[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 506
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Uống hai ngụm, Tô Điềm chợt nhận một chuyện, đó là chiếc bình nước quân dụng là đồ dùng cá nhân của Thẩm Chính, cô như thế ... liệu quá mật ?”
Bốn chữ “hôn gián tiếp" hiện lên trong đầu Tô Điềm, khiến cô cảm thấy hổ một cách hợp thời điểm.
Tô công sống hai kiếp , đây vẫn là đầu tiên tiếp xúc gần gũi như với một đồng chí nam.
Dường như nhận động tác của Tô Điềm ở hàng ghế , Thẩm Chính liếc qua, thấy Tô Điềm đang chằm chằm bình nước ngẩn , hắng giọng giải thích:
“Cái bình nước đó rửa sạch , dùng nước nóng tráng qua , cô cần để ý."
Tô Điềm cạn lời, còn đỡ, càng ngượng ngùng hơn.
Lúc là nên tiếp tục uống uống đây?
Tô Điềm cúi mắt bình nước trong tay, giữ vững tư tưởng cần kiệm là một đức tính , Tô Điềm vẫn tiếp tục ăn từng miếng nhỏ, triệu chứng dày khó chịu dần thuyên giảm, ăn đồ ấm sắc mặt cũng lên trông thấy.
Giáo sư Giang ở bên cạnh đang tập trung xem tài liệu cũng thấy những động tác giữa hai trẻ tuổi , ông mắt mũi, mũi tâm, tầm mắt len lén quét qua Thẩm Chính ở ghế phụ phía .
Giáo sư Giang cảm thấy hai trẻ tuổi chắc chắn gì đó, chuyện giữa nam nữ trẻ tuổi chẳng qua cũng chỉ bấy nhiêu thôi.
Trai tài gái sắc, , đôi.
Có vẻ như tiểu Tô vẫn còn thông suốt, nhưng giữa hai chắc chắn là ý tứ .
Tiểu Tô chỉ là thông suốt chứ gì, đồng chí nam biểu hiện rõ ràng như , tiểu Tô thông minh thế chắc chắn là .
Nhìn thấu thấu, sự giằng co giữa nam và nữ vẫn kỹ thuật.
Lén thu hồi tầm mắt, giáo sư Giang tiếp tục xem tài liệu.
So với tài liệu , tiểu Tô rõ ràng cải thiện hơn nhiều, nhiều chi tiết đây sót đều thiện, hơn nữa theo ghi chú và bổ sung tài liệu, việc rà soát đó quả thực tồn tại vấn đề nhất định.
Lát nữa đến căn cứ thể thử xem .
Giáo sư Giang một trực giác, chắc là .
Tô Điềm mất vài phút để ăn xong thức ăn, cô nỡ trả bình nước quân dụng cho Thẩm Chính, bèn dứt khoát đặt nó sang chỗ bên cạnh, nghiêng đầu sang phía giáo sư Giang.
“Giáo sư Giang, ông xem bao nhiêu , cảm thấy thế nào?"
“Xem gần xong , hơn nhiều, vẫn là đầu óc trẻ tuổi như tiểu Tô các cháu linh hoạt thật, cái nghĩ tới.
cảm thấy chắc chắn thể rà soát vấn đề rốt cuộc ở ."
Giáo sư Giang hớn hở khen ngợi vài câu, sự tán thưởng trong mắt như sắp tràn ngoài.
“Ông quá khen , hy vọng thể sớm rà soát vấn đề, cũng sớm nghĩ cách giải quyết."
Tô Điềm nhẹ đáp một câu.
Nếu sớm rà soát vấn đề, cô coi như thành nhiệm vụ, cũng thể sớm về thành phố Kinh.
Dự án của chính cô bên đó vẫn tình hình thế nào, tuy khi sắp xếp công việc thỏa nhưng vẫn yên tâm.
Sau khi đến căn cứ, sự xuất hiện lúc nửa đêm của Tô Điềm và giáo sư Giang lập tức gây náo động nhỏ.
Những nhân viên vốn tan , khi tin đều hớt hải chạy xưởng.
Bạn thể tưởng tượng cảnh một nhóm vốn hận thể tan ngay lập tức tự giác xưởng, thể hiểu chuyện buồn đến mức nào.
Lão Vương đều đám chọc cho phát nghẹn.
Được , lão Vương ông đây sức hút bằng Tô công chứ gì?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-506.html.]
Cánh tay Tô Điềm vẫn còn đau nhức, vẫn cần Thẩm Chính hỗ trợ, thỉnh thoảng vài việc Tô Điềm yên tâm sẽ đích tay thao tác.
Một nhóm bên cạnh chằm chằm từng cử động tay Tô công và Thẩm Chính, mắt dám chớp, chỉ sợ bỏ lỡ bước nào.
Nếu học , bọn họ cũng thể tay giúp đỡ Tô công .
Nửa tiếng trôi qua.
Một tiếng trôi qua.
Một tiếng rưỡi, hai tiếng, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Trời phụ lòng , hướng rà soát của bọn họ sai, từng bước một xuống, cuối cùng tìm vấn đề ở .
Lúc rà soát vấn đề, giáo sư Giang kìm sự kích động, tiến lên hai bước định dành cho Tô Điềm một cái ôm thật lớn.
Tuy nhiên, hai tay mở , còn chạm Tô công, đột nhiên một bóng xuất hiện.
Giáo sư Giang cảm thấy ôm lấy một c-ơ th-ể cứng ngắc, ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt vô cảm của đồng chí Thẩm Chính.
Trái tim đang kích động lập tức nguội lạnh.
“Giáo sư Giang, ông còn ôm bao lâu nữa?"
Thẩm Chính thản nhiên mở miệng một câu.
Anh thực sự quen tiếp xúc c-ơ th-ể quá mật với khác, từ nhỏ .
Mấy bạn nối khố đều cái tật của Thẩm Chính, trong đó Tần Dương ít mỉa mai cái tính nết thối tha của Thẩm Chính chắc chắn sẽ ế cả đời.
Nghe thấy Thẩm Chính lên tiếng, giáo sư Giang ngượng ngùng thu tay về, chằm chằm Tô Điềm đang vẻ mặt điềm tĩnh phía Thẩm Chính, mặt lộ nụ rạng rỡ, mở miệng :
“Tô công, cô thành công ."
“Là chúng thành công , công lao của một ."
Tô Điềm mỉm trả lời.
“Ây ây ây, thế thì khiêm tốn quá , vẫn là công lao của Tô công cô cả đấy.
Cô xem, bọn từng chỉ bên cạnh , cũng chẳng giúp gì nhiều."
Giáo sư Giang hớn hở .
“Được , chuyện nữa, vì tìm bước đầu , tiếp theo phía giáo sư Giang tự xử lý nhé."
Hoàn thành nhiệm vụ, cô cũng coi như phụ sứ mệnh, uổng công một chuyến .
Thấy Tô Điềm ngoài, giáo sư Giang Tô Điềm ngoài rửa tay, lập tức theo.
Vừa bên cạnh Tô Điềm, ông lải nhải nhắc đến một chuyện rà soát .
Một hỏi, một trả lời, Tô Điềm nghiêm túc và chi tiết trả lời những chuyện giáo sư Giang hỏi.
Lần việc mở vòi nước đến lượt Thẩm Chính nữa, giáo sư Giang canh giữ bên cạnh Tô Điềm luôn , thái độ vô cùng nhiệt tình.
Khoảng cách vài bước chân, Tần Dương và Thẩm Chính đó.
Tần Dương rảnh rỗi là nháy mắt hiệu với bạn Thẩm Chính.
Hê hê hê, đừng tưởng lúc nãy thấy, lúc giáo sư Giang sắp chạm em gái Tô Điềm, Thẩm Chính đột ngột “dịch chuyển tức thời" qua đó ngăn cản động tác của giáo sư Giang.
Chậc chậc chậc, ghen , ghen .