cô đến .
Bây giờ Tô Điềm ở đơn vị thì bận tối mắt tối mũi, nhưng về đến nhà thì thể nhàn nhã hơn nhiều .
Không cần dọn dẹp việc nhà, cần giặt quần áo, còn về đến nhà là cơm canh nóng hổi thơm phức để ăn.
Đây mới đúng là cuộc sống mà con hằng mong cầu chứ.
Nói quá lên một chút thì thể coi là áo tới dâng tận tay, cơm dâng tận miệng .
Hơn nữa theo như lời Viện trưởng Lương thì thím Vương tuyệt đối vấn đề gì.
Thời trẻ thím Vương từng tham gia đội du kích, đó còn công tác ở cộng đồng.
Giờ tuổi tác cao nên mới tìm việc gì đó nhẹ nhàng một chút, nên mới đặc biệt sắp xếp thím qua chỗ Tô Điềm để chăm sóc .
Chẳng gì khác, công việc ở chỗ Tô Điềm nhàn nhã, lương cao.
Mỗi ngày lúc Tô Điềm nhà thì thím dọn dẹp vệ sinh, lúc Tô Điềm ở nhà thì thím nấu cơm.
Những nơi nhạy cảm như phòng sách thì thím Vương bao giờ dám bước .
Hơn nữa thím Vương còn phát hiện rằng lúc Tô Điềm nhà, thi thoảng vẫn sẽ những khác lén tới canh chừng xung quanh ngôi nhà.