[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 464
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có s-úng, nhưng đ-ạn d.ư.ợ.c hạn, hơn nữa đều là dân chuyên từng qua đào tạo, nổ s-úng rốt cuộc là b-ắn trúng sói b-ắn trúng , ai mà !”
Bầy sói cũng chẳng thèm đạo lý, lẽ là đói quá hóa liều, Lý Tự Hào dứt lời bầy sói bắt đầu tấn công.
Tình hình trở nên hỗn loạn, bầy sói bao vây, Tô Điềm mang theo mùi m-áu tanh, trong mắt bầy sói cô chẳng khác nào một miếng thịt b-éo bở, chúng tranh lao về phía Tô Điềm.
Nếu bên cạnh Tô Điềm vài bảo vệ thì lúc cô thành bữa tối cho bầy sói .
Nhìn bộ dạng bám riết tha của bầy sói, Lý Tự Hào đành để đang cõng Tô Điềm một bước, bọn họ ở bọc hậu.
Tiếng thở dốc hồng hộc, lưng còn cõng một , thể tưởng tượng mệt mỏi đến nhường nào.
Trong khí mùi m-áu tanh càng lúc càng nồng nặc, chỉ là Tô Điềm, mà còn đàn ông .
Mùi m-áu còn nồng hơn, sói c.ắ.n mất một miếng thịt, cánh tay ngừng chảy thứ chất lỏng đỏ tươi.
Ngửi thấy mùi đó, Tô Điềm nhíu mày, mở miệng :
“Anh thả xuống , tự ."
“Không , chúng đến phía đợi bọn họ."
Người đàn ông thở hồng hộc tiếp tục cõng chạy như điên.
Qua hai mươi phút, cuối cùng cũng dừng , Tô Điềm cũng cơ hội từ lưng đối phương xuống.
Nhìn đàn ông đang thở hổn hển bẹp đất, Tô Điềm thận trọng tiến gần.
“Đứng , cô gì?"
Người đàn ông nhận thấy động tác của Tô Điềm, lập tức cảnh giác!
“Đừng kích động."
Tô Điềm lập tức giơ hai tay lên chứng minh vô hại, vẻ mặt vô tội mở miệng :
“ chỉ xem cánh tay thôi, thương , cần băng bó, giúp , cẩn thận nhé, s-úng cướp cò thì khổ."
Nhìn họng s-úng đen ngòm đang chỉ , Tô Điềm nuốt nước bọt một cái, chút căng thẳng và sợ hãi.
“Cô cử động."
Người đàn ông từ chối, lẽ là thực sự quá đau nên bàn tay cầm s-úng cũng run rẩy.
“ thực sự ý , xem vết thương cho một chút."
Tô Điềm thử thăm dò mở miệng.
Tuy nhiên, đối phương cảnh giác quá cao, nhất quyết cho Tô Điềm gần.
Ngay khi hai đang đối kháng, xung quanh đột nhiên truyền đến một tràng âm thanh sột soạt.
Hai đầu , liền đối diện với một đôi mắt xanh lè.
Sói!
Lại thể đuổi kịp đến tận đây.
Nhìn thấy sói, Tô Điềm sợ hãi vù một cái nấp lưng đàn ông.
Con sói chằm chằm hai , mắt lóe lên tia sáng xanh, tư thế tấn công, thể lao về phía hai bất cứ lúc nào.
Mà Tô Điềm trong lúc chú ý đến con sói còn thấy bàn tay cầm s-úng của đàn ông vẫn đang run rẩy.
Có thế hả?!
Con sói đột nhiên lao tới.
Giây tiếp theo, một tiếng s-úng vang lên.
Con sói nhảy vọt lên tránh , khi tiếp đất một nữa lao về phía hai .
Người đàn ông cầm s-úng c.ắ.n răng, định nổ s-úng nữa thì bên cạnh đột nhiên một bàn tay đưa , thừa dịp để ý giật phắt cây s-úng tay .
“Để ."
Một giọng trong trẻo vang lên, ngay đó là một tiếng s-úng dứt khoát.
Người đàn ông trố mắt con sói một phát đ-ạn b-ắn trúng, rơi từ trung xuống đất, phát một tiếng động trầm đục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-464.html.]
Tô Điềm cũng ngờ chỉ một phát s-úng giải quyết xong.
Nhìn con sói đất, Tô Điềm nhắm b-ắn nữa.
“Đoàng" một tiếng, bồi thêm một phát s-úng.
Sói là loài động vật xảo quyệt, lơ là một chút là mất mạng như chơi!
Sau khi bồi thêm phát s-úng, cô tiến lên vài bước, giơ chân đ-á một cái.
Xác con sói theo động tác của cô cử động một cái, đó nhúc nhích nữa.
Rất , ch-ết thật .
Người đàn ông thấy con sói động đậy nữa liền lập tức thở phào một nhẹ nhõm, tuy nhiên thở còn kịp thông thì thấy họng s-úng của Tô Điềm đang chĩa về phía .
Lần họng s-úng đen ngòm chĩa , hình thế xoay chuyển tức thì, đàn ông căng thẳng.
“Cô g-iết ?"
Tô Điềm hai tay nắm c.h.ặ.t s-úng, nhắm thẳng đàn ông.
“Cô dám g-iết ."
Người đàn ông dường như sự căng thẳng của cô.
G-iết và g-iết sói vẫn là hai chuyện khác .
Vừa khi nhắm sói, Tô Điềm thể nổ s-úng chút do dự, nhưng bây giờ khi họng s-úng chĩa đàn ông, Tô Điềm khống chế mà tim đ-ập nhanh liên hồi.
“Trả s-úng cho ."
Người đàn ông lên tiếng nữa.
Tô Điềm động tác gì, vẫn nhắm .
“Cô dám g-iết , hoặc là đưa s-úng cho , hoặc là cô nổ s-úng !"
Tô Điềm đanh mặt , mím môi.
Hắn tưởng cô dám ?
“Đoàng!"
Một tiếng s-úng vang lên, “đoàng" thêm một tiếng nữa.
Một lát , trong rừng núi xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh, chật vật.
Cô chỉ một cơ hội duy nhất!
Chính là lúc , cơ hội đến.
Và lúc , tại đầu thôn.
Một nhóm thôn, bọn họ nhanh ch.óng tiến .
Đi đến bên ngoài một cái sân nào đó trong thôn, đột kích xông , thứ thấy là những tên hung thủ, mà là cái sân trống .
“Đến muộn một bước ?"
Một bóng dáng cao ráo đến bên cạnh đồng đội.
“Đi hỏi trong thôn xem thông tin gì ."
Một giọng trầm thấp vang lên.
Vài phút , thực sự hỏi chút thông tin.
Trong thôn thấy Trần Tam cách đây hai giờ về phía núi phía .
Nói cũng thật khéo, dân cung cấp manh mối đúng lúc tình cờ thấy, đêm nay việc ngoài đồng quá muộn, đường về nhà từ xa thấy nhóm Trần Tam, cũng thật mạng lớn, trời tối đen rõ lắm nên nhóm Trần Tam cũng thấy dân đang xổm ruộng.
Có đến thôn hỏi chuyện, dân còn chút sợ hãi, đặc biệt là đến qua thường, điều đó lên cái gì, lên Trần Tam cũng chẳng là hạng thường gì !
Hỏi tin tức, một nhóm lập tức ép về phía núi phía .
Hai ngày trời mưa, hôm qua mới tạnh, hiện giờ núi dễ để dấu vết, cộng thêm lúc nhóm Lý Tự Hào quá vội vàng nên cũng công tác xóa dấu vết.
Theo kế hoạch của Lý Tự Hào, đợi đến khi quân đội hoặc công an đuổi đến đây thì bọn họ kiểu gì cũng rời khỏi núi .