[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 442
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi cũng đụng mặt, kiếp là ông nội của hai thằng cháu , chuyện là thế nào chứ.”
Mà ở phía bên Tần Dương và Thẩm Chính cũng thấy Tô Chấn Hưng trong đám đông.
Nụ mặt Tần Dương lập tức thu , thúc khuỷu tay phía Thẩm Chính, mắt dán c.h.ặ.t Tô Chấn Hưng, thèm đầu mà lầm bầm.
“Thẩm Chính, nhầm chứ, đó là Tô Chấn Hưng ?
hoa mắt ?
Chẳng Tô Chấn Hưng là thành phố , xuất hiện ở đây?
Đây là ga tàu hỏa mà, đến đây để dạo mua đồ chắc?"
“E là cùng đường với chúng ."
Sắc mặt Thẩm Chính cũng chẳng lành gì, cái bóng đèn Tô Chấn Hưng thể cắt đuôi đúng ?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thẩm Chính tệ mới là lạ.
Trước đây khó khăn lắm mới cơ hội gặp Tô Điềm, mỗi một , là mỗi một nha, mỗi một cái bóng đèn Tô Chấn Hưng đều sẽ xuất hiện đúng lúc.
Giờ đây định về Kinh Thị một chuyến, mà cái bóng đèn cũng bám theo buông, đúng là vô lý hết sức!
Tuy nhiên cả ba đều thấy đối phương nhưng nhất quyết ai chịu tiến chào hỏi.
Trong lòng bọn họ đều nghĩ là... ai thèm gặp bọn họ chứ, đúng là nghiệt duyên mà.
Không giả vờ như quen là lắm , thực tế tình hình của mấy cũng chẳng khác là mấy.
Không chào hỏi, chẳng chính là giả vờ quen .
Không chào hỏi thì trong lòng ba đều thầm nhủ, cho dù là gặp ở ga tàu, cho dù là cùng một chuyến tàu, thì cũng thể trùng hợp đến mức vị trí sát chứ?
Đợi đến khi tàu ga, ba xách hành lý lên tàu, lúc tìm chỗ thì quả nhiên đụng độ.
Lúc đụng độ, Tô Chấn Hưng tìm chỗ xuống .
Tần Dương đang cầm vé tàu tìm chỗ, tìm mãi tìm mãi, dừng ngay ở vị trí đối diện Tô Chấn Hưng.
Tô Chấn Hưng thấy Tần Dương cầm vé tàu dừng , trong lòng thầm mắng một câu:
“Không thể nào, thể nào, thể trùng hợp như chứ?!”
Con tàu bao nhiêu là , bao nhiêu là chỗ , mà đ-âm sầm ?
Sự thật chứng minh là đúng là đ-âm sầm thật.
Tần Dương cũng thấy ngại ngùng, cầm vé tàu kéo Thẩm Chính xuống vị trí đối diện Tô Chấn Hưng.
Xung quanh đều ồn ào náo nhiệt, chỉ chỗ ba là im lặng một cách kỳ lạ, ai thèm lên tiếng.
Đặc biệt là Tần Dương Tô Chấn Hưng ở đối diện, nghĩ đến việc lúc nãy còn khoe chữ cái gì mà “một ngày gặp như cách ba thu", đúng là thấy quỷ .
Giờ đây thấy bản mặt Tô Chấn Hưng ngay mắt, cứ ngẩng đầu lên là thấy, ngẩng đầu lên là thấy, thật sự là quá đủ .
Đợi vài phút, đoàn tàu từ từ khởi động.
Bầu khí xung quanh ba vẫn im lặng, cuối cùng vẫn là Tần Dương nhịn mà mở lời .
“Tô Chấn Hưng, Kinh Thị ?
Lúc nãy còn tưởng thành phố thôi chứ, hỏi lúc đó mở miệng giải thích vài câu?"
“Hừ, giải thích cái gì chứ?
Các chẳng cũng là Kinh Thị ?
Không những , mà còn cố ý giấu nữa chứ gì?"
Lúc lời Tô Chấn Hưng liếc Thẩm Chính đang im lặng một cái.
Anh nhớ lúc gặp , Tần Dương vốn định gì đó, đó dường như cái gì đó ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-442.html.]
Còn chơi chiêu trò nhỏ, nào, Kinh Thị bộ là hành động bí mật gì chắc?
Trước đây Tô Chấn Hưng còn thấy Tần Dương là đáng tin, ngốc nghếch, ít nhất Thẩm Chính còn tỉnh táo, là nghiêm túc.
Giờ , quái nào cũng chẳng hạng lành gì!
Hai đứa giấu kỹ hơn đứa , một đứa là kiểu “chó sủa là ch.ó c.ắ.n", một đứa là kiểu “chó c.ắ.n sủa", tóm là, tóm , cả hai thằng ch.ó đều c.ắ.n .
Tô Chấn Hưng thầm mắng hai , hai đối diện cũng đang thầm mắng Tô Chấn Hưng.
Tần Dương nghĩ thầm, cái bản mặt của Tô Chấn Hưng, một cái là đang lén c.h.ử.i bọn họ .
Đáng đời nha, đáng đời Thẩm Chính nhắm trúng em gái Tô Chấn Hưng nha.
Sau sẽ gọi một tiếng vợ, tức ch-ết luôn!
Hê hê, thuận mắt đúng , mà thành một nhà đấy.
Thẩm Chính trẻ con như Tần Dương, nhưng Tô Chấn Hưng cũng chẳng thấy thuận mắt.
Tuy nhiên Thẩm Chính là kẻ tâm cơ sâu sắc, trong lòng ghét bỏ nhưng ngoài mặt hề biểu hiện .
Dù cũng là trai của Tô Điềm, nếu thành đôi thì thế nào cũng là một nhà, cần thiết trở mặt.
“Cậu cũng nhờ Lý Lượng mua vé tàu ?"
Thẩm Chính mở lời dịu bầu khí, tiện thể chuyển chủ đề.
Dù thì cũng ở chuyến tàu Kinh Thị , tranh cãi về chủ đề đó cũng chẳng để gì.
Tô Chấn Hưng Thẩm Chính , trong mắt lóe lên một tia ngạc nhiên.
“Ha ha ha ha, Thẩm Chính đoán đúng !
Chúng cũng là nhờ Lý Lượng giúp mua vé tàu đấy, hèn chi mà đụng mặt , ngay cả chỗ cũng ở cùng luôn, hóa đều là do cùng một mua vé.
Chuyện chẳng gì lạ nữa ."
Tần Dương sắc mặt Tô Chấn Hưng là đoán trúng , ha hả thành tiếng.
Bọn họ nhờ Lý Lượng mua vé tàu riêng rẽ, ngờ đụng , chắc chắn Lý Lượng còn tưởng bọn họ hẹn cùng Kinh Thị chứ.
Điểm Tần Dương đoán sai, lúc Lý Lượng mua vé tàu đúng là nghĩ như thật.
Dù thì bây giờ trong đơn vị đang đồn rầm lên là quan hệ giữa ba họ ngày càng , mấy cả ba đều cùng thành phố, đúng là hình với bóng , quan hệ còn ?
Lúc , ba tàu đều rằng trong mắt những khác ở đơn vị, bọn họ là em của .
Nếu mà , chắc chắn sẽ nhổ mặt đối phương một cái.
Nhìn ba rõ ràng cùng , nhưng cái vẻ ghét bỏ lẫn đó cái là ngay.
Sở dĩ ba họ đụng , vẫn là do nhiệm vụ.
Cái nhiệm vụ bắt bọn buôn đó cả ba đều tham gia, đương nhiên là nghỉ cùng lúc , còn cùng chọn thời điểm để Kinh Thị, gặp mới là lạ!
“Nhìn bằng nửa con mắt" chính là để chỉ Tô Chấn Hưng và Tần Dương lúc .
Hai vài câu bắt đầu giả vờ quen .
Thẩm Chính ở vị trí của , bắt đầu suy tính xem khi về Kinh Thị thế nào để giải quyết cái bóng đèn Tô Chấn Hưng .
Ở vị trí đối diện, Tô Chấn Hưng đang yên lành, đột nhiên cảm thấy sống lưng lành lạnh.
Ai, là kẻ nào định ám toán lưng !
Ánh mắt về phía đối diện, rơi lên Tần Dương, Tô Chấn Hưng vẻ mặt hoài nghi lên tiếng:
“Tần Dương, đang mắng thầm lưng ?"
“Ai thèm mắng chứ, ăn no rỗi việc chắc?
Đàn ông con trai gì mà cứ nghi thần nghi quỷ, tính tình như đàn bà."
Tần Dương vặc một câu.