[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 472
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ừ, ."
Thẩm Chính nghiêm túc trả lời một câu, đưa quả táo gọt xong trong tay qua, chuyển chủ đề :
“Ăn táo ."
“Cảm ơn, nếu việc thì cần ở đây trông em , vả cửa phòng bệnh chẳng canh gác , chắc là xảy chuyện gì nữa ."
Sau khi cảm ơn, cô đưa tay , cầm lấy quả táo, đầu ngón tay vô tình chạm lòng bàn tay nóng rực của đàn ông.
Một động tác nhỏ vô tình, Tô Điềm để ý, nhưng Thẩm Chính khi thu tay về khẽ co quắp mấy cái đầu ngón tay, cái cảm giác xúc động xua đó khiến thấy lòng bàn tay nóng rực, ngứa ngáy, thậm chí lúc cô đưa tay qua ban nãy Thẩm Chính chú ý thấy, tay cô thật nhỏ bé, tuy ngón tay thon dài, đầu ngón tay mang theo một màu hồng nhạt, nhưng thực sự nhỏ.
Nhỏ đến mức, dường như chỉ cần khẽ cử động là thể bao trọn lòng bàn tay cô trong lòng bàn tay .
Trong đầu đủ loại suy nghĩ vẩn vơ, Thẩm Chính cảm thấy vành tai nóng lên, nhân lúc Tô Điềm chú ý liền ửng lên một vệt đỏ.
Kỹ sư Tô vô tư gặm táo, rôm rốp, chú ý đến tâm tư nhỏ nhặt của Thẩm Chính.
Trong đầu còn đang nghĩ đến chuyện đầu gọi điện cho bên Viện trưởng Lương, cô viện thế , kiểu gì cũng trì hoãn một thời gian, chuyện công tác, bên đó chờ ?
Trong phòng bệnh, một nam một nữ, mỗi đều suy nghĩ riêng.
Đợi đến khi Tô Chấn Hưng gọi điện xong trở về, cửa thấy chính là cảnh tượng như .
Điềm Điềm giường bệnh ăn táo nghĩ ngợi, chiếc ghế cạnh giường Thẩm Chính thẳng lưng ở đó, cúi đầu, chằm chằm lòng bàn tay đang ngẩn chuyện gì.
Nhìn thấy cảnh , Tô Chấn Hưng chút nghi ngờ đó thực sự nghĩ nhiều , lẽ nào những hành động đó của Thẩm Chính đối với Tô Điềm thực sự là do nghĩ quá nhiều?!
Khi Tô Chấn Hưng bước cửa, Thẩm Chính lấy tinh thần, giây tiếp theo liền dậy từ ghế, hướng về phía Tô Chấn Hưng cửa lên tiếng:
“Anh ở đây trông nhé, ngoài chút việc."
“Việc gì ?"
Tô Chấn Hưng thuận miệng hỏi một câu, vốn dĩ cho rằng Thẩm Chính sẽ trả lời, ngờ đối phương còn đáp một câu.
“Chuyện điều tra, ngoài đây, ở đây canh gác nhé."
Nói xong câu , Thẩm Chính sải bước rời .
Trong phòng bệnh lúc chỉ còn hai em, Tô Chấn Hưng cô em gái vô tư gặm táo rôm rốp, lên tiếng nhắc đến chuyện gọi điện lúc nãy.
“Điềm Điềm, nãy lúc gọi điện thím nhỏ cứ gặng hỏi mãi em xảy chuyện gì , suýt chút nữa thì giữ miệng, em xem thím nhỏ thể em xảy chuyện nhỉ?"
“Anh chuyện của em chứ?
Sao em thể , chắc là trùng hợp thôi."
“Anh chắc chắn là , nhưng thím nhỏ dường như tin, gặng hỏi mấy liền, cũng may là miệng kín, nếu thì thực sự suýt nữa gài hàng ."
Thẩm Chính nhắc đến chuyện liền tự khen một câu, thím nhỏ gài hàng như thế mà vẫn vững .
“Không , lát nữa em gọi điện về nhà nữa."
Tô Điềm thấy chuyện thành vấn đề lớn.
Hai trò chuyện một hồi, Tô Chấn Hưng liền nhắc đến sự bất thường của Thẩm Chính trong nhiệm vụ .
“Em gái, em xem Thẩm Chính thích em ?"
“Anh , nghĩ nhiều đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-472.html.]
Tô Điềm thần thái tự nhiên đáp một câu, nhưng nếu kỹ sẽ thấy động tác gặm táo của Tô Điềm dừng .
“Sao là nghĩ nhiều, nãy lúc bệnh viện là Thẩm Chính bế em đấy, lúc đó ở ngay bên cạnh, tại để bế chứ?
Nam nữ thụ thụ bất , là trai, Thẩm Chính là ngoài, tóm là chút ."
Tô Chấn Hưng là cổ hủ, chỉ là cảm thấy Thẩm Chính bế Tô Điềm chính là nghi vấn chiếm tiện nghi, lúc đó như đang ở bên cạnh, kiểu gì cũng thấy đúng.
“Anh, nghĩ nhiều , vả em tạm thời cân nhắc chuyện , hiện giờ công việc của em bận rộn như , lấy thời gian mà nghĩ đến chuyện đó chứ?"
Tô Điềm mỉm tiếp tục :
“Cho dù cân nhắc chuyện thì đồng chí Thẩm Chính chỗ nào ?"
“Có chỗ nào chứ?"
Vừa thấy lời của em gái, Tô Chấn Hưng suýt chút nữa nhảy dựng lên phản bác, ánh mắt chằm chằm Điềm Điềm, cảm thấy Tô Điềm cái tên hồ ly tinh nam Thẩm Chính mê hoặc .
Đã bảo nãy nên để đôi nam nữ tiếp xúc thể, kích hoạt một tâm tư đúng .
“Trông cũng khá trai."
Tô Điềm mỉm đáp một câu, giọng điệu giống thật nhưng cũng giống trêu đùa.
Thế là nắm bắt ý của Tô Điềm rốt cuộc là gì?
“Xem đàn ông thể chỉ bề ngoài, em bên trong cơ, Thẩm Chính tuy rằng trai, đúng, tố chất c-ơ th-ể cũng , , các phương diện đều tệ, đúng , lãnh đạo còn khen nữa..."
Nói một hồi, Tô Chấn Hưng đều thấy càng càng đúng chỗ nào .
Rõ ràng khuyết điểm của Thẩm Chính, mở miệng dường như đều đang khen Thẩm Chính thế ?
Thật là... bệnh mà!
Được , dứt khoát nữa, Tô Chấn Hưng trực tiếp lên tiếng tổng kết:
“Dù Thẩm Chính cũng hợp với em, em nên tìm một đồng chí nam dịu dàng, thể bao dung em, thể thời gian bên cạnh em , Thẩm Chính bận rộn quá, thích hợp."
Chủ yếu là, đối thủ một mất một còn biến thành em rể, đây tuyệt đối là điều Tô Chấn Hưng thấy!
Thẩm Chính mơ , nghĩ cũng đừng nghĩ!
Con gái nhà họ Tô chúng dù nuôi cả đời gả cũng sẽ hời cho cái tên khốn Thẩm Chính đó.
Phía bên , phòng họp.
Thẩm Chính đang tham gia cuộc họp ở vị trí của , Tô Chấn Hưng phê phán từ trong ngoài tám trăm .
Đợi đến khi cuộc họp kết thúc, Thẩm Chính và Tần Dương ở phía .
Hai mới họp xong, lát nữa còn việc.
“Thế nào, định qua bệnh viện canh chừng nữa ?"
Tần Dương bên cạnh hi hi trêu chọc, thuận tiện đưa một ánh mắt hiểu hiểu qua, tiếp tục :
“Nắm bắt cơ hội nhé, chậc chậc, lúc ở bệnh viện bế Tô Điềm trong, cảm giác an tràn trề luôn, chỉ là lộ liễu quá, lúc đó Tô Chấn Hưng đều sững sờ luôn, cũng may ở phía giải thích cho vài câu."
“Biết thích Tiểu Tô, nhưng cũng tiết chế một chút , lo lắng Tô Chấn Hưng phát hiện , cắt đứt khả năng gặp mặt của và em gái Tiểu Tô đấy."
Tần Dương đúng chuẩn bạn tồi, điển hình của kiểu xem náo nhiệt sợ chuyện lớn.