[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 512

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên ai rằng sở dĩ thái độ của Quách Thu Hoa đổi lớn như là vì bà chuyện của Tô Điềm ở Thanh Đại, một sinh viên huyền thoại của Thanh Đại, một trẻ tuổi đầy nghị lực như đáng ghi nhận.”

 

Môn đăng hộ đối, đó đều là phụ trợ, trẻ tuổi yêu đương với chủ yếu là con chứ giá trị phụ trợ, hơn nữa một đứa trẻ thông minh như chắc chắn tiếng chung với Thẩm Chính, sẽ vấn đề thể giao tiếp.

 

Thẩm Chính lúc ở nhà hai ông bà cụ một câu một câu phê bình giáo d.ụ.c , đành bất lực.

 

Chuyện tình cảm , một tính.

 

Chẳng lẽ còn thể dùng vũ lực ép buộc ?

 

Tin , còn dùng vũ lực thì thương nặng .

 

Mấy theo bên cạnh Tô Điềm dạng , ngay cả khi Thẩm Chính tự cho rằng võ nghệ của , nhưng liên quan đến chuyện của Tô Điềm mà dùng vũ lực ép buộc thì sẽ ăn “kẹo đồng" ngay!

 

Thành phố Kinh, đơn vị.

 

Viện trưởng Lương Tô Điềm đêm qua về thành phố Kinh, ông còn tưởng dựa theo tính cách của Tô Điềm thì sáng nay chắc chắn sẽ qua đây, ngờ tính sai.

 

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, Viện trưởng Lương mới nhắc đến Tô Điềm thì tiếng gõ cửa vang lên.

 

Ngay đó tiếng của Tô Điềm vang lên bên ngoài.

 

“Viện trưởng Lương, ông đó ?"

 

“Có , cửa khóa, ."

 

Viện trưởng Lương từ vị trí dậy thì thấy Tô Điềm đẩy cửa bước , ánh mắt ông lướt qua chân Tô Điềm, “Về , chân con chứ?

 

Nghe con thương?"

 

“Không ạ, chạy nhảy ."

 

Tô Điềm mỉm đáp một câu, tiếp tục sải bước , đang định hỏi thăm tình hình dự án của , khóe mắt đột nhiên thấy bàn việc của Viện trưởng Lương thêm một chiếc quạt điện.

 

Trông vẫn còn mới, mới mua ?

 

Viện trưởng Lương cũng hưởng thụ ?

 

Nhận thấy ánh mắt của Tô Điềm, Viện trưởng Lương ha ha mấy tiếng, mở miệng :

 

“Tiểu Tô, con cũng phát hiện , xem cái quạt mới , phúc lợi của đơn vị đấy, văn phòng của con cũng sắp xếp , con thể thử xem."

 

“Cái quạt là hàng nội địa, mẫu mới nhất, thể hẹn giờ, điều chỉnh sức gió, còn thể chuyển đổi gió mát gió tự nhiên, sức gió lớn hơn nhiều so với quạt của các hãng khác, thổi mát rượi luôn."

 

Viện trưởng Lương giới thiệu thực hiện một loạt thao tác để Tô Điềm thấy sự lợi hại của chiếc quạt .

 

Tô Điềm Viện trưởng Lương thao tác dồn dập như hổ, nụ khóe miệng thu .

 

Khụ khụ, cái quạt bàn việc của Viện trưởng Lương.

 

Tô Điềm tiếp tục mỉm , cảm giác trong lòng vô cùng phức tạp.

 

Cảnh tượng , hình ảnh ... một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ!

 

Nói nhỉ, lúc Tần Liễu đắc ý khoe khoang máy móc, chẳng cũng giống hệt cảnh tượng bây giờ ?!

 

Lần , , cả hai đều sự tương đồng kỳ diệu.

 

Ngượng ngùng khi khác giới thiệu sản phẩm do chính thiết kế, cái cảnh tượng quái dị thoát ?!

 

“Lại đây đây, tiểu Tô con thử xem, mát rượi ?"

 

Viện trưởng Lương xoay chiếc quạt.

 

Gió thổi vù vù một cái mặt Tô Điềm.

 

Mát rượi luôn!!!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-512.html.]

Lời tác giả:

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho từ 16:

 

47:

 

36 ngày 05/12/2023 đến 17:

 

48:

 

16 ngày 06/12/2023 nhé~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:

 

Tiểu Thụ Diệp, A Di Đà Phật, my, delia, Tàn Nguyệt T.ử - 1 bình;

 

Rất cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

Chương 179 Một bảy chín

 

Cập nhật

 

Nhìn Viện trưởng Lương đang hớn hở, Tô Điềm chẳng nên dùng vẻ mặt gì để đối diện với lãnh đạo như Viện trưởng Lương nữa.

 

Mà Viện trưởng Lương cũng lờ mờ nhận vẻ mặt của Tô Điềm chút đúng, bèn kỹ trẻ tuổi tiểu Tô thêm vài cái, nghi hoặc mở miệng :

 

“Tiểu Tô , con đây là vẻ mặt gì thế?

 

Chẳng lẽ con thấy cái quạt lợi hại , giờ nhân tài trong nước ngày càng nhiều , quạt điện mà cũng đến mức , thực sự là lợi hại quá , là ai thiết kế mẫu quạt nữa, mặc dù bên trong kỹ thuật gì quá khó nhưng như cũng là khá ."

 

Viện trưởng Lương khen ngợi như khiến Tô Điềm chút ngại ngùng, câu thế nào nhỉ, xa tận chân trời gần ngay mắt mà.

 

Người ông khen đang ở ngay mặt ông đây , bất ngờ , ngạc nhiên !

 

Tô Điềm thầm mỉa mai trong lòng, thực tế thì định chuyện để khoe khoang, khiêm tốn mới là đạo trị quốc, giả heo ăn thịt hổ mà quá kiêu ngạo thì dễ lật xe lắm.

 

Âm thầm khiêm tốn một hồi, Tô Điềm mỉm , mở miệng chuyển chủ đề sang công việc.

 

Cô rời thành phố Kinh tính cả thời gian về về cũng nửa tháng , vì tiện liên lạc thường xuyên nên Tô Điềm thực sự quản lý quá nhiều chuyện của dự án bên .

 

“Cũng tạm , một chuyện hầu hết Khương Xích bên đó đều thể xử lý, những chuyện xử lý đều để cho con cả đấy, đợi con về xử lý đây, gần đây ghi chép tài liệu lão Khương đều gửi đến văn phòng con , lát nữa con thể xem qua, cụ thể con hỏi thì cũng ."

 

Viện trưởng Lương dù cũng trong nhóm dự án của Tô Điềm, tham gia công việc phòng thí nghiệm, gần đây lão Khương báo cáo công việc nhắc đến một chuyện.

 

Có thể như thế , tất cả thông tin về dự án của Viện trưởng Lương đều bắt nguồn từ lão Khương, lão Khương thỉnh thoảng về nhờ ông giúp đưa ý kiến, thỉnh thoảng lão Khương cũng tìm lão Đường, dự án của Tô Điềm thì lão Đường chuyên nghiệp hơn Viện trưởng Lương nhiều.

 

Tô Điềm Viện trưởng Lương cũng lập tức chọc .

 

Hóa trong thời gian cô ở thành phố Kinh, Viện trưởng Lương và Giáo sư Khương cũng quên sắp xếp công việc cho cô, xem lời mà xem, những chuyện đưa ý kiến đều để cho cô hết.

 

Tô Điềm bày tỏ, thực sự cảm ơn nhiều lắm.

 

với tư cách là phụ trách dự án, những việc trong phạm vi năng lực công việc để cho Tô Điềm mới là bình thường.

 

Không đủ khả năng mà tự tiện đưa quyết định, Khương Xích cũng quyền .

 

.

 

Con ở bên đó thế nào?

 

Ta bên đó bắt nạt con ?

 

Còn cái trò phân biệt giới tính nữa, giờ là thời đại nào mà còn chơi trò đó, lãnh đạo bên đó , quyền cũng quản nổi, tiểu Tô con vẫn nên ở thành phố Kinh thì an hơn, mỗi ngày ở mí mắt của và lão Đường thì chúng mới yên tâm ."

 

“Lúc con gặp chuyện, và lão Đường ăn ngon ngủ yên, cứ lo con gặp nguy hiểm."

 

“Chân khỏi ?"

 

 

Loading...