[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 537

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người thể diện cơ bản đều là thấu mà toạc , những trong cùng một giới ai mà sự khác biệt giữa Tô Điềm ngày hôm qua và ngày hôm nay chứ?

 

Cũng mù thật, lẽ ban đầu khi Giáo sư Đường dắt cô gái trông vẻ “quen mắt" xuất hiện sẽ chút kịp phản ứng, nhưng chỉ cần quan sát kỹ sẽ phát hiện , và “Trợ lý Lý" gặp mặt hôm qua vẫn dễ khiến đoán sự mờ ám bên trong.”

 

Chẳng qua là toạc mà thôi, ông Matsushita , mặt mang theo nụ vi diệu đ-ánh giá đối phương, thậm chí còn mở miệng dùng lời lẽ thăm dò, tuy nhiên khi thấy đối phương thản nhiên tự tại phủ nhận phận của , Matsushita cũng thấy tức .

 

cố tình thể quá đáng, nghĩ đến việc đây là địa bàn của nước phương Đông, nghĩ đến mục đích của chuyến là vì cô gái mắt, ông Matsushita nghiến răng, nhịn.

 

Nhìn nụ khuôn mặt trẻ tuổi , Matsushita thậm chí còn chắc chắn rằng Tô Điềm hẳn về vụ trộm cắp tài liệu , nghĩ đến việc thiên tân vạn khổ lấy là một bản thiết kế như , Matsushita chút kiềm chế , cảm giác đối phương chơi xỏ.

 

Có lẽ xấp tài liệu đó chính là mồi nhử để dẫn rắn khỏi hang, sáng sớm nay nhận tin tức, tai mắt của bọn họ tiềm phục ở đây e là an , khả năng bắt tăng cao, rằng để đưa một của họ tiềm phục xuống cần tốn bao nhiêu công sức, đưa còn để nghi ngờ, chỉ vì một quyết định ngu xuẩn như bộ đều bại lộ.

 

Tiếp theo xuất hiện là đoàn đội của giáo sư John, John ở phía nhất, bước nhà hàng, ông thấy Tô Điềm cái đầu tiên là nhận chân tướng, mỉm vi diệu, nhiệt tình chào hỏi.

 

“Đường, đây chính là học trò của , qua thấy vô cùng xuất sắc ."

 

John hiểu đạo đối nhân xử thế, lời khen , là thì ai chẳng thấy vui.

 

, giáo sư John, đây là học trò của , Tô Điềm."

 

, Tô Điềm để thầy giới thiệu cho con, đây là giáo sư John, còn vị là ông Matsushita."

 

Làm kịch thì trọn bộ, Đường Lưu Quang hớn hở giới thiệu cho hai bên.

 

Giới thiệu xong, Tô Điềm phối hợp đưa tay bắt tay với hai vị tiền bối, lập tức hàn huyên vài câu.

 

Ngưỡng mộ lâu, chào ông chào ông.

 

Hai vị chào hỏi đều cảm thấy, về độ mặt dày thì chẳng ai bằng Đường Lưu Quang và Tô Điềm.

 

Đang đùa đấy ?

 

Thái độ của giáo sư John vẫn khá nhiệt tình, chỉ chút thất vọng mà thôi, xác định phận của Tô Điềm đồng nghĩa với việc ông còn hy vọng mang đối phương về nước nữa, nếu đối phương là “Trợ lý Lý" thì còn hy vọng, nhưng nếu đối phương là học trò của Đường Lưu Quang, là Kỹ sư Tô trong miệng , thì hết hy vọng .

 

Đã sớm , Viện trưởng Lương và Đường Lưu Quang đều vô cùng quý trọng học trò , tiếp theo thể để ông tiếp xúc tệ , mang ư, Viện trưởng Lương sẽ liều mạng mất.

 

Thảo nào hai ngày John cảm thấy dường như trợ lý Lý mấy để tâm đến , giờ John mới phản ứng , chắc chắn là lão già Viện trưởng Lương ông , nếu thì một trẻ tuổi lương thiện như Tiểu Tô thể thèm để ý đến ông ?

 

Quá gian xảo, Viện trưởng Lương chắc chắn ông .

 

John nghĩ đến đây, liếc trộm Matsushita một cái, nhịn “phì" một tiếng .

 

Đ-ánh giá của Viện trưởng Lương dành cho Matsushita chắc chắn sẽ vô cùng thú vị, hì hì hì, theo tính cách của lão già họ Lương đó, tính từ dành cho Matsushita chắc chắn là nghĩa tiêu cực.

 

Còn nữa, đời bức tường nào lọt gió, chuyện Matsushita đến kinh thành những việc gì, John phong phanh .

 

Thời buổi , ai mà chẳng tai mắt chứ, ngoài sáng trong tối ngóng tin tức của Tô Điềm, nhưng John cũng quên xem trò vui của Matsushita.

 

Thấy Matsushita trong lòng thoải mái, John trong lòng thấy thoải mái hẳn.

 

Trên một bàn ăn, bốn , Tô Điềm và thầy Đường Lưu Quang một bên, còn Matsushita và John bên .

 

Vị trí đối diện, gì cũng thấy rõ mồn một, vì , khi Tô Điềm thấy giáo sư John ông Matsushita mỉm , cô chút hiểu.

 

Không bảo quan hệ , cái ánh mắt thâm tình của John , ôi trời, nổi hết cả da gà lên .

 

Cũng may là giáo sư John những từ ngữ miêu tả của Tô Điềm, nếu cũng nhảy dựng lên phản đối, ông đó là đang nỗi đau của khác, thành thâm tình ?

 

Nhổ , cái lão Matsushita ... chê!

 

Giáo sư John chê bai liếc Matsushita một cái, đó dời tầm mắt sang Tô Điềm, hì hì :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-537.html.]

 

“Tiểu Tô, lúc nào thời gian chúng trò chuyện kỹ hơn ở buổi giao lưu nhé?

 

nhớ chuyên môn của chúng tương đồng, chắc chắn sẽ nhiều chủ đề chung."

 

“Nếu cơ hội trò chuyện với giáo sư John thì đó là vinh hạnh của cháu ạ."

 

Tô Điềm mỉm trả lời.

 

Nhận lời của Tô Điềm, nụ của John càng thêm rạng rỡ.

 

Tuy nhiên, khi bữa sáng kết thúc, chuyển sang hội thảo giao lưu, ngoại trừ lúc bắt đầu cơ hội với Tô Điềm vài câu , về John còn cơ hội nữa.

 

Thật sự là tìm đến quá nhiều, từ , các đoàn đội quốc gia đều nhắm Tô Điềm mà đến, hôm nay lộ diện, lâu bao vây.

 

Đứng giữa đám đông, Tô Điềm thao thao bất tuyệt, so với “Trợ lý Lý" hôm qua đúng là hai thái cực, một trầm mặc ít nghiêm túc cổ hủ, một hài hước dí dỏm, hoạt bát khéo léo.

 

Dù là về phương diện chuyên môn những chủ đề liên quan đến dự án, hễ Tô Điềm mở miệng là đều khiến cảm thấy lôi cuốn.

 

Điều cũng dẫn đến việc nhân viên phiên dịch bên cạnh Tô Điềm là nhiều nhất, đủ loại ngôn ngữ, phiên dịch đều thấy mệt lây.

 

Bản Tô Điềm mệt, bên cạnh nhiều như , chủ đề nào thể tiếp tục thì , nhạy cảm hoặc thể tiếp tục thì coi như thấy.

 

Giao lưu giao lưu, chú trọng chính là sự trao đổi qua , gài bẫy , gài bẫy , xem thủ đoạn của ai cao minh hơn thôi.

 

Ngay từ đầu Tô Điềm bỏ qua Matsushita, ông Matsushita thành ý, thèm bàn luận.

 

Giáo sư John thì quá xảo quyệt, khi trò chuyện ngắn ngủi Tô Điềm phát hiện , hổ là con cáo già trong miệng Viện trưởng Lương, hề mắc bẫy, khai thác thông tin hữu ích, thì chỉ đành bỏ qua.

 

Cũng thu hoạch gì, John vẫn đưa một chút “mật ngọt", chỉ là đối với Tô Điềm mà , sức hút quá lớn.

 

So với giáo sư John, những khác hào phóng hơn nhiều, tuy từng một cũng chẳng hạng , nhưng trong tay đồ thật nha.

 

Hợp tác, bàn bạc một chút.

 

Đôi bên cùng lợi, tội gì mà .

 

Buổi giao lưu cứng nhắc Tô Điềm biến thành một loại cảm giác như hội nghị thương mại, chuyện hợp tác bàn một nửa là ném cho Viện trưởng Lương, việc Viện trưởng Lương là dân chuyên nghiệp mà.

 

Hôm nay đúng là sân nhà của Tô Điềm, khắp hội trường như cá gặp nước .

 

Đường Lưu Quang quản, hôm nay Tô Điềm là kiểu “thả cái là mất hút", một đống đang chờ kìa.

 

Trước đây ở buổi giao lưu Đường Lưu Quang cũng săn đón, hôm nay nhàn rỗi hẳn , cũng nhàn rỗi tương tự còn Matsushita và John.

 

Ba bọn họ già mà, chào đón bằng giới trẻ nữa.

 

Trường Giang sóng đè sóng , thế hệ càng giỏi hơn thế hệ mà.

 

Đợi đến khi một ngày giao lưu kết thúc.

 

Trong phòng Viện trưởng Lương, cả Tô Điềm và Đường Lưu Quang đều mặt.

 

Tô Điềm ghế, “xoẹt xoẹt xoẹt" bắt đầu chỉnh lý những tài liệu hữu ích khai thác hôm nay, bên cạnh Đường Lưu Quang và Viện trưởng Lương lưng cô, dám lên tiếng phiền, mắt cứ chằm chằm Tô Điềm lách.

 

Mỗi khi Tô Điềm một thứ, hai phía một cái, sắc mặt lộ rõ vẻ hài lòng.

 

Cô gái trẻ , bản lĩnh đấy, một đám cáo già mà cho mòng mòng.

 

Nắm giữ quyền chủ động, còn thể bất động thanh sắc dò hỏi nhiều tin tức như , lợi hại, thật sự lợi hại.

 

 

Loading...