[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 516
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy bố là Tô Minh Kinh sải bước về phía hai , Tô Điềm bình tĩnh, bình tĩnh là ai đó, ví dụ như đàn ông mắt , dường như tình huống đột ngột, ai đó âm thầm lùi nửa bước, dù động tác rõ ràng nhưng Tô Điềm vẫn thấy.
Đây chẳng là lạy ông ở bụi , rõ ràng bình thường, Thẩm Chính lùi một cái, ngược chút đúng lắm.
Tô Minh Kinh huỳnh huỵch đến mặt hai trẻ tuổi, hai tay vẫn còn dắt xe đạp, hai , Tô Minh Kinh đ-ánh giá từ xuống .
Chuyện , nếu là đây con gái thể tìm một đàn ông điều kiện như Thẩm Chính, Tô Minh Kinh cảm thấy tổ tiên hiển linh , đàn ông Thẩm Chính , ngoại hình , dù kém ông một chút, nhưng thừa nhận là vẫn chút nam sắc, về phương diện gia đình thì khỏi , bản địa ở thủ đô, điều kiện gia đình qua là tệ, còn về bản Thẩm Chính, ngoài việc trai thì tính cách đảm bảo, quân đội đào tạo , chắc chắn yên tâm.
Một đàn ông ý như , đây thấy thuận mắt, nhưng thật kỳ lạ, Tô Minh Kinh lúc cảm thấy đối phương chút thuận mắt .
Phải là tách riêng thì chỗ nào cũng , nhưng ở bên cạnh con gái thì cứ cảm thấy chỗ nào cũng hợp lắm, cảm giác kỳ lạ.
nếu bảo phản đối chuyện Tô Điềm yêu đương, Tô Minh Kinh cảm thấy trong cái nhà , ông vẫn quyền lên tiếng về việc đó.
Con gái yêu đương, đầu tiên cân nhắc là con gái ý , đó là bà Lý Quần Anh cảm thấy , thì đến lúc đó Tô Minh Kinh – thành viên đội cổ vũ – còn cơ hội từ chối ?
Cho nên, rốt cuộc con gái nhắm trúng cái thằng nhóc thối mặt ?
Ánh mắt con gái , Thẩm Chính, qua mấy , lúc mới giơ tay vỗ vỗ vai Thẩm Chính, giọng điệu vi diệu một câu:
“Cậu nhóc, đấy!"
Lời tai, Thẩm Chính cảm thấy mùi nghiến răng nghiến lợi thế nhỉ.
Đối mặt với nhạc phụ đại nhân tương lai của Tô Điềm, Thẩm Chính kiềm chế thói quen thích khác chạm , cúi mắt âm thầm liếc bàn tay Tô Minh Kinh đang đặt vai , mặt Thẩm Chính nở một nụ lễ phép, nhưng lên tiếng.
Luôn cảm thấy lúc gì cũng là sai, trực giác bảo như .
Bên cạnh Tô Điềm thấy động tác của bố, tinh ý nhận Thẩm Chính dường như chút căng thẳng, liền trực tiếp tiến lên một bước.
Thấy động tác của con gái, Tô Minh Kinh thu bàn tay vai Thẩm Chính, vẻ mặt nghi ngờ con gái.
Con gái thế là bảo vệ “bê con" đấy chứ?
Đây là đang yêu đương thật ?
Ánh mắt Tô Minh Kinh quá rõ ràng, Tô Điềm giả ngu cũng nữa, cô hắng giọng, khụ khụ hai tiếng, :
“Cái đó, đồng chí Thẩm Chính, bảo Hoàng tiễn về nhé, bố , giờ bố qua đây là chuyện gì đặc biệt gấp ?"
Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, cô sắp xếp đấy.
Thẩm Chính về nhà.
Tô Điềm và bố nhà chuyện.
Được , sắp xếp như đấy, Tô Điềm xong liền nhanh ch.óng đưa mắt hiệu cho Hoàng Khâm.
Hoàng Khâm lập tức hiểu ý, đang định đưa tay đỡ cánh tay Thẩm Chính, tay đưa tránh , thấy động tác của đối phương, Hoàng Khâm chẳng thấy lạ chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-516.html.]
Gần đây bọn họ đều theo thực hiện nhiệm vụ bên cạnh Tô Điềm, tính cách của Thẩm Chính, Hoàng Khâm dám hiểu rõ trăm phần trăm, nhưng mấy cái tâm tư nhỏ nhặt của Thẩm Chính, đàn ông với thì rõ quá .
Cho nên nãy Tô Điềm đỡ Thẩm Chính thì .
Giờ Hoàng Khâm đưa tay là xong .
Tô Điềm và Tô Minh Kinh Hoàng Khâm lái xe đưa Thẩm Chính rời , cho đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt hai , thấy nữa.
Tô Điềm nghiêng đầu liền bắt gặp ánh mắt sáng quắc của bố, ngay lập tức dáng vẻ của bố cho bật .
“Bố, bố hiểu lầm , chỉ là tình cờ gặp thôi, chẳng chuyện gì xảy cả, con từ đơn vị về đây, bố xem con gì thời gian nghĩ chuyện khác."
“Ồ, cũng đúng."
Trong mắt con gái, công việc là quan trọng nhất.
Nếu con gái lấy một cái cớ khác, Tô Minh Kinh lẽ sẽ tin, nhưng nhắc đến chuyện công việc , Tô Minh Kinh tin tưởng một trăm phần trăm là con gái tâm tư yêu đương trăng hoa gì .
Hai mở cửa nhà, “tạch" một tiếng bật đèn, trong phòng ngay lập tức sáng choang, ánh đèn rơi lên hai , phủ lên một lớp hào quang.
Đặt túi công văn lên cái bàn bên cạnh, Tô Điềm rót cho bố một ly nước, nhắc chuyện cũ, hỏi:
“Vừa nãy bố vẫn , nửa đêm thế bố qua đây chuyện gì?
Gấp gáp thế?"
“Hầy, đúng là chút chuyện, là hôm nay ông bà nội con qua đây ở bên chỗ bác cả, hôm nay khi ăn cơm bác cả đột nhiên với bố là bà nội con cảm thấy khỏe, chính là chuyện từ khi đến thủ đô gần đây, là chút tức ng-ực khó thở, thế nên bố và bác cả bàn bạc sáng mai đưa bà bệnh viện khám xem , hỏi con xem quen , thành phố lớn quen thì thuận tiện hơn, bố thì một họ hàng của đồng nghiệp ở bệnh viện, nhưng hình như là khoa hậu môn trực tràng, đúng chuyên môn, cho nên bố định đến hỏi con chuyện ."
“Biết con bận, thường là nửa đêm mới về nhà, bố qua đây cầu may thôi, ngờ thấy cảnh tượng nãy."
Tô Minh Kinh lải nhải kể sự việc một lượt.
Người già tuổi , c-ơ th-ể khỏe vẫn coi trọng, tìm quen khám bệnh cũng là một chuyện ngầm hiểu với .
“Bệnh viện thì con thật sự quen nào, bố cứ đưa bà bệnh viện khám xem , nếu kiểm tra vấn đề gì thì , nếu chuyện gì thì con sẽ thu xếp sắp xếp ."
Mảng bệnh viện Tô Điềm thực sự quen, Viện trưởng Lương thì mối quan hệ, nhưng nếu chỉ là đăng ký khám thì vẫn nên gì đặc biệt, nếu thực sự chuyện lúc đó mới phiền Viện trưởng Lương.
“Được , công việc của con bận xong ?"
Tô Minh Kinh chuyển chủ đề.
“Chưa ạ, lát nữa Hoàng con vẫn về đơn vị, tối nay chỉ là về lấy ít đồ thôi, ngày mai con sẽ gọi điện về nhà, lúc đó tình hình gì thì ."
“Muộn thế còn về đơn vị, con mới về mà bận thế ?"
Tô Minh Kinh vẫn xót con gái, nghĩ bụng lát nữa con gái còn về đơn vị, liền định rời , ông sớm một chút thì con gái còn nghỉ ngơi thêm một lát.