[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nóng ruột nóng gan, trong miệng Viện trưởng Lương mọc đầy m-ụn nước, giờ phút thả lỏng , uống chút gì đó giải nhiệt mới .

 

Tiến về phía văn phòng lão Đường, nửa đường thì gặp ngay lão Đường.

 

Đường Lưu Quang lúc từ phòng thí nghiệm trở về văn phòng, khi thấy Viện trưởng Lương thì bước chân khựng , liếc sắc mặt khuôn mặt Viện trưởng Lương, thấy vẻ khá , Đường Lưu Quang lên tiếng.

 

“Bên phía Tô Điềm tin tức ?"

 

Sau khi hỏi một câu, Đường Lưu Quang liền bồi thêm một câu:

 

“Tin ?"

 

“Ha ha ha ha, đoán đúng , tin , hiện tại Tô Điềm , đang ở bệnh viện, nhưng chân thương, chắc nghỉ ngơi một thời gian."

 

Viện trưởng Lương hớn hở đáp lời.

 

Nghe thấy tin , Đường Lưu Quang thở phào một thật dài, cảm giác đè nén trong l.ồ.ng ng-ực mấy ngày qua tan biến.

 

Dọa ch-ết mà, khó khăn lắm mới thu nhận một mầm non thế , còn tưởng là tiêu chứ.

 

Tục ngữ đúng, đại nạn ch-ết, tất hậu phúc!

 

Con bé Tô Điềm thể từ cõi ch-ết trở về, tương lai nhất định là khổ tận cam lai, bệnh tai.

 

“Tới đây, tới văn phòng chuyện, nãy ông bảo để Tô Điềm nghỉ ngơi một thời gian , thương thế thì nhất định tẩm bổ thật , chuyện công việc tạm thời gác , còn bên phía Giáo sư Giang đang gấp ?

 

Chuyện Viện trưởng Lương ông định tính thế nào?"

 

Đường Lưu Quang tâm trạng , lập tức chào mời Viện trưởng Lương văn phòng thong thả trò chuyện.

 

Phải giành quyền lợi cho sinh viên chứ, gặp chuyện thế , chẳng lẽ để thanh niên nghỉ ngơi cho , dù hiện tại dự án ban đầu của Tô Điềm ở Kinh Thị lão Khương trông coi .

 

Được nhiệt tình mời văn phòng, Viện trưởng Lương suy nghĩ một chút trả lời:

 

“Chuyện còn thể tính thế nào nữa, Tiểu Tô thương , kiểu gì cũng thể để thương binh lên trận , còn về phía Giáo sư Giang, chờ thì chờ, chờ phái khác qua đó cũng , trong đơn vị nhiều như , Tiểu Tô thì để khác cũng chẳng , cơ hội thế , trong đơn vị cả đống đang chờ đấy!"

 

“Có lý, dù đừng để , dự án mới bên đang xin phê duyệt, rảnh ."

 

Đường Lưu Quang thản nhiên đáp một câu.

 

Ông ở cái tuổi , nên nghỉ ngơi cho , cơ hội nên nhường cho trẻ tuổi, vả chuyện bên chỗ Giáo sư Giang thì để Giáo sư Giang lo, bọn họ cứ quản chuyện bên , ví dụ như chuyện của Tô Điềm, vẫn điều tra rõ ràng .

 

Mặc dù Tô Điềm đúng là tìm thấy, nhưng những chuyện đó cần sáng tỏ, đầu tiên là lịch trình của Tô Điềm rò rỉ , hơn nữa hiện tại các loại thành phần bất hảo ở huyện lỵ vẫn còn tụ tập ở đó, chính xác thì Tô Điềm vẫn an .

 

Còn bệnh viện nữa, Tô Điềm chính là xảy chuyện ở bệnh viện, hiện giờ ai mà những thành phần xa ở bệnh viện dọn dẹp sạch sẽ , vạn nhất vẫn còn sót những kẻ , thì Tô Điềm ở bệnh viện sẽ càng nguy hiểm hơn.

 

Có những chuyện sợ vạn nhất chỉ sợ nhất đán, dân y mà thực sự dùng thủ đoạn thì đúng là g-iết thấy m-áu, chỉ cần tiêm c-ơ th-ể một chút thứ kỳ lạ gì đó, đó ngay, cứu cũng cứu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-470.html.]

Cho nên vẫn tiếp tục điều tra cho rõ, chỉ điều tra rõ ràng chuyện, lôi hết những kẻ đó thì mới coi là an .

 

Bàn đến chuyện , Viện trưởng Lương và lão Đường một nữa cảm nhận sự lực bất tòng tâm, cách xa như , bọn họ của bộ phận điều tra chuyên nghiệp, tra xét loại chuyện vẫn để chuyên nghiệp tay mới .

 

tìm về , mấy ngày nay lo ch-ết.

 

Mặt khác, Tô Điềm, khiến lo lắng đến thắt ruột thắt gan, lúc truyền dịch, trong phòng bệnh của bệnh viện, Tô Điềm đột nhiên nhớ một việc, trì hoãn lâu như , cô quên gọi điện về nhà .

 

Hiện giờ tình cảnh của cô thế , mượn điện thoại ở văn phòng tiện, cho nên chỉ thể nhờ cả Tô Chấn Hưng gọi điện thoại thôi, cũng cần gì nhiều, chỉ cần cô bình an là , những thứ khác cần thiết , tránh để nhà lo lắng theo.

 

“Được , gọi điện đây, em im đừng cử động lung tung, còn cần gọi cho ai khác nữa ?"

 

Tô Chấn Hưng Tô Điềm với ánh mắt cảnh cáo, cuối cùng còn hỏi thêm một câu.

 

Nghe lời cả, Tô Điềm suy nghĩ một chút lắc đầu, :

 

“Chắc là cần , để em tự gọi , vài chuyện tiện."

 

Tô Chấn Hưng xong lời của Tô Điềm liền hiểu ngay, chính là điện thoại công việc, tiện cũng tiện , dù nghề nghiệp của Tô Điềm cũng đặc thù, nhiều chuyện thể tùy tiện ngoài.

 

Sau một hồi tiếng bước chân, Tô Chấn Hưng ngoài, Tô Điềm giường bệnh, cái chân băng bó của , chút buồn man mác.

 

Làm cái nghề của bọn họ, công tác đều là chuyện nguy hiểm cả.

 

Ngay lúc Tô Điềm đang im thì “cộc cộc cộc" một hồi tiếng gõ cửa vang lên.

 

Lúc trong phòng bệnh ngoài Tô Điềm còn một Thẩm Chính.

 

, Thẩm Chính từ khi bệnh viện hầu như là tấc bước rời canh chừng cô, Tần Dương còn đặc biệt giải thích, đây chính là để bảo vệ an sát cho cô.

 

Không còn cách nào khác, dù mấy bên cạnh Tô Điềm đó đều thương viện, duy nhất thể hoạt động một chút thì cô phái việc .

 

Khi tiếng gõ cửa vang lên, Thẩm Chính đang gọt vỏ táo, thấy động tĩnh, đợi Tô Điềm lên tiếng từ ghế dậy tới mở cửa.

 

Nằm giường bệnh, ánh mắt Tô Điềm rơi bóng lưng của Thẩm Chính, trầm tư suy nghĩ.

 

Tục ngữ đúng, ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy, cái thứ tình yêu , Tô Điềm kiếp từng tiếp xúc nghĩa là cô ngốc đến mức .

 

Hơn nữa, biểu hiện của Thẩm Chính đủ rõ ràng .

 

Vấn đề cá nhân, Tô Điềm tạm thời cân nhắc đến, vả vốn dĩ là bạn bè, hiện giờ quan hệ chút phức tạp.

 

Ngay lúc Tô Điềm đang suy nghĩ vẩn vơ thì cửa phòng bệnh mở , một hình mập mạp từ bên ngoài .

 

Đối phương tới vị trí bên cạnh giường bệnh, đang định gần thêm một chút, Thẩm Chính thản nhiên ngăn cản động tác của đối phương.

 

Đối phương dường như sững sờ một chút, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Chính, chút lúng túng, nặn một nụ , lướt qua Thẩm Chính, hướng về phía Tô Điềm giường lên tiếng.

 

 

Loading...