[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 503
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quen Thẩm Chính hơn hai mươi năm, từ nhỏ hai thẳng là đôi bạn nối khố mặc chung một chiếc quần thủng đ-ít, Tần Dương thừa nhận Thẩm Chính từ nhỏ là “con nhà " trong truyền thuyết.
Mỗi khi mấy em trong đại viện mang về những bảng điểm mấy lý tưởng khiến m-ông đ-ánh nát bấy, thì trưởng bối trong nhà cầm thắt lưng đuổi đ-ánh mắng mỏ:
“Mày Thẩm Chính nhà kìa!"
Thẩm Chính học giỏi từ nhỏ đến lớn, lên cấp ba thành tích học tập đặc biệt , còn cả suất tuyển thẳng đại học, chỉ điều Thẩm Chính từ chối.
Thẩm Chính khi đó trực tiếp nhập ngũ, đó trường quân đội, phân công công tác, từng bước một mới đến vị trí ngày hôm nay.
thông minh và thông minh vẫn ranh giới rõ ràng.
Thành tích học tập nghĩa là cái cũng giỏi, đây là công việc mà ai cũng thể tùy tiện nhúng tay chứ?
Chẳng thấy lúc nãy bao nhiêu đại lão đều Tô Điềm mắng cho một trận, mắng xong còn chẳng dám hé răng nửa lời đó , Thẩm Chính lúc xông lên đúng là rước họa .
Tần Dương thầm chê bai trong lòng, cảm thấy Thẩm Chính dù thích cô em Tô Điềm thì cũng cần thiết đến mức .
Hy sinh bản , đến lúc hỏng việc thì chẳng là lợi bất cập hại , cô em Tô Điềm chẳng sẽ chê Thẩm Chính quá ngốc ?
Lão Vương cùng đám nhân viên ở bên cạnh đều ngơ ngác thao tác của Tô Điềm và Thẩm Chính.
Tận mắt thấy hai thực sự chuẩn bắt tay , bọn họ chẳng gì hơn.
Bọn họ dù cũng là dân chuyên nghiệp, chẳng lẽ thua kém một lính giải phóng ?
Không bọn họ xem thường đám đàn ông trong bộ đội, nhưng “nghề nào nghiệp nấy" là câu bao giờ sai.
Một lính mà lắp đặt thiết , chạy thử kiểm tra, đây chẳng là đùa giỡn .
Tuy nhiên bọn họ chẳng dám hé răng, bọn họ sợ thanh niên Thẩm Chính , chỉ sợ cái miệng của Tô công thôi.
Việc Tô công thù dai thì bọn họ quá rõ .
Đắc tội với ai chứ đừng đắc tội với Tô công nha.
Phía bên Tô Điềm cũng nửa tin nửa ngờ.
Đối với năng lực của Thẩm Chính, trong lòng Tô Điềm hy vọng quá nhiều.
Lúc nãy chẳng qua là thấy Thẩm Chính giống như đang đùa, vả Thẩm Chính cũng là tính cách càn.
Đã mở lời thì chắc hẳn là vài phần nắm chắc, cho một cơ hội cũng là thể.
Đưa Thẩm Chính đến bên cạnh thiết , Tô Điềm giơ tay chỉ vài vị trí thiết vài động tác minh họa, lên tiếng:
“Bắt đầu từ chỗ , cẩn thận một chút, đừng dùng lực quá mạnh, đó men theo chỗ đưa lên.
Thấy , chính là vị trí , lắp đặt .
Cảm giác tay tự nắm bắt, cái rõ , cứ bắt tay thử xem."
Tô Điềm xong, đưa mắt Thẩm Chính đầy vẻ khích lệ, hiệu đối phương bắt tay thử.
Thẩm Chính bắt gặp ánh mắt của Tô Điềm, bất động thanh sắc hít sâu một .
Theo lời Tô Điềm dặn dò, đưa tay cẩn thận bắt đầu động tác.
Làm một nửa, quả nhiên là xảy sai sót.
Lão Vương cùng đám nhân viên ở xung quanh thấy Thẩm Chính sai sót thì mặt đồng loạt lộ vẻ “quả nhiên là ".
Đã bảo mà, bọn họ dù cũng là dân chuyên nghiệp, chẳng lẽ thua kém cái lính bên cạnh Tô công !
Có lẽ là do biểu hiện của đám quá rõ ràng, Tô Điềm ngước mắt qua một lượt, quét qua đám đông.
Cả đám lập tức im như phích, chẳng dám thở mạnh.
Khụ khụ, cảm giác khí thế của Tô công chút khó chọc .
Thấy cả đám ngoan ngoãn, Tô Điềm thu hồi tầm mắt, Thẩm Chính đang dừng động tác, đôi lông mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, lên tiếng:
“Thử nữa , lúc nãy đoạn giữa đúng lắm, điều chỉnh một chút chắc sẽ hơn thôi."
Những khác chỉ thấy sai sót của Thẩm Chính, nhưng thứ Tô Điềm thấy là thiên phú của Thẩm Chính trong lĩnh vực .
Giờ cô tin lời giáo sư ở trường Thẩm Chính từng là hận sắt thành thép .
Với sự nhạy bén của Thẩm Chính, nếu dấn lĩnh vực , chắc chắn sẽ kém cạnh gì so với lúc ở trong quân đội.
Nghe Tô Điềm , Thẩm Chính điều chỉnh một chút tiếp tục bắt tay .
như những gì Tô Điềm dự đoán, Thẩm Chính hề mắc sai lầm như lúc nãy nữa.
Đám bên cạnh mà tròn mắt kinh ngạc, còn, còn thực sự cơ !
Thế mà cũng , bọn họ Tô công Thẩm Chính, chút tin bốn chữ “ tay là " .
Tóm là tay bọn họ là móng giò, còn tay của Thẩm Chính và Tô công mới thực sự là tay thôi.
Một lính thôi mà còn giỏi hơn cả dân chuyên nghiệp như bọn họ, thế thì còn để bọn họ sống nữa chứ.
Thôi xong, hôm nay cả mặt mũi lẫn thể diện đều mất sạch, dẫm nát chân .
Một nam một nữ, một dạy, một .
Sự hợp tác của hai dù thỉnh thoảng chút chậm chạp xảy sai sót, nhưng thừa nhận rằng Thẩm Chính hơn bọn họ nhiều.
Cảm giác Tô công đối với đồng chí Thẩm Chính tâm trạng cũng hơn, hề khiển trách gay gắt như lúc nãy nữa.
Tần Dương thấy cảnh cũng sững sờ, mắt chằm chằm bầu khí việc chẳng chút mập mờ của hai .
Thôi bỏ , đẩy thuyền nổi nữa .
Mỗi tưởng hai tiến triển thì họ biểu hiện cái vẻ hiểu phong tình y hệt .
Mỗi tưởng hai sắp “toang" đến nơi thì họ nảy sinh một chút tiến triển nhỏ một cách thần kỳ.
Chương 503 (tiếp):
“Hai cứ như ma lực , chủ yếu là thích ngược ý đúng ?”
Nghĩ đến đây, Tần Dương đảo mắt một cái, cạn lời luôn.
Trong khi đó, hai nhân vật chính ở cách đó xa đều dồn hết tâm trí công việc, một chỉ huy, một việc.
Dưới cái của Tô Điềm, tuy Thẩm Chính việc thể khiến cô hài lòng, nhưng cũng coi như tạm .
Dù cũng dân chuyên nghiệp, mới một ngày hôm qua mà đến mức thì quả thực là vô cùng xuất sắc.
Nếu đổi là khác thì chắc chắn là chẳng hiểu mô tê gì .
Nếu chấm thang điểm mười thì Thẩm Chính thể năm điểm .
Không hẳn là xuất sắc nhưng cũng coi như tròn vai.
Dùng , còn hơn , dù những khác ở đây còn chẳng như Thẩm Chính.
Thẩm Chính mang vẻ mặt nghiêm nghị, bên tai là giọng trong trẻo của Tô Điềm.
Cô bảo , thực hiện triệt để phương châm “chỉ đ-ánh đó".
Hai phối hợp cực kỳ ăn ý, ngay cả giáo sư Giang ở bên cạnh cũng liếc đôi nam nữ trẻ tuổi thêm vài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-503.html.]
Ông cảm thấy hai thực sự xứng đôi, dù là ngoại hình tính cách bên trong chắc hẳn cũng sẽ những tiếng chung.
Tục ngữ đúng, nam nữ phối hợp việc thấy mệt.
Tô Điềm hôm nay việc quả thực thấy mệt mỏi chút nào, vì “ tay" là Thẩm Chính .
Chỉ những khi gặp những việc đòi hỏi kỹ thuật quá cao thì Tô Điềm mới tự tay, còn hầu hết thời gian đều giao cho Thẩm Chính thực hiện.
Hoàn thành xong việc rà soát ở vài phương diện lớn nhưng vẫn phát hiện vấn đề ở .
Tô Điềm cau mày, bắt đầu thấy đau đầu .
Chẳng lẽ hướng sai , là bỏ sót chi tiết nào cần cân nhắc?
Lúc rời khỏi căn cứ, sắc mặt Tô Điềm và giáo sư Giang đều cho lắm.
Không nên như mới , theo lý mà thì vấn đề chắc chắn ở những phương diện chứ, mà rà soát vấn đề thực sự ở , chuyện thật khó giải quyết.
Trở về đơn vị, cả nhóm lượt xuống xe, Tô Điềm thẳng về phía ký túc xá.
Cô tiếp tục nghiên cứu xem vấn đề rốt cuộc ở , thể rà soát chứ!
Nhìn Tô Điềm đang nặng trĩu tâm tư về phía ký túc xá, giáo sư Giang gọi “ơi ơi ơi" vài tiếng để giữ cô .
Đợi Tô Điềm , giáo sư Giang mới lên tiếng:
“Cháu đừng quá mệt mỏi, chuyện cứ từ từ thôi, tiến hành từng bước một.
Nếu dễ dàng tìm vấn đề như thì đây chú cũng chẳng đau đầu lâu đến thế."
“Vâng, cháu , cháu về đây.
Cháu vẫn cảm thấy mấy hướng rà soát của chúng chắc chắn sai ."
Tô Điềm lơ đãng gật đầu, trong đầu là công việc.
Cô đáp một câu về phía ký túc xá.
Cô thậm chí còn thấy vẻ mặt thôi của giáo sư Giang ở phía .
Giáo sư Giang chỉ cảm thấy trẻ tuổi thì đừng nên chịu áp lực quá lớn.
cái điệu bộ của Tô Điềm, chắc chắn là cô sẽ lời ông .
Việc rà soát hôm nay thất bại khiến giáo sư Giang cũng thấy hụt hẫng.
Suy nghĩ của ông cũng tương tự như Tô Điềm, ông tin chắc mấy hướng rà soát của họ là đúng.
Vậy nên chắc chắn là bỏ sót điều gì đó hoặc chỗ nào nghĩ tới, nên mới dẫn đến kết quả rà soát thất bại.
Đều là dân trong nghề, họ cần suy nghĩ thật kỹ về việc rà soát .
Việc cấp bách hiện giờ là báo cáo tình hình với lãnh đạo.
Trước khi sáng nay, lãnh đạo đặc biệt dặn dò giáo sư Giang khi về qua văn phòng lãnh đạo báo cáo tình hình.
Vài phút , giáo sư Giang tới bên ngoài văn phòng lãnh đạo, giơ tay gõ cửa.
Nghe thấy tiếng lãnh đạo đáp , ông mới đẩy cửa .
Trong văn phòng, lãnh đạo thấy sắc mặt giáo sư Giang là đoán .
Chắc hẳn là tiến triển thuận lợi, nếu giáo sư Giang im lặng đến thế.
“Không rà soát ?"
Lãnh đạo ướm hỏi một câu.
Giáo sư Giang gật đầu, tiện tay kéo một chiếc ghế xuống mới lên tiếng:
“ là thuận lợi, nhưng và tiểu Tô đều tin rằng hướng rà soát của chúng sai.
Để về nghĩ xem bỏ sót chi tiết nào ."
“Phải khẩn trương lên nhé."
Lãnh đạo đột nhiên một câu như , khiến giáo sư Giang lập tức ngẩng đầu sang.
“Ý gì đây, thúc giục chúng ?
Lãnh đạo, ông là nhé.
Không chúng nhanh hơn, mà là vấn đề chúng cũng chẳng còn cách nào khác, đều từng bước một thôi."
“Thôi , ý đó, ông hiểu lầm .
bảo ông khẩn trương là vì Tô Điềm thể ở chỗ chúng quá lâu .
Trước đây Viện trưởng Lương , tối đa là một đến hai tháng thôi.
Chớp mắt một cái nửa tháng trôi qua , nếu khẩn trương thì đến lúc đó tiểu Tô về thôi."
Lãnh đạo bất đắc dĩ lên tiếng giải thích.
Cũng chẳng còn cách nào khác, lúc mượn tuy rõ điều nhưng ai nấy đều tự hiểu, thể cứ để ở đây mãi .
Lãnh đạo cũng lắm chứ, nhưng chuyện đến lượt ông .
Viện trưởng Lương dạo gần đây thường xuyên gọi điện tới hỏi thăm tiến độ bên , lời ý chính là Tô Điềm khi xong việc thì nhanh ch.óng về thành phố Kinh, bên đó còn một đống việc đang chờ đợi kìa.
Từ miệng Viện trưởng Lương, lãnh đạo cũng Tô Điềm đang trực tiếp phụ trách một dự án, dự án bên đó thể trì hoãn quá lâu.
Vậy nên ông cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc tiêm phòng cho giáo sư Giang.
Nếu thì , giữ cho về ?!
Tin thì Viện trưởng Lương cũng sẽ lập tức xông tới đây, thế nào cũng đ-ánh nh-au một trận cho xem.
Nghe lãnh đạo giải thích như , giáo sư Giang cũng thấy sốt ruột .
Bây giờ tiểu Tô ở đây thì còn thấy chút hướng , nếu Tô Điềm về thành phố Kinh để ông đơn thương độc mã thì chuyện chắc chắn sẽ càng khiến đau đầu hơn.
Lãnh đạo và giáo sư Giang đều thấy đau đầu.
Trong ký túc xá Tô Điềm cũng đau đầu, cả bò bàn, lôi một đống lớn tài liệu lúc để xem từ đầu.
Cô tin là tìm vấn đề ở !
Trên bàn việc chất đống những tài liệu lộn xộn, Tô Điềm vùi đầu đống tài liệu đó, chẳng màng đến bất cứ chuyện gì khác.
Thời gian thấm thoát trôi qua, trời về khuya.
Nhìn thấy mà mãi thấy trở , Tần Dương và Thẩm Chính lo lắng về phía cánh cửa đó.
“Cả ngày ăn gì ..."
Tần Dương ướm lời .
Sáng sớm vội vàng ngoài, bữa sáng còn kịp ăn.
Về đến nơi là vùi đầu ngay công việc, bữa trưa ăn, bữa tối cũng thấy .
Trước cửa đặt hai hộp cơm, lượt là bữa trưa và bữa tối lấy về.