[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 520
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện giờ điều kiện gia đình hơn , cũng là tiền, vạn nhất bà cụ thực sự chuyện gì thì tính .
“Vậy kê phiếu cho nhà, xuống tầng một quầy thu phí thủ tục đăng ký nhập viện."
Bác sĩ khá bận rộn, khi kê phiếu xong thì để nhóm họ tự thủ tục.
Làm xong thủ tục đăng ký nhập viện, tìm y tá sắp xếp phòng bệnh, tiếp theo là bàn bạc xem ai ở bệnh viện trông nom, ông cụ tuổi cao, thể để ông cụ mệt đến phát bệnh .
Cuối cùng hai em bàn bạc quyết định, mỗi nhà một đêm, ban ngày ông cụ ở bệnh viện trông, đó bên chỗ Lý Quần Anh thời gian rảnh ban ngày sẽ qua giúp đỡ.
Kiểm tra cũng , cũng bệnh nan y, chuyện tràn dịch phổi cũng dễ xử lý, dù lượng dịch cũng ít, khi điều trị lẽ c-ơ th-ể thể tự hấp thụ , già tuổi , chỗ khỏe là chuyện bình thường, quan trọng là chữa.
Buổi chiều, Tô Điềm gọi điện về nhà.
Người máy là Lý Quần Anh, lúc Tô Minh Kinh , chuyện bà cụ ở bệnh viện Lý Quần Anh đều cả, liền trực tiếp trong điện thoại.
“Con gái , ý của bố con là nếu bên phía con thuận tiện thì vẫn nên nhờ quen chào hỏi, kiểm tra chi tiết thêm chút nữa, bà nội con ở cái tuổi thực sự là dễ dàng gì."
“Vâng, lát nữa con sẽ sắp xếp, phía bệnh viện sắp xếp thế nào ạ, ban ngày chăm sóc, ban đêm trực đều thỏa cả ạ?"
Tô Điềm hỏi qua điện thoại, xong nghĩ đến công việc gần đây thể khá bận, ước chừng đều thời gian về nhà, thế là tiếp tục :
“Mẹ ơi, gần đây con đều ở đơn vị, việc khá nhiều, phía bà nội giúp con giải thích vài câu nhé, thời gian con chắc chắn sẽ viện thăm bà, phía bệnh viện con sẽ bảo sắp xếp nhanh ch.óng."
“Được , đều để bụng , con công việc bận rộn, việc chăm sóc ở bệnh viện đều sắp xếp thỏa , ban ngày và ông nội, trực đêm thì bố con và bác cả sẽ , hơn nữa, thành phố lớn đúng là , ở căn tin bệnh viện, ăn gì thì cứ lấy trực tiếp ở căn tin là , bác sĩ bảo ăn uống thanh đạm, ăn quá nhiều dầu mỡ."
Lý Quần Anh lải nhải một tràng dài.
Sau khi gọi điện xong, Tô Điềm lập tức nhờ Viện trưởng Lương tìm sắp xếp chuyện bên phía bệnh viện.
Phải là mối quan hệ của Viện trưởng Lương thật rộng, nhưng theo chức vụ của Viện trưởng Lương, cần đến mối quan hệ thì phía bệnh viện cũng thuận tiện để sắp xếp.
Buổi chiều thủ tục nhập viện, Viện trưởng Lương một cuộc điện thoại, nửa tiếng bà cụ đổi phòng bệnh .
Từ phòng bốn chuyển sang phòng đôi, các điều kiện về mặt đều hơn một chút, phòng bệnh cũng rộng rãi hơn.
Đến phòng bệnh mới, bà cụ giường bệnh, vẫn kịp hồn việc đột ngột đổi phòng bệnh.
Ông cụ túc trực bên cạnh cũng thấy kinh ngạc, sự sắp xếp quá nhanh , sắp xếp là sắp xếp ngay .
Bác sĩ điều trị chính cũng đổi một , đổi thành chủ nhiệm gì đó , đãi ngộ đúng là, hai ông bà cụ bao giờ hưởng thụ, trời đất ơi, con bé Tô Điềm , giờ đúng là ghê gớm thật .
Dù là phòng đôi nhưng tạm thời chỉ bà cụ ở, giường bệnh bên bệnh nhân nào ở, nên vẫn còn trống.
Trong phòng bệnh, hai cụ trân trân.
“Con bé Tô Điềm , hèn chi ông cho chọc nó."
Bà cụ lúc cuối cùng cũng hiểu sự sáng suốt của ông cụ .
Vẫn cứ là ông già thấu đáo, nào ông cũng rõ mồn một.
Với bản lĩnh hiện giờ của Tô Điềm, nếu hai cụ mà quậy phá lên thì chẳng sẽ xử lý trong vòng một nốt nhạc , ngoan ngoãn lời, an phận dưỡng già, còn thể vớt vát chút lợi lộc.
Họ sống đến cái tuổi , còn gì để mà quậy phá nữa , ôm c.h.ặ.t đùi cháu gái, dưỡng già là , còn thể sống sung sướng thêm vài năm nữa.
Phía bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-520.html.]
Trên tàu hỏa, tiếng đường ray “uỳnh uỳnh" ngoài cửa sổ, Thẩm Chính thẳng lưng ghế.
Cứ nghĩ đến chuyện tối hôm nọ, trong lòng chút thấp thỏm.
Không nhà Tô Điềm rốt cuộc cái thế nào về nữa.
Ở vị trí bên cạnh, Tần Dương ghé sát Thẩm Chính, thấy bạn đang tâm hồn treo ngược cành cây, liền xáp gần:
“Cậu gì thế, thấy từ sáng sớm lúc xuất phát đến giờ cứ như mất hồn ."
“ , tối qua thế?
Cậu cũng về đại viện cùng bọn , một chạy ?"
Thẩm Chính thấy , ngay lập tức đầu Tần Dương bên cạnh.
Anh phát hiện cái tên Tần Dương nào cũng chạm đúng nỗi đau.
Thẩm Chính đang đau đầu vì chuyện tối qua, Tần Dương cứ thích rắc muối vết thương.
“Chẳng cả, ở nhà ngủ."
Thẩm Chính lạnh lùng đáp một câu, đó định thèm để ý đến cái tên Tần Dương nữa.
Làn gió nóng thổi qua bệ cửa sổ, vẫn khiến thấy bồn chồn trong lòng, mùa hè chính là nóng nực như .
Vài ngày trôi qua trong nháy mắt, chuyện hội thảo giao lưu quốc tế bắt đầu triển khai sắp xếp.
Vì địa điểm sắp xếp ở thủ đô, nên phương diện diện mạo thành phố vẫn chú trọng, đường phố bắt đầu chỉnh đốn, các đơn vị cũng bắt đầu công tác chuẩn .
Nhất định để bạn bè quốc tế cảm nhận sự đổi của họ, phong thái của nước lớn, đồng thời các đơn vị đều chấp nhận sự kiểm tra của cấp mới thể thông qua.
Một chiếc xe đang chạy đường.
Ở hàng ghế , Tô Điềm đang ở đó, sắp xếp đồ đạc tay, cô đưa tay dụi dụi mắt, ngoài cửa sổ, phát hiện con đường quen thuộc dường như đổi.
Những sạp hàng rong biến mất, so với vẻ nhộn nhịp ban đầu thì vẻ vắng lặng hơn đôi chút, nhưng quy củ và sạch sẽ hơn nhiều.
“Anh Hoàng, bên ngoài trông vẻ khác quá, là đang kiểm tra ạ?"
Chuyện kiểm tra , bất kể là lúc nào cũng , từ cổ chí kim đều tránh khỏi quy trình .
Vì Tô Điềm là ngay chuyện gì đang xảy .
“Dạo kiểm tra gắt gao lắm, chắc cô còn rõ hơn , hội thảo giao lưu tổ chức ở thủ đô, luôn một công tác chuẩn , tạo ấn tượng cho khách quốc tế."
Hoàng Khâm mở miệng trả lời hai câu, theo bên cạnh Tô Điềm nên tin tức nhạy bén hơn, huống hồ kiểm tra liên quan đến hội thảo giao lưu, mà hội thảo giao lưu liên quan đến đơn vị của Tô Điềm, Hoàng Khâm là chuyện bình thường.
Nghe Hoàng Khâm giải thích như , Tô Điềm mỉm :
“Chúng ghé qua bệnh viện một lát ."
“Được , ngã rẽ phía rẽ trái là đường đến bệnh viện ."
Hoàng Khâm đáp.