[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 513
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Viện trưởng Lương định tay xắn ống quần lên, Tô Điềm vội vàng né chân , vội vã mở miệng :
“Không , kh-ỏi h-ẳn ạ, con cũng bắt nạt , ai mà bắt nạt con chứ.
Bên cạnh con mà, hơn nữa con cũng tính cách nhẫn nhục chịu đựng ạ."
Viện trưởng Lương gật đầu, cảm thấy lời của tiểu Tô lý.
Tiểu Tô mà ông là đồng chí chịu thiệt thòi, lấy đức báo oán chứ Tô Điềm thì ăn cái trò đó .
Người thể cho Tô Điềm chịu thiệt thực sự nhiều, cho dù thực sự chịu thiệt thì “sự báo đáp" của Tô Điềm sẽ nhân lên gấp n .
Tán gẫu một lúc, nhân tiện còn thêm một chuyện trong công việc, nghĩ đến việc văn phòng còn một đống việc, nửa tiếng Tô Điềm liền rời khỏi chỗ Viện trưởng Lương về văn phòng của .
Bước văn phòng của , liếc mắt một cái thấy “phúc lợi đơn vị" bàn việc, chính là chiếc quạt điện đó.
Giơ tay bật quạt lên, mùa hè thổi một chút đúng là mát mẻ.
Biết phúc lợi đơn vị , nhưng bao giờ phúc lợi khiến Tô Điềm lúc ngượng ngùng đến .
Nhìn chiếc quạt đang vù vù trong văn phòng , cái nhãn hiệu c.h.ử.i bới tên tiểu tiến sĩ , Tô Điềm thực sự lúc đầu Tần Liễu nghĩ gì mà đặt một cái tên đại diện như , đây là định sẽ phát huy rạng rỡ cái thương hiệu “Tiểu Tiến Sĩ" là truyền để rạng rỡ tổ tông đây.
Nói thật cái tên sến quá , nhãn hiệu nhà tên bao, của Tần Liễu thì thật là quá bình dân .
mới rời nửa tháng mà chuyện đến mức , Tần Liễu đến chuyện khác, ăn vẫn là nhanh nhạy và đầu óc, con cũng bạo dạn.
Lúc đầu cô dùng kỹ thuật để góp vốn, Tần Liễu đều dám đồng ý, đủ thấy là mầm non ăn kinh doanh .
Dân gian câu , kẻ bạo thì no, kẻ nhát thì đói, thương nhân trọng lợi, chơi chẳng là nhịp tim , phần lớn thương nhân thực chất đều tâm lý đ-ánh cược, hoặc là kiếm tiền hoặc là lỗ vốn, mà Tần Liễu phù hợp với vòng tròn kinh doanh , thú vị hơn nhiều so với việc mỗi ngày lặp lặp trong đơn vị, lĩnh đồng lương đó đợi đến khi nghỉ hưu dưỡng già.
Đàn ông mà, ai chẳng ý tưởng g-ầy dựng một phen sự nghiệp cơ chứ.
Tần Liễu nắm bắt cơ hội, dứt khoát nghỉ công việc ban đầu, đủ thấy là cũng bản lĩnh.
Đây cũng là lý do lúc đầu Tô Điềm chọn hợp tác với Tần Liễu, sở dĩ chọn Tần Liễu còn một phần nguyên nhân là vì công việc nên cô quá nhiều thời gian, cũng thể lợi dụng chức vụ để dùng các mối quan hệ việc , mà Tần Liễu thì cả hai thứ đó đều thiếu, khối thời gian và cũng nguồn nhân lực chất lượng.
Người khác tình hình của thời đại , nhưng Tô Điềm với tư cách là mang theo “bug" đến thế giới mà , đây chính là thời đại mà lợn cũng bay.
Nhớ lầm ai đó từng một phép so sánh khá buồn , đó là ăn kinh doanh thời buổi , đến con lợn ở đầu gió cũng thể thổi bay lên.
Trong thời gian cải cách mở cửa , kinh tế trong nước bắt đầu dần phát triển, kỹ thuật của các ngành nghề cũng bắt đầu tiến bộ, đừng là cái gì lớn lao, chỉ cần nhỏ lẻ, bày vỉa hè, xào hộp cơm, chỉ cần tay nghề , năng lực là đều thể trở thành hộ vạn đồng trong làng.
Hộ vạn đồng thời buổi hàm lượng vàng như thế nào thì thể tưởng tượng , một bữa cơm chỉ mấy đồng, thời đại mà bát cơm sắt lương tháng mấy chục đồng, hộ vạn đồng chính là đ-ánh hạ nửa giang sơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-513.html.]
Tô Điềm còn một điều, tiền sẽ mất giá, cho nên khi hợp tác với Tần Liễu kiếm tiền thì tương lai cần đầu tư thành bất động sản hoặc là lấy tiền đổi một hợp tác khác, bất động sản là một lựa chọn cực kỳ , kiếm tiền thì đúng là giàu sụ.
Hiện giờ những chuyện vẫn còn quá xa vời, phương hướng đại khái tương lai Tô Điềm một chút ý tưởng, hiện tại vẫn cứ bận rộn với dự án .
Ba giờ rưỡi, sắp xếp một công việc tồn đọng, tự tay dọn dẹp cái bàn lộn xộn của , lúc mới dậy về phía phòng thí nghiệm.
Người trong nhóm dự án phòng thí nghiệm sớm Tô công về , nhưng lúc thấy Tô công bước văn phòng vẫn từng một nhiệt tình chào hỏi.
Tô công chính là trụ cột của họ mà, Tô công về là họ yên tâm .
Đừng hiểu lầm, Giáo sư Khương đủ , mà là Tô công tính kinh tế cao hơn nhiều.
Có một chuyện Giáo sư Khương cũng thể xử lý, nhưng về mặt tâm lý họ vẫn dựa dẫm Tô công hơn, chỉ họ, ngay cả Giáo sư Khương về mặt tâm lý chẳng cũng dựa dẫm Tô công hơn , cái dáng vẻ hớt hải chạy qua lúc của Giáo sư Khương mà xem.
Khương Xích chẳng thèm để ý đến ánh mắt ghen tị của những khác, trực tiếp đến mặt Tô Điềm, lải nhải nhắc đến một tình huống dự án gặp gần đây, đó báo cáo phương thức xử lý của ông, hỏi xem Tô công bên ý kiến gì .
Tô Điềm nghiêm túc Giáo sư Khương báo cáo công việc, bước đầu mà thì khá hài lòng, đối với những chỗ còn nghi vấn cô sẽ thêm vài câu.
Quay vị trí công việc, vẫn là công thức cũ, hương vị cũ mà.
Bận rộn xong bên văn phòng thì bên phòng thí nghiệm vẫn tiếp tục bận rộn, cảm giác trống rỗng vốn khi nghỉ ngơi vài ngày lập tức tan biến, trong đầu một nữa công việc lấp đầy, trống rỗng là chuyện thể nào nữa , nó sắp tràn ngoài luôn .
——
Đại viện thành phố Kinh, nhà họ Thẩm.
Nhìn Thẩm Chính đang ở nhà định ngoài, hai ông bà cụ thấy mắt chút nào.
Nói xem một thanh niên khỏe mạnh, ở nhà mãi là thế nào, chẳng con gái thích , thể ngoài hẹn cô gái đó dạo phố, tản bộ, ăn cơm gì đó, cứ ở nhà thì thể tiến triển gì chứ.
Chẳng trách, thích lâu như mà vẫn yêu đương, vẫn cứ độc .
Đáng đời lắm, cái thái độ thì định độc cả đời ?
“Thẩm Chính, là cháu ngoài dạo , cháu xem cháu ở nhà cũng chẳng việc gì, cháu hẹn bạn bè ngoài chơi, ăn bữa cơm gì đó cũng , tổng hơn là cứ ở nhà chứ."
Bà cụ nháy mắt hiệu với ông cụ bên cạnh, ám thị đối phương phối hợp hành động với .
Nếu thì với cái thái độ của Thẩm Chính, bao giờ họ mới uống cháu dâu, bao giờ mới bế chắt đây.
Thẩm Hồng Binh đột nhiên nhận ánh mắt của vợ, lập tức hắng giọng mở miệng :
“ đúng đúng, bà nội cháu quá đúng luôn, việc gì thanh niên các cháu cứ ngoài dạo, ăn bữa cơm, ăn xong thì tản bộ cũng lắm."