[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 413
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói với vài câu, Tô Điềm mới sang mỉm với bố và bác cả bên cạnh, cất tiếng chào hỏi, đồng thời đưa tay xoa xoa đầu nhỏ của bé Tô An Bang, mở lời:
“Ra ngoài ạ, một lát nữa là nhà khách về chỗ con, chỗ con chỉ hai phòng, nếu qua đó ở thì..."
“Không , , tiêu tiền việc đó gì, cứ ở nhà là .
Ở tạm một đêm, ngày mai bọn bố qua bên căn nhà con mua, mua ít đồ là thể ở , sẵn tiện còn sửa sang căn nhà nữa.
Đêm nay bọn bố trải nệm đất, trời nóng thế cũng chẳng sợ lạnh ."
Lý Quần Anh vội vàng lên tiếng ngắt lời Tô Điềm xong.
Thời đại tiền do gió thổi đến, nhất quyết nhà khách.
Cái nơi như thủ đô cái gì cũng tốn tiền, tiết kiệm một chút.
Mấy họ da dày thịt b-éo, đất là .
“ đúng đúng, con đúng đấy."
Tô Minh Kinh là sợ vợ, mở miệng là tán thành ngay cách của vợ.
Tô Điềm đưa mắt bác cả Tô Minh Quảng, hỏi han:
“Bác cả, là..."
Bác ở nhà khách nhé?
Dù cũng là khách, để bác đất thì chút ngại quá.
Hơn nữa đó ý tứ của bố qua điện thoại, bác cả qua đây là để giúp sửa sang nhà cửa, nỡ để đất .
“Không , , bác cũng đất cùng luôn, đều là một nhà cả cần khách sáo thế."
Tô Minh Quảng cảm thấy đất cũng chẳng gì to tát, đây lúc cãi với Kim Yến ông cũng ngủ đất quen .
Nghe bác cả , Tô Điềm cũng hết cách.
Mấy thật sự định đất cả ?
Hai tiếng , về đến nhà, họ dùng hành động thực tế để chứng minh là họ thật sự đất.
Tô Điềm sững sờ một tấm chiếu trải nền phòng khách, nhịn mà bật .
Không chứ, thật sự đất ?
“Bố, bác cả, thực hai phòng, dọn dẹp một chút là ngủ mà."
Tô Điềm dở dở khuyên nhủ.
“Không , con sắp xếp xong hết , con dẫn An Bang ngủ phòng con, phòng sách thì con dùng, bọn bố phiền con.
Ghế sofa phòng khách để bác cả con, còn tấm chiếu đất là chuẩn cho bố đấy.
Thôi con đừng quản nữa, lo việc của con , về chẳng nhận điện thoại , công việc thì đừng lo cho bọn bố nữa."
Tô Minh Kinh xua xua tay, vẻ “bố sắp xếp thỏa hết ".
Tô Điềm đưa tay day day trán, chỉ thể sự sắp xếp của bố đúng là... lợi hại thật.
Được , , đều cho cô quản đúng ?
Vậy thì cô bận công việc đây.
Cuộc điện thoại nhận lúc nãy là giáo sư Khương gọi tới, hỏi về bản vẽ thiết kế.
Vốn dĩ nghỉ một ngày, đúng là việc thật, bản vẽ thiết kế cần sửa đổi một chút trong phạm vi nhỏ.
Lúc nãy trong điện thoại, giáo sư Khương chỉ một vấn đề nhỏ, Tô Điềm cần suy nghĩ kỹ xem bản thiết kế nên sửa thế nào mới thể giải quyết vấn đề đó.
“Vậy con phòng đây ạ?"
Tô Điềm ướm lời.
“Đi , bọn bố đường cả ngày mệt , cũng ngủ đây."
Tô Minh Kinh xua tay nữa.
Tô Minh Quảng cũng nở nụ chất phác, khách sáo một câu:
“Điềm Điềm cũng ngủ sớm một chút, đừng để mệt quá."
“Vâng, con bác cả."
Tô Điềm mỉm đáp một tiếng, đó xoay phòng sách.
Đèn phòng sách sáng rực suốt cả một đêm...
Sáng sớm hôm , Tô Điềm đ-ánh thức bởi những tiếng động bên ngoài.
Hình như tiếng đang chuyện, Tô Điềm đang gục bàn mơ màng liền đưa tay dụi mắt, dậy ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-413.html.]
Lúc , trong phòng khách, mấy trong nhà thấy phụ nữ đột nhiên xuất hiện cũng sững sờ.
Chuyện gì thế , cầm chìa khóa mở cửa luôn ?
Trên tay đó còn xách một ít rau, trông vẻ là chợ về.
Vậy vấn đề là, là ai?
Xách rau là cứ thế nhà ?
Mà dì Vương thì thấy kinh ngạc, sáng sớm hôm qua lúc bà rời kỹ sư Tô , nhà cô sắp đến, đây chắc hẳn là nhà của kỹ sư Tô .
“Chào , ngại quá, thức giấc ?
mới mua bữa sáng qua đây, nghĩ bụng để khỏi bận rộn.
Kỹ sư Tô vẫn dậy ?"
Dì Vương lên tiếng.
Kỹ sư Tô, là đang chỉ Điềm Điềm nhà họ đó ?!
Người là...
lúc , cửa phòng sách mở , Tô Điềm từ bên trong bước , thấy tình hình ở phòng khách liền vỗ vỗ đầu, giới thiệu với nhà:
“Đây là dì Vương, bình thường dì qua đây giúp dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm nọ.
Dì Vương, đây là nhà của cháu ạ."
Sau khi giới thiệu đơn giản cho hai bên xong, Tô Điềm mỉm thêm một câu:
“Tối qua cháu quên mất chuyện về dì Vương, dì Vương là do đơn vị cử qua đây, yên tâm , ạ."
Đến đoạn cô còn trêu chọc một câu.
Tô Minh Kinh, Lý Quần Anh và Tô Minh Quảng đều sững sờ.
Suýt nữa thì!
Đồng loạt hít một khí lạnh.
Cái đứa nhỏ Điềm Điềm , ở đơn vị còn đãi ngộ thế ?!
Được cấp xe cấp nhà, còn cử phục vụ nữa!
Trời đất ơi, đơn vị nào mà hào phóng thế, thật là thể tin nổi, đúng là... thích quá mất.
Tô Minh Kinh:
“Con gái, đơn vị con còn thiếu ?”
Nhân viên chính thức thì nhân viên thời vụ cũng nha!
Không nhân viên thời vụ thì ông trông cổng cũng !
Ông kén chọn , cần nhà cần xe, chỉ cần lương tháng hơn trăm đồng là , yêu cầu cao, thành tâm xin việc đây ạ!
Nhìn thấy tình cảnh , trong đầu Lý Quần Anh bắt đầu tưởng tượng bay bổng.
Cứ cái đà , khi đơn vị còn quản luôn cả chuyện tìm đối tượng cho nữa chứ?
Đơn vị phát đối tượng luôn nhỉ?!
Mỗi phát một ?
Hay là mỗi phát mấy ?
Cứ phát mấy , còn thể “xem hàng" ba nhà để mà chọn lựa nữa chứ!
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới nước dung dịch dinh dưỡng trong thời gian từ 18:
13:
41 ngày 15-11-2023 đến 12:
31:
03 ngày 16-11-2023 nhé~
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới nước dung dịch dinh dưỡng:
62993895 - 21 chai; Khán Phong Tranh Phi Nha - 10 chai; Ha Ha - 2 chai; Lam Giang Hạ Dương, delia, my - 1 chai;
Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 144 (413 b):
Một bốn bốn