[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 501
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Vương:
“Bảo, bảo ông ?!”
Bất ngờ ập đến quá đột ngột, lão Vương còn kịp phản ứng, mấy nhân viên bên cạnh tranh giơ tay tự ứng cử.
“Cháu cháu cháu, Tô công, hôm qua cháu cũng xem , cô cứ để cháu , cháu hứa cô bảo cháu !"
“Tô công, chọn cháu , khả năng thao tác của cháu là nhất đấy, đây mấy thiết kiểu trong xưởng đều do cháu phụ trách cả."
“Cháu nữa, cháu cũng , hôm qua cháu rõ mồn một , đảm bảo sai sót ."
Đợi đến khi lão Vương phản ứng , thấy đám thanh niên đang nhao nhao đòi tranh việc, ông tức đến bật , lập tức lên tiếng bày tỏ thái độ:
“Tô công, cứ giao cho , cháu cứ yên tâm tuyệt đối, cháu bảo đông chắc chắn dám tây."
Tô Điềm liếc vẻ mặt thề thốt của lão Vương, tiện thể quét mắt qua nhóm bên cạnh, thản nhiên lên tiếng:
“Vẫn là chú , lát nữa cháu bảo chú thế nào thì thế ."
“Được thôi, đảm bảo lời."
Lão Vương đắc ý sang đám cấp bên cạnh.
Cái ngữ mà cũng đòi tranh việc với ông , tự lượng sức mà.
Đắc ý một hồi, lão Vương bắt đầu việc, thế nhưng ngay đó, lão Vương hiểu rằng giữa ước mơ và hiện thực luôn một cách lớn.
Hôm qua Tô Điềm thao tác thấy nhẹ nhàng , giống như lời Tô công “ tay là ", đến lượt ông thì tìm thấy cảm giác đó nhỉ, rõ ràng ông cũng tay mà.
Sự khác biệt giữa tay và tay, cảm giác Tô Điềm là một đôi tay thực thụ, còn ông là một đôi móng giò .
, sai nữa .
Đôi tay run rẩy, lão Vương len lén ngước sắc mặt Tô Điềm.
“Nhìn gì, thiết chứ, đơn giản thế mà cũng , hôm qua chú kỹ đấy, thì đổi !"
Tô Điềm cau mày khiển trách một câu, cô thực sự kìm , tuyệt đối ý định nhân cơ hội trả thù, mà thực sự là cách việc của lão Vương khiến cô chịu nổi.
Việc đơn giản như mà vẫn thể sai chứ!
“ , mà."
Lão Vương vội vàng lên tiếng.
Thế nhưng thực tế chứng minh lão Vương là thực sự .
Lại một nữa xảy sai sót, Tô Điềm hai lời, trực tiếp đổi .
Không Tô Điềm cho cơ hội, nhưng cơ hội chỉ dành cho những sự chuẩn và năng lực.
sót hết đến khác thế thì mất bao nhiêu thời gian chứ.
Khối lượng công việc hôm nay còn lớn hơn hôm qua, lãng phí quá nhiều thời gian thì sẽ thành công việc, kéo dài sang ngày mai.
Việc hôm nay chớ để ngày mai, đó là nguyên tắc việc.
Đám xung quanh vốn đều đang nóng lòng thử, thấy lão Vương Tô công mắng cho một trận như , ai nấy đều chút chùn bước dám xông lên.
Tục ngữ câu, kẻ bạo gan thì ăn no, kẻ nhát gan thì ch-ết đói.
Bất kể cứ liều một phen, cùng lắm là Tô công mắng vài câu thôi.
Thế đổi thêm vài nữa, lên xuống, mà còn chẳng bằng lão Vương.
“Chỗ sai ."
“Anh... thôi bỏ , đổi khác."
“Anh xuống , để tự ."
Cuối cùng Tô Điềm cũng chẳng còn cách nào, một đám đàn ông to xác, Tô Điềm thật sự hiểu hôm qua bọn họ thực sự chú ý xem , rõ .
Cô tự thấy hôm qua cũng , bên cạnh xem lâu như , mà hôm nay lấy một nào việc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-501.html.]
Những khác mắng, ai nấy đều cúi gầm mặt, thấy mất mặt quá mất.
cũng chẳng , hôm qua thì thấy đơn giản, cứ thế thế , từng bước một theo chỉ dẫn của Tô công thì nên vấn đề gì mới .
Thực tế là, đầu óc thì hiểu nhưng đôi tay thì .
Điển hình của việc mắt thấy tai thì học .
hễ bắt tay là...
Xong đời, học hỏng hết cả .
Giáo sư Giang bên cạnh cũng thấy đỏ mặt cho bọn họ, gì cũng xong, mà ngày đầu tiên lấy tự tin để gây khó dễ cho Tô công chứ?
Giáo sư Giang thầm tặc lưỡi hai tiếng, ánh mắt đó khiến lão Vương nhịn nữa.
“Giáo sư Giang, ông giỏi thì ông lên , ông bên cạnh cũng chỉ giỏi rà soát vấn đề thôi, ông tư cách gì mà nhạo ?"
Lão Vương dứt lời, Tô Điềm thấy tiếng liền sang giáo sư Giang.
Nhận ánh mắt của Tô Điềm, giáo sư Giang vội vàng xua tay, :
“ , chuyên môn đúng, giỏi cái .
Bảo nghiên cứu thì , chứ bảo nhúng tay cái thì thực sự giúp gì ."
Giáo sư Giang thật lòng, ưu điểm lớn nhất của ông là khó mà lui.
Đến lão Vương và đám nhân viên quyền còn chẳng , bọn họ Tô công mắng cho như con cháu trong nhà thế , ông nhất là nên chuốc lấy nhục nhã.
Ông cũng tuổi , để một trẻ tuổi mắng mỏ thì còn mặt mũi nào nữa chứ!
Thấy chẳng ai trông cậy , Tô Điềm vẩy vẩy đôi tay đang mỏi nhừ.
Vẫn tự thôi, những lúc quan trọng mà trông chờ khác đúng là cô quá ngây thơ .
Mọi thấy bộ dạng của Tô công thì hổ thẹn thôi.
Họ giúp, mà là lực bất tòng tâm.
Chỉ tổ vướng chân vướng tay thêm thôi, nhất là đừng loạn thêm cho Tô công nữa.
Tô Điềm tiến lên hai bước, đôi tay vươn run rẩy trong tích tắc.
Những khác phát hiện , nhưng Thẩm Chính đôi mắt tinh tường, thấy.
Hay đúng hơn, ánh mắt của Thẩm Chính vẫn luôn đặt cô.
Thấy đôi tay run rẩy của cô, Thẩm Chính suy nghĩ một lát tiến lên một bước, :
“Tô Điềm, là để thử xem?"
Thẩm Chính mở lời, tất cả đều sang .
Nhìn bộ quân phục , là của bộ đội.
Không là họ xem thường khác nhé, nhưng giờ trong bộ đội cũng cả việc ?
Đây mới thực sự là chuyên môn đúng chứ nhỉ?
Tô Điềm ngạc nhiên Thẩm Chính, quan sát một lượt từ xuống , thấy vẻ mặt Thẩm Chính giống như đang đùa.
Ồ, đúng , hôm qua Thẩm Chính cũng bên cạnh xem mà.
Chẳng lẽ thực sự học ?!
Có thể , thể ?
“ thử xem ."
Thẩm Chính một nữa lên tiếng.
Nói đoạn Thẩm Chính tiến lên vài bước, tới mặt Tô Điềm.
Tần Dương thấy hành động của thằng bạn thì tròn mắt kinh ngạc, công việc chuyên môn như thế mà Thẩm Chính đùa đấy chứ?