[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 533
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Điều lên cái gì?
Nói lên rằng từ nay về , tất cả đều là tiền lời.”
Nghĩ đến đây, đôi bàn chân đang gác bàn việc của Tần Liễu bắt đầu lắc lư đầy đắc ý.
Hắn lấy bản thiết kế tivi màu từ chỗ Tô Điềm, còn việc mua chip thì Tần Liễu đang liên hệ để tìm cách , chỉ cần tin tức một cái là thể chính thức sản xuất ngay lập tức.
Đến lúc đó đúng thật là máy móc vang, vàng lạng đầy kho.
Cái viễn cảnh đó, chỉ cần nghĩ thôi thấy kích thích, tim đ-ập thình thịch liên hồi.
Ngay khi Tần Liễu đang say sưa mơ mộng về tương lai tươi sáng, một tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cắt ngang dòng liên tưởng của .
“Cộc cộc cộc", tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
Nghe thấy tiếng động, Tần Liễu vội vàng hạ chân xuống khỏi bàn việc, khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, cất giọng gọi:
“Vào ."
Một lúc , một đàn ông mồ hôi đầm đìa từ bên ngoài , sắc mặt trông lắm.
Vừa thấy đối phương, tim Tần Liễu “thắt " một cái, một dự cảm chẳng lành.
Người ai khác, chính là nhân tài chuyên môn mà nhà máy đặc biệt thuê về, cũng là do Tô Điềm giới thiệu qua.
Người thuộc bộ phận nghiên cứu và phát triển của nhà máy, bình thường sẽ đến văn phòng của , trừ phi là... chuyện .
“Ông chủ Tần, hỏng , nhà máy của chúng trộm ."
Có trộm?
Nghe thấy lời , lòng Tần Liễu càng thêm thấp thỏm yên, vội vàng dậy khỏi vị trí, truy hỏi một câu:
“Mất cái gì ?"
“Bản thiết kế hôm qua ông đưa cho mất , nhớ rõ mồn một là khóa trong ngăn kéo văn phòng, hôm nay kiểm tra thì thấy bản thiết kế còn nữa, gọi công an đến , đây chuyện nhỏ ."
Bản thiết kế mất, chuyện nó lớn chuyện !
Tần Liễu yên nữa, bật dậy cái rụp.
“Mau lên, đến văn phòng của các , bên công an đến ?
Trong xưởng ai thấy lạ nào ?"
Hoặc cũng thể là trong xưởng tự cũng chừng.
Có tiền mua tiên cũng , khi quạt điện thâm nhập thị trường đắc tội ít , vì thấy chuyện , điều đầu tiên Tần Liễu nghĩ tới chính là đối thủ cạnh tranh phái đến trộm bản thiết kế.
Nếu bản thiết kế rơi tay khác, đó mới thực sự là chuyện hỏng bét.
“Không ai thấy cả, cũng lạ, văn phòng vẫn gọn gàng ngăn nắp, chỉ duy nhất thiếu mất bản thiết kế."
Nhân viên trả lời.
Hai sải bước về phía văn phòng bộ phận nghiên cứu phát triển, đợi thêm một lúc nữa thì các đồng chí công an mới tới.
Sau khi kiểm tra một lượt, đồng chí công an cũng cảm thấy kỳ lạ, thiếu thứ gì khác, chỉ nhắm bản thiết kế mà đến?
Cạnh tranh ác ý thị trường?
thủ pháp liệu quá chuyên nghiệp ?
Tổng cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, khi công an kiểm tra xong, hỏi han một thông tin, khi nếu tin tức sẽ thông báo cho bên họ.
Trơ mắt đồng chí công an đến , dường như chẳng tra gì, Tần Liễu bắt đầu đau đầu.
Chuyện ăn thế nào với Tô Điềm đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-533.html.]
Mới đưa bản thiết kế hôm , hôm nay trộm, manh mối, cũng tra , đúng là gặp ma .
Buổi chiều tối, ngày đầu tiên của hội thảo giao lưu kết thúc.
Tô Điềm vẫn giống như lúc đến, theo bên cạnh thầy Đường Lưu Quang rời khỏi hội trường.
Đừng hôm nay sóng yên biển lặng, cả ngày qua, Tô Điềm cảm thấy tế bào não cũng tiêu tốn ít, bộ đều dùng việc đấu trí đấu dũng .
Biết ông Matsushita nghi ngờ về phận của cô, nhưng ba câu thì hết một câu là cạm bẫy, là bài vở, thế thì quá đáng thật.
Còn cả giáo sư John nữa, đúng là tám trăm cái tâm nhãn, bề ngoài thì hào sảng vô tư, nhưng thực tế những lời trong miệng chẳng ít bài vở hơn Matsushita là bao.
Cũng may là Tô Điềm tâm tư linh hoạt, diễn xuất đầy .
Hì hì hì, giẫm hố, những chủ đề tiện thì Tô Điềm giả vờ hiểu, đừng quên bên cạnh cô còn một thầy Đường Lưu Quang phối hợp nhịp nhàng nữa.
Chỉ cần một ánh mắt của Tô Điềm, thầy Đường Lưu Quang liền bước tới phối hợp ngay.
Đường Lưu Quang trực tiếp bảo bọn họ đừng khó một trợ lý nhỏ quá, trợ lý tuy cũng là trong giới nhưng cấp bậc hạn, giao tiếp cũng hạn, cho nên ông Matsushita và giáo sư John hãy nên tiết chế một chút.
Do thể xác định phận của Tô Điềm, Matsushita và John đều đang chờ đợi vị “Kỹ sư Tô" bí ẩn xuất hiện, mòn mỏi chờ cả ngày, đến cuối cùng vẫn đang ở .
Hỏi Viện trưởng Lương, Viện trưởng Lương liền đ-ánh trống lảng, đông tây, chuyển chủ đề thì cũng giả ngu.
Được , một ngày kết thúc, bọn họ chẳng thu hoạch gì.
Tô Điềm với tư cách là trợ lý của giáo sư Đường, lúc giao lưu dạo loanh quanh khắp nơi, vẫn ngóng ít tin tức.
Dành một ngày, tình hình tìm hiểu hòm hòm .
Tô Điềm cảm thấy ngày mai thể bắt đầu hành động .
Hì hì hì, hội thảo giao lưu, chẳng qua cũng chỉ là trao đổi lẫn , công nghệ trong tay , tài liệu trong tay .
Tô Điềm chuẩn sẵn sàng , hôm nay là một ngày gài bẫy, ngày mai nên chủ động tay “lùa gà" dẫn dụ bọn họ thôi.
Từ xa đến đây, khách quý đến nhà, nhập gia tùy tục, quà gặp mặt kiểu gì cũng để chứ.
Mệt mỏi cả ngày nhưng tinh thần Tô Điềm vẫn phấn chấn, buổi giao lưu so với ở trong phòng thí nghiệm thì thoải mái hơn nhiều.
Ngay khi Tô Điềm chuẩn ngủ, đột nhiên cô nhớ đến phía Tần Liễu, bản thiết kế chỗ nào hiểu , còn chuyện chip nữa, phía Tần Liễu nghĩ cách gì .
Nghĩ đến việc , Tô Điềm nhấc điện thoại của khách sạn, s-ố đ-iện th-oại bàn văn phòng của Tần Liễu.
“Tút... tút... tút..."
Điện thoại vang lên ba tiếng, đó kết nối.
Đầu dây bên truyền đến giọng của Tần Liễu:
“Alo, xin chào, ai đấy?"
“Là ."
Tần Liễu đang đầu bù tóc rối bên thấy giọng Tô Điềm trong điện thoại, lập tức chột , lúc mở lời giọng còn run run:
“Tô, Tô Điềm."
Vừa thái độ của Tần Liễu là chuyện , Tô Điềm nhíu mày, mở miệng hỏi:
“Đã xảy chuyện gì ?"
“Biết là giấu nổi cô mà, đúng là chuyện ."
Tần Liễu đưa tay xoa mặt một cái, tiếp tục :
“Bản thiết kế cô đưa cho hôm mất trộm ."