[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghĩ đến điểm , cây b.út máy tay Tô Điềm dừng , suy nghĩ một lát mới tiếp tục .”

 

Tiếng b.út máy “soạt soạt" giấy, hơn nửa tiếng đồng hồ Tô Điềm mới dừng .

 

Cất những thứ ngăn kéo, đặt b.út máy lên bàn, giây tiếp theo bóng dáng mảnh khảnh đó bàn việc nhắm mắt ngủ.

 

Tranh thủ thời gian vẫn còn thể ngủ một lát...

 

Mà lúc , phòng thí nghiệm náo nhiệt .

 

Nhìn chiếc máy tối qua lúc tan vẫn còn nguyên vẹn, họ về ngủ một giấc phòng thí nghiệm tháo tung , ai mà chẳng kinh ngạc.

 

Vẫn hỏi Giáo sư Khương mới là ai chuyện .

 

Thực cần hỏi cũng đoán , phòng thí nghiệm đều là của , thể tháo máy còn thể là ai nữa chứ.

 

Chiếc máy đắt như họ đều dám động linh tinh, mà thể thản nhiên tháo máy như , dùng não suy nghĩ một chút là đoán ... chỉ Công trình sư Tô thôi.

 

Từng một những linh kiện xếp gọn gàng đó, chẳng ai dám gần khu vực đó cả, chỉ sợ cẩn thận chạm linh kiện nào đó đến lúc đó tìm thấy thì xong đời.

 

Trời đất ơi, vẫn cứ là Công trình sư Tô nha, tháo là tháo thật!

 

Đến chín giờ, khi Tô Điềm phòng thí nghiệm liền phát hiện ánh mắt khác hẳn.

 

“Nhìn cháu gì, việc nữa ?

 

Trên mặt cháu thiết tài liệu thế?"

 

Tô Điềm sa sầm mặt, ánh mắt quét qua những đang lén lút qua .

 

Đừng nha, Công trình sư Tô khi sa sầm mặt vẫn khá là khiến run sợ, ít nhất là khi cô xong câu , những khác lượt thu liễm .

 

Chẳng mấy chốc, một ngày nữa trôi qua.

 

Một giờ sáng, Tô Điềm liền mở miệng bảo trong nhóm dự án về nghỉ ngơi.

 

Mọi thấy lời của Công trình sư Tô, dùng m-ông cũng đoán đây là cô định âm thầm “mở bếp nhỏ" (tự học thêm) , từng một cứ lề mề rời .

 

dù động tác chậm đến mà Công trình sư Tô mở miệng giữ , từng một cũng chỉ thể thất vọng rời .

 

Nhìn thấy bộ dạng thất vọng của , đợi hết , Khương Xích mới lên tiếng:

 

“Tại để họ ?"

 

“Để hết thì ngày mai việc nữa ?

 

Thức trắng một đêm, ngày mai từng một ngáp ngắn ngáp dài, hiệu quả công việc lúc đó chẳng cả.

 

Hơn nữa, máy móc cháu xem xong đều tài liệu ghi chép , đến lúc đó đưa tài liệu cho họ xem chẳng cũng , cần thiết cùng thức đêm .

 

Sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, để gục ngã ạ."

 

Nghe thấy lời của Tô Điềm , đúng là bài bản thật đấy.

 

Những khác đều nghỉ ngơi, riêng bản cô thì , cậy trẻ tuổi mà cứ phung phí như , hèn gì Viện trưởng Lương lo sốt vó cả lên.

 

Ánh đèn trong phòng thí nghiệm sáng rực suốt một đêm.

 

Liên tục mấy ngày liền, ban ngày bận rộn dự án, buổi tối nghiên cứu máy móc, buổi sáng chỉ nghỉ ngơi một hai tiếng đồng hồ.

 

Hoạt động trí não và thể lực cường độ cao khiến một trẻ tuổi như Tô Điềm cũng chút chịu nổi nữa .

 

Mạng nhỏ quan trọng hơn!!!

 

C-ơ th-ể phát tín hiệu, Tô Điềm chuẩn hôm nay nghỉ ngơi một ngày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-424.html.]

nhóm dự án vẫn còn Giáo sư Khương trấn giữ, cô nghỉ một ngày vẫn vấn đề gì.

 

Hơn nữa tính toán thời gian thì dường như cả tháng về nhà, nhà bố cải tạo thế nào .

 

lúc hôm nay tranh thủ qua xem một chút.

 

Ngồi xe về nhà, trong quá trình xe chuyển động rung lắc nhẹ nhàng, Tô Điềm ngủ .

 

Trong một tuần gần đây, đây là Tô Điềm ngủ ngon nhất, giống như đây mỗi ngày chỉ ngủ một chút mà trong giấc mơ cũng là chuyện của dự án.

 

Ở ghế lái Hoàng Khâm đang lái xe, phát hiện Công trình sư Tô ở hàng ghế ngủ say, liền giảm tốc độ, cố gắng lái xe thật êm ái.

 

Hoàng Khâm thực sự khâm phục Công trình sư Tô, tuổi còn trẻ mà liều mạng như .

 

Hoàng Khâm lái xe về nơi ở của chính Tô Điềm, xe dừng Hoàng Khâm đang định đầu gọi Tô Điềm dậy, tuy nhiên khi đầu qua thì Công trình sư Tô tỉnh .

 

“Đến ?"

 

Tô Điềm mơ màng mở mắt, vẫn tỉnh táo.

 

Khi nghiêng đầu tòa nhà quen thuộc bên ngoài, liền giơ tay dụi dụi mắt, mở cửa xe xuống.

 

Vương thẩm nhận điện thoại từ sớm, hôm nay Tô Điềm nghỉ, nên chợ từ sáng sớm mua một con gà mái già về hầm canh.

 

Tô Điềm đẩy cửa nhà, lập tức ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn.

 

“Vương thẩm, món gì ngon thế ạ, mau mau mau, cháu sắp ch-ết đói đây."

 

Tô Điềm cửa kêu lên một tiếng, lúc trông cô mới giống như một cô gái nhỏ mười mấy tuổi, giọng trong trẻo mang theo một chút mềm mại.

 

Vương thẩm trong bếp thấy tiếng, vội vàng múc một bát canh gà bưng .

 

“Hầm canh gà đây, ngay hôm nay cháu về nên đặc biệt mua con gà mái già, đây đây, múc cho cháu cái đùi gà , cẩn thận nóng nhé."

 

Vương thẩm dặn dò vài câu.

 

Hai tay Tô Điềm vươn vội vàng đón lấy, “hù hù hù" thổi ăn, một bát canh gà một cái đùi gà bụng, dày cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút .

 

Quả nhiên về nhà là nhất, Vương thẩm là báu vật lớn, ăn uống lo nha.

 

, Vương thẩm dạo lúc thẩm qua dọn dẹp nhà cháu ai ở nhà qua ạ?"

 

Tô Điềm mở miệng hỏi.

 

“Có , thời gian cháu qua hai ba chuyến, là nhà sửa xong , vốn định bảo cháu qua xem, nhưng cháu nhà nên về .

 

Còn công việc của bố cháu cũng sắp xếp xong xuôi, nửa tháng đấy."

 

Vương thẩm thuật nguyên văn những chuyện từ chỗ Lý Quần Anh cho Tô Điềm .

 

Về chuyện nhà cửa sửa xong, tính toán thời gian thì cũng hơn một tháng , thế nào cũng sửa xong chứ.

 

Thời gian cô quá bận, ngoại trừ mấy ngày đầu nhà mới qua là thời gian, đó đều ở lì trong đơn vị.

 

Nghĩ thì dường như vẫn đưa cả nhà chơi một chuyến hẳn hoi ở thành phố Kinh .

 

Buổi chiều, dạo một chút nhỉ?

 

Đã bao lâu trôi qua , thế là khi thấy chuyện nhà cửa và công việc của bố xử lý xong, Tô Điềm hề ngạc nhiên, gật đầu :

 

“Cháu , Vương thẩm thẩm việc gì thì cứ về ạ."

 

“Được , cơm canh thẩm để trong bếp giữ ấm đấy, lát nữa cháu nhớ ăn nhé."

 

Vương thẩm hiểu ngay ý của Tô Điềm, thường thì khi Tô Điềm cần việc yêu cầu môi trường yên tĩnh mới bảo bà về , thế nên Tô Điềm mở miệng là Vương thẩm hiểu liền.

 

Tháo chiếc tạp dề , lúc Vương thẩm mới rời .

 

Loading...