[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 478

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

là phòng mà, chỉ cần Tô Điềm vận khí kém một chút thôi là còn mạng sống tới hôm nay .

 

Hơn nữa hiện tại huyện nhỏ đúng là lũ quỷ múa may, những khuôn mặt lạ xuất hiện ở nơi hẻo lánh , ai mà là thế lực phương nào.

 

Để đảm bảo an , rời khỏi đây mới là sự lựa chọn đúng đắn.

 

Vì những bảo vệ bên cạnh Tô Điềm ban đầu đều thương, nên nhiệm vụ hộ tống rơi xuống đầu đội nhỏ của Thẩm Chính bọn họ, bọn họ là đội ngũ đầu tiên tìm thấy Tô Điềm, giao nhiệm vụ bảo vệ Tô Điềm cho bọn họ thì càng khiến yên tâm hơn.

 

Trước khi , Thẩm Chính gặp Lý Tự Hào một nữa.

 

Vẫn là phòng thẩm vấn, Thẩm Chính lời nào trực tiếp động thủ, chỉ cần đ-ánh ch-ết thì đều là thủ đoạn thẩm vấn thông thường.

 

Vừa nghĩ đến kẻ suýt chút nữa g-iết ch-ết Tô Điềm hai , Thẩm Chính tay liền nặng thêm vài phần.

 

Thẩm Chính cho rằng là hạng lành gì, đặc biệt là khi đối mặt với loại thành phần như Lý Tự Hào, cần giảng giải nguyên tắc gì cả.

 

Bị đ-ánh một trận, Lý Tự Hào đau đớn sàn phòng thẩm vấn, nhưng mặt vẫn mang theo nụ .

 

Trong mắt Lý Tự Hào, trận đòn của Thẩm Chính chính là để phát tiết, chứng minh sự vô năng của , Tô Điềm chắc chắn mất mạng , cách khác chính là Lý Tự Hào thắng.

 

“Vô năng cuồng nộ!"

 

Lý Tự Hào đau đớn mỉm lên tiếng bốn chữ, ánh mắt Thẩm Chính đầy vẻ trào phúng.

 

Thẩm Chính thấu ngay suy nghĩ của đối phương, lạnh một tiếng, lên tiếng:

 

“Ngươi đoán sai ."

 

Nghe thấy Thẩm Chính lên tiếng, trong mắt Lý Tự Hào xẹt qua một tia kinh ngạc.

 

Không, thể nào!

 

Kế hoạch của bọn họ thiên y vô phùng, thể thất bại .

 

“Nhiệm vụ của các ngươi thất bại ."

 

Như Lý Tự Hào trong lòng đang nghĩ gì, Thẩm Chính lên tiếng một câu, khuôn mặt nghiêm nghị đó lộ một nụ nhạt vui vẻ.

 

“Ngươi tưởng đang phát tiết?"

 

Thẩm Chính hỏi ngược một câu, đó khẽ một tiếng, lười để ý tới kẻ , trực tiếp xoay sải bước ngoài, rời khỏi nơi .

 

Thẩm Chính rời , phòng thẩm vấn chỉ còn Lý Tự Hào liệt đất, lên trần nhà, Lý Tự Hào vẫn tin nhiệm vụ của thất bại.

 

Tuy nhiên , mà, nãy Thẩm Chính sẽ lừa !

 

Hít sâu một , Lý Tự Hào bắt đầu hối hận .

 

Hối hận vì lúc mới bắt Tô Điềm trực tiếp tay giải quyết cô luôn, thì những chuyện , Viện trưởng Lý cũng sẽ lộ .

 

Chỉ một Tô Điềm cỏn con mà lôi cả một đường dây của bọn họ, nhổ củ cải mang theo bùn, ẩn nấp bao nhiêu năm nỗ lực đều đổ sông đổ biển, sụp đổ.

 

Trên đời thu-ốc hối hận, Lý Tự Hào hối hận cũng vô dụng thôi.

 

Di dời khẩn cấp.

 

Trong phòng bệnh, Tô Điềm cái xe lăn mà cả Tô Chấn Hưng đẩy , tam quan gần như đ-ánh nát.

 

Chân cô thương sai, nhưng nghiêm trọng đến mức cần dùng đến xe lăn chứ?

 

“Em xe lăn , em mà."

 

Tô Điềm lắc đầu, từ chối.

 

Đùa , Kỹ sư Tô cái thứ , cô cần mặt mũi chắc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-478.html.]

 

Nhìn em gái kiên quyết kháng cự, Tô Chấn Hưng trực tiếp hai lời bế thốc đặt lên xe lăn, cho đến khi đẩy ngoài, Tô Chấn Hưng mới lên tiếng:

 

“Em sự lựa chọn nào khác."

 

Tô Điềm:

 

Ha ha ha, hủy diệt !

 

Tuy nhiên nửa tiếng , Tô Điềm cảm nhận niềm vui của xe lăn .

 

Giải phóng đôi chân, còn thể xem sách để đẩy , thực sự là thể sướng hơn.

 

Còn về những ánh mắt dị nghị ngừng qua của xung quanh, Tô Điềm phớt lờ.

 

Cô là thương ở chân chứ thực sự , những ánh mắt dị nghị đó đối với cô mà , bất kỳ phiền nhiễu nào.

 

Vì bài học xương m-áu , phương tiện giao thông đổi một chút, đặc biệt sắp xếp trực thăng hộ tống, bất kể là tính chất an tốc độ đều .

 

Thực ngay từ đầu nên cân nhắc hộ tống bằng trực thăng, nhưng thời gian vì lý do thời tiết, trực thăng xuất hành ở Kinh Thị an , mấy ngày nay từ đây đến thành phố G thời tiết khá , sắp xếp trực thăng xuất hành là thích hợp nhất.

 

Lên trực thăng, canh giữ bên cạnh Tô Điềm biến thành Tần Dương, Thẩm Chính, Hoàng Khâm, Tô Chấn Hưng, đều là quen cả.

 

Còn về những đồng đội khác của Thẩm Chính thì ở một chiếc trực thăng khác.

 

Cùng với tiếng động cơ ầm ầm của trực thăng, cả nhóm xuất phát.

 

Kinh Thị ——

 

Lúc Viện trưởng Lương và Đường Lưu Quang nhận tin tức thì Tô Điềm máy bay .

 

“Hì hì hì, bên phía Giáo sư Giang tay nhanh thật đấy, còn định phái khác cơ, mà chơi chiêu với ?"

 

Viện trưởng Lương thấy tin tức mà tức đến bật .

 

Tiền trảm hậu tấu, Giáo sư Giang khá đấy, chơi đấy!

 

Tô Điềm thể sắp xếp lịch trình nhanh như để xuất phát, đừng là trong chuyện nhúng tay của Giáo sư Giang nhé, cần cũng mười phần thì tám chín phần chuyện là do Giáo sư Giang bên đó sắp xếp.

 

Chẳng lúc ông gọi điện thoại giọng điệu mạnh mẽ một chút, bày tỏ để Tô Điềm nghỉ ngơi cho , Giáo sư Giang bên điện thoại rõ ràng đồng ý , giờ chơi trò hai mặt với ông ?

 

Trước mặt một đằng, lưng một nẻo.

 

Trong điện thoại bảo, , để Tô Điềm nghỉ ngơi.

 

Khá khen , lưng trực thăng chuẩn sẵn sàng .

 

lên trời mà!

 

Không, Giáo sư Giang lên trời, Tô Điềm hiện tại đang ở trời .

 

Nhắc tới Tô Điềm, Viện trưởng Lương cũng là hận rèn thành thép nha, thanh niên thương vội cái gì mà vội chứ, sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, chịu tẩm bổ cho , máy bay việc cũng là còn ai bằng.

 

Ngay cả Đường Lưu Quang cũng tinh thần tận chức tận trách của Tô Điềm cho “cảm động" , cảm động đến mức mắng Tô Điềm là đồ ngốc!

 

Thành phố G.

 

Giáo sư Giang thấy tin trực thăng cất cánh, thở phào một nhẹ nhõm, đang đường tới là .

 

Hi hi hi, Viện trưởng Lương còn lừa ông.

 

Có thể chuyện như thế , đủ thấy Viện trưởng Lương thực sự phái nhân tài ưu tú nhất đơn vị qua đây .

 

Vừa xảy chuyện, phía lãnh đạo đều kinh động, một huyện lỵ nhỏ bé trở nên sóng gió nổi lên, bao nhiêu đổ xô tới đục nước b-éo cò, đây chẳng chính là minh chứng cho việc mà Viện trưởng Lương phái tới... chút gì đó !

 

Còn về cái gì mà để thanh niên nghỉ ngơi cho , là đổi khác qua đây như Viện trưởng Lương trong điện thoại, Giáo sư Giang bày tỏ sự từ chối.

 

Loading...