[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 420
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc , ở nước ngoài.”
Kiểm tra hải quan, hai phương Đông cùng hai nước ngoài tóc vàng mắt xanh đang ở cùng .
Chờ đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, hai bên mới lượt rời .
Hai đàn ông tóc vàng mắt xanh cầm một chiếc hộp ngoài, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Vài phút , hai đàn ông phương Tây lên xe, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Xe khởi động, một trong hai đàn ông lên tiếng.
“Liệu xảy chuyện gì ?"
“Không thể nào, tiền cầm trong tay , chuyện gì cũng chẳng liên quan đến chúng , nhớ kỹ, chúng chẳng gì cả."
Chỉ vỏn vẹn hai câu , cả hai đều dùng ngôn ngữ quốc gia , đó thêm gì nữa mà chiếc hộp trong lòng.
Tiền đấy, đều là tiền, nhiều tiền quá.
Không ngờ phương Đông thực sự tiền, các quốc gia phương Đông kinh tế công nghệ đều vô cùng lạc hậu, ngờ hóa là giấu nghề, chẳng là thể lấy tiền ?
Phương Đông câu cổ ngữ rằng, lạc đà g-ầy còn lớn hơn ngựa, họ cuối cùng cũng hiểu .
Dùng nhiều tiền như để mua một chiếc máy, đúng là ngốc tiền nhiều.
Hiện nay tình hình thế nào họ đều rõ, phong tỏa công nghệ, nhưng luôn một mạo hiểm vì dù kiếm tiền đối với họ vẫn lợi hơn cái thứ gọi là phong tỏa công nghệ ch-ết tiệt .
Cầm tay mới là của , phong tỏa công nghệ chẳng liên quan gì đến những nhà tư bản như họ, họ chỉ rằng, ai đưa tiền thì bán đồ cho đó, miễn là đó thể đưa một cái giá .
Hơn nữa, với cái quốc gia phương Đông lạc hậu như , lẽ nào còn thể thấu hiểu những công nghệ của họ ?
Đừng đùa nữa, nếu một chiếc máy mà thể khiến hiểu công nghệ, thì cả thế giới tồn tại cái gọi là bảo mật công nghệ .
Cho dù thực sự thể thấu, thì thông minh như ngu ngốc ở quốc gia phương Đông ?
Biết bao nhiêu du học sinh phương Đông ngoài du học, nào chút năng lực đều ở quốc gia của họ , quốc gia phương Đông chính là nơi cung cấp nhân tài cho họ.
Con thì chọn thứ nhất cho , chọn ở các quốc gia phương Tây mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất.
Nếu quốc gia phương Đông nhân tài lợi hại như , thì chỉ hai con đường, một là thuê với lương cao đến các quốc gia phương Tây, hai là mất mạng.
Làm nghiên cứu đúng là một cái nghề nguy hiểm....
Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng chan hòa.
Hôm nay là một ngày trời.
Tô Điềm bước khỏi phòng thí nghiệm, bộ quần áo việc , chuẩn về văn phòng ngủ một giấc thật ngon.
Ngủ một giấc, buổi chiều chiếc máy nén khí mua chắc là sẽ đến nơi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-420.html.]
Hiệu quả việc của lãnh đạo đúng là nhanh thật, mới một tháng mà đồ về .
Chỉ cần nghĩ đến việc mở mắt là thể thấy máy móc, Tô Điềm trong giấc mộng cũng mang theo nụ ...
Chương 146 (420 tiếp):
“Lúc máy chuyển đến phòng thí nghiệm thì Công trình sư Tô vẫn tới, những khác nhịn mà vây quanh xem .
Đây chính là máy nén khí trục vít đấy , thôi thấy cao cấp sang trọng , còn là mẫu máy nén khí đời mới của nước ngoài nữa, lãnh đạo thể nghĩ cách kiếm về đúng là lợi hại thật.”
Quả nhiên hổ là Công trình sư Tô Viện trưởng Lương và lãnh đạo cưng chiều nha, chuyện một tháng Viện trưởng Lương dẫn Công trình sư Tô đến văn phòng lãnh đạo giở trò ăn vạ là giấu , giờ đây còn ai mà chuyện chứ.
Ngày thường các giáo sư khá thiết với Viện trưởng Lương trong đơn vị đều dùng chuyện để trêu chọc Công trình sư Tô và Viện trưởng Lương.
Mọi đều đùa giỡn trêu chọc rằng Công trình sư Tô và Viện trưởng Lương giờ đây sắp danh sách đen của lãnh đạo , họ cái gì cũng để Công trình sư Tô và Viện trưởng Lương nghĩ cách mới .
Lúc , trong phòng thí nghiệm đang đặt chiếc máy nén khí mới chuyển đến, bao nhiêu trong phòng thí nghiệm mà một ai dám tùy tiện chạm .
Ai mà dám động linh tinh chứ, là đồ dùng tiền chất đống mà thành cả đấy, tốn bao nhiêu tiền, bỏ bao nhiêu nỗ lực và cái giá lớn thế nào mới thể từ nước ngoài xa xôi chuyển về .
Đừng là những khác, ngay cả Khương Xích trong lòng cực kỳ thích thú cũng hề tay chạm , mà nghiêng đầu hỏi đồng nghiệp trong nhóm dự án bên cạnh:
“Công trình sư Tô vẫn tới , ai thông báo cho Công trình sư Tô ?"
Đồng nghiệp bên cạnh thấy lời của Giáo sư Khương, vội vàng gật đầu trả lời:
“Đi , Công trình sư Lý , vẫn về, cũng một lúc , chắc lát nữa là cùng Công trình sư Tô về thôi."
“Công trình sư Tô còn mau đến, sắp nhịn nổi đây , cái máy Giáo sư Khương ngài chạm ?"
Một đồng nghiệp khác bên cạnh vui vẻ hỏi thăm.
Hiện tại nhóm dự án quen hết cả , cũng đều tình hình của Giáo sư Khương thế nào, hóa Giáo sư Khương từng đề xuất dự án máy nén khí từ lâu, hèn gì Viện trưởng Lương tốn công tốn sức đưa về, Công trình sư Tô còn để Giáo sư Khương cấp phó trong nhóm dự án, Giáo sư Khương năng lực, bản lĩnh đó nha.
Khương Xích thấy đồng nghiệp bên cạnh hỏi như cũng chọc , ông gì từng thấy loại máy .
Mấy năm ông ở thành phố Kinh , đơn vị cũ điều kiện hạn, lúc đầu đề xuất dự án cũng thông qua, huống chi chiếc máy còn là loại máy khá mới của nước ngoài, ông lấy mà xem?
“Chưa thấy, già từng tuổi mà còn nhờ phúc của Công trình sư Tô mới tận mắt thấy loại máy mới đấy."
Ngay khi lời của Khương Xích dứt, thì nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, bóng dáng Tô Điềm từ phía cửa phòng thí nghiệm bước , theo cô còn Công trình sư Lý mà các đồng nghiệp nhắc tới, rõ ràng là Công trình sư Lý gọi qua đây .
Vừa cửa thấy Giáo sư Khương gì mà nhờ phúc của cô mới thấy cái máy , Tô Điềm cũng nhịn :
“Giáo sư Khương thì quá lời , đều là trong cùng một nhóm dự án, chiếc máy là để cho nhóm dự án chúng nghiên cứu mà, liên quan gì đến cá nhân cháu cả.
Lại đây nào, cùng xem chiếc máy , cùng tham mưu chút xem nó điểm gì khác biệt với dự án của chúng , điểm gì thể tham khảo , chúng học hỏi cho thật mới ."
Tô Điềm sải bước tiến lên, đến bên cạnh chiếc máy.