[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 450
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:58:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bắc Kinh sóng yên biển lặng, tuy nhiên những kể từ khi xuất phát định sẵn là sẽ yên bình.”
Đã tàu hỏa, Tô Điềm mấy đang nghiêm trận đợi sẵn bên cạnh, nhận e rằng chuyện hề đơn giản, ít nhất chỉ đơn giản là công tác thông thường, nếu mấy họ cần thận trọng đối đãi như .
Thận trọng đến mức nào, ngay cả khi bên ngoài xuất hiện tiếng bước chân thì mấy họ cũng lập tức cảnh giác ngay, thậm chí nếu tiếng bước chân dừng bên ngoài toa tàu, mấy họ liền bắt đầu căng cứng, tư thế sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Trước thái độ của họ, Tô Điềm hề căng thẳng đến thế, đến giờ thì ăn, đến giờ thì uống, lúc rảnh rỗi thì sách, ngủ nghỉ.
Chẳng câu đúng , binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, một chuyện cứ thuận theo tự nhiên là .
Lùi một vạn bước mà , dẫu cho thực sự xảy chuyện gì, nếu mấy bên cạnh đều xử lý nổi thì đó là bất khả kháng , Tô Điềm nghĩ rằng lúc đó bản thể tự giải quyết .
Tuy nhiên biểu hiện bình thản của Tô Điềm trong mắt những khác trở nên khác hẳn, đúng là phong thái của bậc đại tướng.
Họ trịnh trọng như mà đương sự vẫn bất động như núi, thản nhiên tự tại, là hổ danh là nhân tài ưu tú của đơn vị Bắc Kinh bên , tuy tuổi tác trông lớn nhưng khí trường quả thực hề thua kém những nghiên cứu viên lợi hại khác mà họ từng gặp.
Họ phái thực hiện nhiệm vụ , khi rõ tầm quan trọng của , nhất định bằng giá đưa an tới đích, “bằng giá” cho thấy mức độ coi trọng của cấp đối với sự việc .
Họ đều rủi ro luôn kèm, e rằng chuyến hành động chính là như .
Kể từ khi đón ở ga tàu hỏa Bắc Kinh, họ luôn cảm thấy dọc đường tàu quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chút bất thường.
Tuy nhiên sự bất thường đó vẫn tiếp diễn trong mấy ngày tiếp theo mà chẳng chuyện gì xảy cả.
Khi thời gian từng ngày trôi qua, đại khái ở tàu hỏa một tuần lễ, vẫn chẳng chuyện gì xảy , sự bình lặng cơn bão càng khiến mấy bên cạnh Tô Điềm cảm thấy bất an.
Cuối cùng cũng sắp xuống tàu hỏa , để tránh xảy biến cố, họ thậm chí chọn lối đặc biệt, xuống tàu cùng với các hành khách khác.
Bước khỏi ga tàu hỏa, hành trình đều giao cho họ sắp xếp.
Từ ga tàu hỏa đến nhà khách thu xếp sẵn.
Bỏ qua thủ tục đăng ký lưu trú, lên tầng hai.
Ngay khi Tô Điềm định mở cửa bước phòng, mấy bên cạnh một nữa ngăn cản động tác của cô.
“Đợi , để chúng kiểm tra .”
Nghe thấy đối phương lên tiếng, Tô Điềm bình thản lùi nhường chỗ, tiếp đó ba bước phòng kiểm tra, Hoàng Khâm thì luôn sát bên cạnh Tô Điềm.
Trong phòng, ba kiểm tra đủ thứ, vì lý do an , họ xem xét trong phòng trốn , thiết lén , độ an của cửa sổ, khả năng leo trèo lên lúc nửa đêm, tất cả những điều đều tính đến.
Tô Điềm ở cửa, họ kiểm tra tỉ mỉ như cũng vô cùng khâm phục.
Tầm năm sáu phút , xác định căn phòng gì bất thường, mấy họ mới lui , đó để Tô Điềm .
Ngay khi Tô Điềm nghĩ rằng thể nghỉ ngơi thật thì phát hiện đồng chí nữ cùng sắp xếp ở chung phòng với cô, sự sắp xếp quả thực là... kín kẽ kẽ hở mà.
Bây giờ Tô Điềm tin tưởng việc sắp xếp hành trình thực sự cần cô bận tâm nữa , ngay cả điều cũng tính đến thì chắc hẳn sẽ xảy biến cố .
Suốt một đêm ở nhà khách cũng chuyện gì xảy , sáng sớm ngày hôm mấy họ thu dọn đồ đạc sẵn sàng xuất phát.
Trước khi , Tô Điềm đối phương đổi phương tiện giao thông, khi thấy con tàu đó nửa tiếng, Tô Điềm vẫn nhịn mà đau đầu.
Tô Điềm từ kiếp một tật nhỏ, đó là say sóng, kiếp cái tật đó mang theo sang đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-450.html.]
Nếu thì đúng là xong đời .
Có lẽ nhận sắc mặt Tô Điềm , Hoàng Khâm là đầu tiên lên tiếng hỏi:
“Kỹ sư Tô, cô ?
Có chỗ nào ?”
“Không gì, thu-ốc say sóng ?
Để phòng hờ thôi.”
Tô Điềm cố nặn một nụ nhạt, lên tiếng .
Say sóng, thấy hai chữ , họ hiểu vì sắc mặt Tô Điềm .
Lập tức tìm thu-ốc say sóng, Tô Điềm khi lên tàu vẫn ôm một chút tâm lý may mắn, nghĩ rằng đổi một c-ơ th-ể khác thì chắc hẳn sẽ còn cái tật say sóng nữa.
Thế nhưng mới lên tàu vài phút, Tô Điềm bắt đầu phản ứng .
Chóng mặt, buồn nôn, nôn mửa.
Uống thu-ốc say sóng cảm thấy tác dụng lớn, do phận đặc thù, Tô Điềm sắp xếp ở trong một căn phòng riêng biệt, bên ngoài ba canh gác, trong phòng còn một đồng chí nữ để tiện chăm sóc.
Lúc Tô Điềm thực sự cần chăm sóc , cô đảm bảo bản qua hai kiếp bao giờ suy nhược đến thế .
Nằm chiếc giường đơn sơ, đầu óc Tô Điềm mụ mẫm, cảm giác còn khó chịu hơn cả lúc uống say, từng cơn ch.óng mặt khiến ng-ực cô nghẹn khó chịu.
Nhìn trạng thái của Tô Điềm, những khác đều chút lo lắng.
Quả nhiên, đến giờ cơm trưa Tô Điềm thậm chí thể nuốt nổi một chút gì.
Tô Điềm nghĩ ngủ thì sẽ còn khó chịu như nữa, nhất là lúc mở mắt thể xuống tàu là nhất.
Nằm giường ngủ mê mệt.
Bất chợt, trong giấc ngủ Tô Điềm bỗng thấy một tiếng “ầm” vang dội.
Tiếp đó cả c-ơ th-ể tự chủ mà suýt nữa ngã xuống giường, chị Dương đang ở trong phòng lập tức vươn tay giữ c.h.ặ.t lấy c-ơ th-ể Tô Điềm.
Thân tàu dường như bắt đầu chao đảo dữ dội, điều càng khiến Tô Điềm thêm khó chịu...
Chị Dương đang định dậy ngoài hỏi thăm tình hình thì cánh cửa đẩy mở từ bên ngoài một bước.
Hoàng Khâm ướt sũng bước , tiện tay đóng cửa để cho nước mưa bên ngoài hắt .
“Mọi chứ, đột nhiên gặp thời tiết mưa bão, chúng cứ ở yên bên trong đừng ngoài, hai sắp xếp ở các phòng gần đây , sẽ ở đây với , đợi mưa nhỏ chắc là sẽ thôi.”
Hoàng Khâm vẫn đang mặc bộ quần áo ướt sũng, trong tình cảnh cũng chẳng chỗ nào cho đồ cả.
Tô Điềm nữa mà dậy, chút lo lắng cho thời tiết kiểu .
Thiên nhiên chính là sự bất khả kháng, sức mạnh của con đôi khi thực sự quá nhỏ bé, gặp thiên nhiên thì căn bản chút sức lực phản kháng nào.