[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 493
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu bảo đang yên đang lành chọc Tô Điềm cái gì, phen , để trẻ tuổi dạy các .”
Lúc , lão Vương thứ ba trong văn phòng của giáo sư Giang.
Lão Vương cảm thấy trẻ tuổi Tô Điềm vẫn chút kiêu ngạo , ông đến mức , mà còn cứ khăng khăng chịu bỏ qua, lúc rời khỏi xưởng ban đầu cũng thấy trẻ tuổi tính khí lớn như mà.
Đây còn việc cơ mà, kiêu ngạo đến mức , mà thực sự tìm vấn đề, đuôi chắc còn vểnh lên tận trời quá!
“Giáo sư Giang, , chuyện cũng , xin cũng đến ba , nếu bên phía Tiểu Tô vẫn cái thái độ đó, thì mấy cái chuyện đem mặt nóng dán m-ông lạnh sẽ tiếp tục nữa ."
Lão Vương dù cũng là một lãnh đạo, cũng tính khí của .
Ngồi bàn việc, giáo sư Giang cái vẻ của lão Vương, nhịn một tiếng “đáng đời"!
Lúc đầu là ai quản đám trướng hả, giờ xảy chuyện chuyện đem mặt nóng dán m-ông lạnh chẳng cũng .
“Vốn dĩ là các đúng, Tiểu Tô là phía Bắc Kinh phái qua để giải quyết vấn đề cho chúng , chúng cứ dỗ dành chút là thôi."
“ còn đủ dỗ dành , đây còn tìm vấn đề cơ mà, nếu Tô công thực sự thể tìm vấn đề, đừng là dỗ dành, đến thờ phụng cũng luôn chứ, lúc đó bảo gọi cô một tiếng bố cũng sẵn lòng."
Lời lão Vương dứt, ngoài cửa liền vang lên một tràng tiếng gõ cửa.
Ngoài cửa, bóng dáng mảnh khảnh của Tô Điềm đang đó, lời lão Vương lúc nãy cô đều thấy rõ mồn một.
Hơi nhướng mày, vô duyên vô cớ , cái ...
Một lát “cạch" một cái mở cửa .
Nhìn thấy Tô Điềm ngoài cửa, giáo sư Giang Tô Điềm bên ngoài, lão Vương bên trong, nghĩ đến lời lão Vương , nhất thời liền cảm thấy ngại ngùng cho lão Vương.
À cái , giáo sư Giang bày tỏ, cái bệnh cũ ngại ngùng cho khác của ông tái phát .
Nhận sự ngại ngùng bên phía giáo sư Giang, lão Vương cũng hổ đến mức hận thể dùng ngón chân đào một cái hố đất luôn.
Nói lưng , đương sự bắt quả tang tại trận, đây đúng là xử t.ử công khai mà sai .
Đương sự Tô Điềm giáo sư Giang ở cửa, nâng mắt liếc lão Vương trong văn phòng, lịch sự mở lời:
“Cháu đến đúng lúc ạ?"
“Không , thể chứ, nào nào nào, chuyện gì phòng ."
Giáo sư Giang nhiệt tình mời văn phòng, đó ngầm đưa cho lão Vương một ánh mắt cảnh cáo.
Người đến , thu liễm một chút , bất kể là dỗ dành thờ phụng, thì cũng đều thôi!
Nhận ánh mắt đó của giáo sư Giang, lão Vương bặm môi.
Được , ông câm luôn nào!
Không lời nào là chứ gì, sẽ đắc tội nữa .
Nhìn lão Vương đang giả câm, giáo sư Giang chẳng rảnh mà đoái hoài đến đối phương, đầu về phía Tô Điềm mở lời, “Tiểu Tô , cháu qua đây chuyện gì ?"
“Có chuyện gì cứ việc , sẽ cố gắng sắp xếp cho cháu, bất kể là trong sinh hoạt trong công việc đều cứ việc nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-493.html.]
Giáo sư Giang hì hì mở lời, thái độ thể hơn nữa.
“ là chút chuyện ạ, khi từ căn cứ bên đó về cháu suy nghĩ kỹ , việc lắp đặt thiết bên căn cứ vấn đề, liệu là lúc ngài nghiên cứu ban đầu một phương diện cân nhắc tới ?
Cho nên khi lắp đặt mới xuất hiện một vấn đề, thiết đó cháu cũng xem qua , ngài trích dẫn tham khảo một công nghệ cao cấp của nước ngoài, cháu đang cân nhắc liệu phương diện xuất hiện sai hoặc khác biệt nhỏ dẫn đến ."
Lời của Tô Điềm , giáo sư Giang lập tức trở nên nghiêm túc, kéo một chiếc ghế nhích gần bên cạnh Tô Điềm, đặt m-ông xuống, mở lời:
“Cháu tiếp xem nào."
Theo ý của giáo sư Giang, cũng từng cân nhắc đến vấn đề phương diện , ông đến xưởng của căn cứ vài , chỗ nào vấn đề, đối với ý tưởng cũng tạm thời gác .
Bên cạnh, trong văn phòng còn một lão Vương đang giả câm, lão Vương thấy Tô Điềm mở miệng đến chuyện lắp đặt thiết , lập tức dỏng tai lên lén.
Không cho ông bừa, chứ bảo cho ông lén .
“Giáo sư Giang, ngài xem , bên cháu đưa một bản so sánh, đây là công nghệ mà ngài trích dẫn tham khảo, đây là công nghệ cao cấp của nước E, dùng chỗ là vấn đề gì, cháu cũng khâm phục sự đổi mới nghiên cứu táo bạo của ngài, nhưng ngài quên cân nhắc một thứ chi tiết, ví dụ như chỗ , thực cháu cho rằng thể đổi sang áp dụng một loại..."
“Người trẻ tuổi bản lĩnh thật đấy, tiếp tiếp ."
Giáo sư Giang những giận, mà trái còn tán thưởng những thứ Tô Điềm .
Bản giáo sư Giang nghiên cứu thiết nên ông đương nhiên là hiểu rõ nhất, những chỗ Tô Điềm , ông hồi tưởng trong đầu thì đúng là chuyện như thật.
Tiếp theo hai kẻ tung hứng thảo luận với , mấy cái thứ mang tính chuyên môn cao thì lão Vương thực sự hiểu nổi , chỉ thỉnh thoảng hiểu một vài thứ đơn giản nông cạn thôi, còn sâu hơn nữa thì , nổi nữa .
Lúc , dỏng tai lên cũng vô dụng.
Lão Vương cảm thấy lúc đúng là ứng với một câu , gọi là, sách đến lúc dùng mới thấy ít mà, lúc đầu thêm chút sách thì bây giờ như sách trời .
Không hiểu thì hiểu, lão Vương vẫn rướn cổ tập tài liệu tay Tô Điềm.
Tô Điềm và giáo sư Giang cuộc trò chuyện kéo dài tận hai tiếng đồng hồ, đợi đến lúc hai dừng , lão Vương chằm chằm hai với ánh mắt mong đợi.
Chẳng lẽ là tìm vấn đề ?
Vậy thì tiến độ bên bọn họ chẳng thể tiếp tục .
Vẫn cứ là nhân tài ưu tú phái từ Bắc Kinh tới tác dụng thật mà, hèn chi giáo sư Giang dỗ dành như .
Nên thế nên thế, thờ phụng cũng là nên luôn.
Lúc lão Vương quên mất chuyện khi Tô Điềm tới ông còn đang chê bai trẻ tuổi , giờ thì khen lên tận mây xanh .
Nói xong chuyện , Tô Điềm chào giáo sư Giang một tiếng ngoài, chẳng thèm liếc lão Vương lấy một cái.
Người ngoài , cửa văn phòng một nữa đóng , bên trong chỉ còn lão Vương và giáo sư Giang hai .
Trước chân đóng cửa, chân lão Vương mở miệng, “Xem trẻ tuổi kìa, đúng là cá tính."
Ồ hô, còn là tính khí lớn lắm, giờ biến thành cá tính , vẫn là lão Vương đổi nhanh thật đấy.
Giáo sư Giang liếc lão Vương với ánh mắt trêu chọc, chặc chặc hai tiếng, mở lời:
“ là khá cá tính, từ lúc cửa đến giờ chẳng thèm liếc lấy một cái."