[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 483

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng lẽ cả thấy cô bận rộn như mà vẫn thời gian để cân nhắc vấn đề cá nhân ?”

 

Cái là cái gì với cái gì thế ?

 

Từ tám giờ đến mười hai giờ, Tô Điềm tiếp tục ở ký túc xá xem tài liệu.

 

Thấy đến giữa trưa, Tô Chấn Hưng mấy thôi về phía Tô Điềm.

 

Tô Chấn Hưng Tô Điềm bận, nhưng ngờ cô bận đến mức , bữa sáng còn ăn, cái bộ dạng là bữa trưa cũng định ăn luôn ?

 

Thấy Tô Điềm bận rộn như , Tô Chấn Hưng nỡ phiền, cuối cùng cũng gì, dậy ngoài.

 

Tô Điềm ăn, như thể chăm sóc một chút, nhà ăn lấy cơm mang về cho cô .

 

Thế nhưng Tô Chấn Hưng là, bước chân ngoài, Tần Dương thấy và báo cáo chuyện cho Thẩm Chính.

 

Nghe tin, Thẩm Chính bảo Tần Dương giúp tìm một lọ thu-ốc nước.

 

Vài phút , Thẩm Chính xách lọ thu-ốc ký túc xá của Tô Điềm.

 

Lúc Thẩm Chính mở cửa bước Tô Điềm vẫn đang bận rộn, một lát nhận tiếng bước chân của Thẩm Chính đến góc phòng bên cạnh, Tô Điềm mới vô tình ngẩng đầu về phía đó.

 

Hai ngày nay cũng quen , chỉ cần Tô Chấn Hưng ở bên cạnh, Thẩm Chính sẽ xuất hiện.

 

Có đôi khi cả hai đều ở bên cạnh cô, cũng quen luôn .

 

Khi ánh mắt Tô Điềm định quét qua một cái rời , thấy vết bầm mặt Thẩm Chính, cô vội vàng dời ánh mắt .

 

Bị đ-ánh ?!

 

Bị ai đ-ánh thế?

 

Tô Điềm chằm chằm vết bầm mặt Thẩm Chính, nhíu mày.

 

“Anh thế?

 

Trên mặt như ?"

 

Giọng trong trẻo của Tô Điềm vang lên trong ký túc xá.

 

Thẩm Chính ngẩng đầu, chạm vẻ mặt nhíu mày lo lắng của Tô Điềm, trái tim Thẩm Chính khẽ xao động, nhưng mặt vẫn lộ sắc thái, trầm giọng mở miệng:

 

“Không , sáng nay lúc giao lưu với Tô Chấn Hưng va chạm vài cái."

 

Nghệ thuật ngôn từ lúc Thẩm Chính thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, phía , phía “khai" luôn Tô Chấn Hưng .

 

Nghe thấy vết bầm mặt Thẩm Chính là do cả đ-ánh, Tô Điềm chút ngạc nhiên.

 

Giao lưu mà đ-ánh thành nông nỗi ?

 

“Thật sự , tự bôi chút thu-ốc là , hai ngày là khỏi."

 

Thẩm Chính mở miệng, vặn nắp lọ thu-ốc nước, lấy hai chiếc tăm bông cầm tay, khi thấm thu-ốc thì thử bôi chỗ bầm mặt, vì gương nên bôi đúng chỗ, trông khá là đáng thương.

 

Nhìn thấy cảnh , Tô Điềm chút đành lòng, dứt khoát dậy khỏi bàn sách, về phía Thẩm Chính, lên tiếng:

 

“Để em giúp cho."

 

“Có phiền em quá ?"

 

“Không , trai em tay nặng nhẹ."

 

Tô Điềm đáp một câu, giọng điệu chút áy náy.

 

“Không , , chỉ là huấn luyện bình thường thôi."

 

Thẩm Chính nghiêm túc trả lời một câu.

 

Ngoài cửa, Tần Dương cũng theo tới đây, động tĩnh trong ký túc xá, tặc lưỡi hai cái.

 

Cảm thấy Thẩm Chính quá giỏi , khổ nhục kế, quá lợi hại!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-483.html.]

 

Hèn chi đó bảo cần bôi thu-ốc, hóa là chờ ở đây !

 

Vẫn là Thẩm Chính chơi thật.

 

Tăm bông nhẹ nhàng chạm chỗ bầm tím, cả Thẩm Chính căng cứng, đặc biệt là khi hít thở vô thức ngửi thấy mùi hương cô, trái tim Thẩm Chính bắt đầu đ-ập thình thịch.

 

Đối mặt với Thẩm Chính ở cách gần như , Tô Điềm cũng giữ bình tĩnh cho lắm, vô thức nín thở, ánh mắt chằm chằm chỗ bầm của mới thể nghĩ ngợi lung tung.

 

Sắc của đàn ông đúng là mê hoặc lòng nha, quả nhiên sai chút nào.

 

Ngay lúc Tô Điềm đang ngửa đầu, giơ tay bôi thu-ốc cho Thẩm Chính, ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng của Tô Chấn Hưng.

 

“Sao ở đây?"

 

“Thẩm Chính ở bên trong ?"

 

“Biết ngay là các cùng hội cùng thuyền mà, tránh !"

 

Tô Chấn Hưng vài câu cửa ký túc xá đẩy , Tô Chấn Hưng và Tần Dương bên ngoài lập tức thấy tình hình trong phòng.

 

Hình ảnh tuyệt vời, đàn ông cao lớn ghế, cô gái nhỏ nhắn mặt Thẩm Chính, cô cúi , nếu tay cầm tăm bông thì hình ảnh trai tài gái sắc sẽ khiến hiểu lầm...

 

đang chuyện gì đó thể diễn tả .

 

“Ăn cơm thôi."

 

Tô Chấn Hưng đen mặt một câu.

 

Nghe cả , động tác tay Tô Điềm vẫn dừng , mở miệng đáp:

 

“Đợi chút, em sắp xong ."

 

Tô Chấn Hưng thấy lời ngốc nghếch của em gái, sắc mặt càng đen hơn, trực tiếp đặt hộp cơm lên bàn, đó bước “rầm rầm" vài bước tới mặt đôi nam nữ.

 

Nhận thấy hành động của Tô Chấn Hưng, Tô Điềm và Thẩm Chính đồng loạt về phía .

 

“Để , chuyện nhỏ nhặt , em qua ăn cơm ."

 

Tô Chấn Hưng đối mặt với ánh mắt ngây ngô của em gái, mặt nặn một nụ dữ tợn, đưa tay kéo Tô Điềm lùi , đợi hai phản ứng trực tiếp chắn mặt Thẩm Chính.

 

Tô Chấn Hưng , Tô Điềm cũng cố chấp nữa.

 

Thẩm Chính Tô Điềm vốn mảnh mai mềm mại mặt bỗng biến thành Tô Chấn Hưng thô kệch, khóe miệng cứng đờ.

 

“Thẩm Chính, để giúp nha!"

 

Nụ dữ tợn mặt Tô Chấn Hưng chẳng ý gì.

 

Thẩm Chính:

 

“Ai thèm giúp chứ?!

 

Xuýt, đau!”

 

Chiếc tăm bông tay Tô Chấn Hưng đều bắt đầu cong , đủ thấy Tô Chấn Hưng dùng lực lớn thế nào.

 

Nắm thóp chuyện Thẩm Chính sẽ kêu đau mặt Tô Điềm, Tô Chấn Hưng cảm thấy sướng rơn.

 

Hì hì hì, cho giả vờ .

 

Lần đau chứ?

 

Cách đó xa, Tô Điềm đang ăn món cơm mang về, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc về phía hai một cái, nhưng từ góc độ Tô Điềm chỉ thấy lưng của cả Tô Chấn Hưng, thấy hành động của hai , nên cũng động tĩnh quậy phá của hai đàn ông to xác .

 

Thẩm Chính hỏi thăm cả họ hàng hang hốc nhà Tô Chấn Hưng tám trăm , dám chắc bôi xong thu-ốc thì vết bầm mặt chắc chắn còn nghiêm trọng hơn.

 

Lau lau hai ba , Tô Chấn Hưng mới dừng tay.

 

Ngay lúc Tô Chấn Hưng đang hả trong lòng, Thẩm Chính lên tiếng.

 

 

Loading...