[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:10:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Tự Hào:

 

“Cứ cảm thấy lời đang mắng !”

 

“Được , mau , hỏi xem nhà nào gần đây đồ ăn , nghĩ cách , tổ tông bên trong ăn mì sợi đấy."

 

Giọng điệu Lý Tự Hào mang theo vẻ chê bai rõ rệt.

 

Cứ cảm thấy con tin , chuyện nọ chuyện , nhưng đúng như Mặt Sẹo , loạn, chỉ yêu cầu ăn ngon một chút thì cũng thể đáp ứng yêu cầu nhỏ nhoi .

 

Mặt Sẹo lập tức “ừm" một tiếng, đó bước khỏi cửa.

 

Vài phút , Mặt Sẹo xuất hiện tại nhà một dân, “cộc cộc cộc" gõ cửa.

 

Chẳng mấy chốc, trong nhà bước một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, khuôn mặt đó bình thường thôi nhưng tràn đầy nụ , khiến là một bà thím nhiệt tình.

 

“Ôi chao, Tam Oa t.ử tới đấy , việc gì ?

 

Nào nào nào, nhà , đúng lúc ông Trần nhà đang ở nhà đây, ăn gì ?

 

Vào ăn cùng một chút ."

 

Bà thím đúng là nhiệt tình, thấy ngoài cửa đon đả mời nhà.

 

Tam Oa t.ử, cũng chính là Mặt Sẹo, là bản địa sinh và lớn lên ở ngôi làng , ngày xưa là con trai của góa phụ họ Trần trong làng, tên khai sinh là Trần Tam, góa phụ họ Trần mất vì bệnh khi mười một tuổi, từ đó về Trần Tam khắp nơi ăn chực chờ, trong làng thực ấn tượng về Trần Tam đều lắm, Trần Tam trông quá hung dữ, thường xuyên biền biệt một thời gian dài, thỉnh thoảng mới về làng ở vài ngày, ít trong làng Trần Tam ở bên ngoài phát tài .

 

Chẳng thế mà, giờ đây trong làng đều tìm cách tạo mối quan hệ với Trần Tam để vay tiền đấy, bà thím mặt cũng ngoại lệ.

 

Mặt Sẹo thấy thím nhiệt tình như , mặt lộ một nụ , kết hợp với khuôn mặt đó của , càng thêm vẻ hung tàn, nhưng chính cảm nhận , tiếp tục :

 

“Thím ơi, cháu ăn mì sợi, thím thể cho cháu một bát ?"

 

“Mì sợi , vấn đề gì vấn đề gì, thím cho cháu ngay đây."

 

“Còn thêm hai quả trứng ốp la nữa."

 

Mặt Sẹo bổ sung một câu.

 

“Được , cháu đợi một lát, thím ngay đây, chú cháu đang ở trong nhà đấy, cháu chuyện với chú , xong thím gọi một tiếng."

 

“Làm phiền thím , cháu đưa tiền thím nhé."

 

“Thôi khỏi, bát mì sợi thôi mà, đáng bao nhiêu tiền , đừng khách sáo quá."

 

Thím hì hì :

 

“Được , chờ đấy nhé, thím bếp đây."

 

Nói xong, phụ nữ bếp, Mặt Sẹo thì gian nhà chính.

 

Trong gian nhà chính một đàn ông đang , thấy Mặt Sẹo tới, lập tức hớn hở chào hỏi:

 

“Tiểu Tam nhi tới đấy , nào nào nào, chúng chuyện chút , chú cháu ở bên ngoài phát tài , dạo cháu là nổi tiếng nhất làng đấy, nào cháu kể xem thế giới bên ngoài nó !"

 

“Chú quá khen , bên ngoài cũng giống làng thôi, điều ăn uống đồ dùng hơn một chút thôi ạ, chú dạo chân cẳng thế nào ?"

 

“Bệnh cũ , cứ trái gió trở trời là đau, hai hôm lúc trời tạnh mưa là bệnh cũ phát tác đấy."

 

Cũng chỉ một lát , hai đàn ông trong nhà trò chuyện, phía nhà bếp phụ nữ xong mì sợi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-460.html.]

 

Bóng dáng phụ nữ xuất hiện trong tầm mắt của hai , tay bà bưng một bát mì sợi thơm phức, trông khá là tinh tế, bên còn hai cọng rau xanh, thêm mấy quả trứng chần, chút hành lá.

 

“Đây đây đây, mì xong đây, Tam nhi cái cháu mang cho ai ăn thế?

 

Nhà cháu khách ?"

 

“Có mấy bạn tới chơi, ăn quen đồ của dân quê , đây chẳng qua là bất đắc dĩ mới phiền thím."

 

“Xì, gì mà phiền với chẳng phiền, đều là cùng làng cùng xóm cả, mau bưng mì về , một lát nữa là nó trương lên đấy."

 

Người phụ nữ tươi rói đáp một câu.

 

“Dạ , phiền thím quá, lát nữa cháu mang bát qua trả thím ạ."

 

“Cái bát thôi mà, vội ."

 

Hai trong nhà Trần Tam nhi bưng bát mì ngoài, một lát phụ nữ trong nhà chồng , bỗng nhiên lên tiếng hỏi một câu:

 

“Nhà Tam nhi khách thật ?"

 

“Ừm, liên quan đến chúng , bên phía Tam nhi em đừng qua đó."

 

“Em qua đó gì, nước sông phạm nước giếng, hơn nữa cái Trần Tam nhi đó, trông tà môn lắm!"

 

“Tà môn thật, nhưng cũng liên quan đến chúng , cứ việc của , đóng cửa ."

 

Hai vợ chồng trong nhà lúc mặt còn vẻ tươi nhiệt tình như lúc nãy nữa, trông vẻ âm trầm.

 

Mặt khác, Tô Điềm cuối cùng cũng ăn một bữa cơm nóng hổi hồn , mì sợi đúng là ngon hơn bánh bao ngũ cốc thô mà.

 

Mặt Sẹo ở bên cạnh Tô Điềm ăn một cách thỏa mãn, sắc mặt kìm mà dịu vài phần, khuôn mặt của Tô Điềm, ánh mắt dường như xuyên qua cô để thấy một hình ảnh khác.

 

Nếu... chắc cũng sẽ xinh như thế nhỉ!

 

“Mặt Sẹo, đây , ngây đó gì?"

 

Ngay lúc Mặt Sẹo đang chằm chằm Tô Điềm, bên ngoài vang lên tiếng của Lý Tự Hào.

 

Mặt Sẹo lập tức hồn, bước ngoài.

 

Tô Điềm đang ăn mì ngẩng đầu bóng lưng Mặt Sẹo rời , trong mắt hiện lên một vẻ suy tư.

 

Bên ngoài Mặt Sẹo đang Lý Tự Hào hỏi chuyện.

 

“Ra ngoài ai nghi ngờ chứ?"

 

“Không , tìm bà thím nhất làng , thím tính tình sảng khoái, cũng hóng hớt, hơn nữa các cũng đầu tiên đến làng, trong làng đều tưởng các là bạn đấy, xảy chuyện gì , cứ yên tâm ."

 

Mặt Sẹo đảm bảo chuyện gì, trong làng đều thuần phác, sẽ nghĩ nhiều .

 

Nghe Mặt Sẹo , Lý Tự Hào liếc về phía căn phòng đó một cái, lên tiếng, “Cái trong phòng đó, loạn nữa chứ?"

 

“Không , ăn ngon lành lắm, đúng là một cô gái nhỏ, đừng đầu óc thông minh, chứ cốt tủy vẫn chỉ là một con bé thôi."

 

“Cũng đừng lơ là cảnh giác, cảm thấy cái , còn khó nhằn hơn những đây, lúc ở bệnh viện nếu nhanh tay đ-ánh ngất cô , chắc chắn dễ dàng mang ngoài ."

 

Nhắc đến chuyện , Lý Tự Hào thể khâm phục sự cảnh giác của Tô Điềm.

 

Lúc ở bệnh viện, khi phòng việc, Lý Tự Hào tự cho là để lộ bất kỳ sơ hở nào, nhưng khi Tô Điềm cầm điện thoại lên đột ngột đầu , thì chậm nhưng xảy thì nhanh, Lý Tự Hào trực tiếp tay đ-ánh ngất cô, đó nhanh ch.óng ngụy trang nhân lúc hành lang , mang ngoài.

 

Loading...