[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạ em ạ."

 

Còn về việc Giáo sư Đường tìm cô chuyện gì, Tô Điềm thực sự .

 

“Chúng chủ đề ban đầu, chính là chuyện nhập học của em trai em, cô nãy nghĩ một chút, gần Nhất Trung chúng một trường tiểu học thực hành, tuy thuộc Nhất Trung chúng , nhưng việc dạy học và môi trường ở đó đều là hàng đầu ở đây , bên cô thể tiến cử nhập học."

 

Tiến cử nhập học, còn chuyện thế ?

 

Tô Điềm cảm thấy từ khi đến thế giới , việc đều thuận buồm xuôi gió, đúng là vận may cá chép mà.

 

Thực việc tiến cử nhập học , đặt lên khác thì gần như thể, chẳng Tôn Minh lôi kéo Tô Điềm học ở Nhất Trung của họ , việc gì thể giúp giải quyết đương nhiên là giúp , nếu chạy mất thì .

 

Ồ, đúng, chắc chắn là của Nhất Trung họ , vì mấy ngày nay Tôn Minh xong thủ tục nhập học cho Tô Điềm .

 

Ở trong văn phòng cô Tôn hơn nửa tiếng, Tô Điềm liền cáo từ, lúc rời khỏi Nhất Trung bên ngoài trời trở nên quang đãng.

 

Vì Nhất Trung cách chỗ Giáo sư Đường một quãng đường, Tô Điềm còn vì lát nữa kịp đón xe về bộ đội mà đặc biệt bắt xe qua chỗ Giáo sư Đường.

 

Đến đơn vị của Giáo sư Đường, thuận lợi tìm thấy Giáo sư Đường.

 

Thấy Tô Điềm đến, Giáo sư Đường trực tiếp dẫn Tô Điềm văn phòng của ông.

 

Vừa bước cửa, chẳng lời thừa thãi nào, trực tiếp “bạch bạch bạch" một xấp tài liệu đặt lên bàn việc, đó Giáo sư Đường nhiệt tình mở lời.

 

“Mấy ngày tới bên một buổi hội thảo trao đổi nhỏ, Tiểu Lý công việc chút dứt , liền nghĩ đưa em cùng qua đó xem , em đừng lo lắng cũng chẳng căng thẳng cả, lúc đó em cứ theo bên cạnh , nhiều xem nhiều."

 

, những tài liệu em mang về xem , hiểu thể gọi điện hỏi , xem những tài liệu lúc buổi hội thảo em sẽ dễ hiểu những thứ đó hơn."

 

Giáo sư Đường xong chằm chằm sắc mặt của Tô Điềm.

 

Hội thảo trao đổi... thì quá!

 

Mắt sáng rực, đưa tay đón lấy xấp tài liệu bàn việc, Tô Điềm tươi rói mở lời:

 

“Cảm ơn Giáo sư Đường ạ."

 

Hội thảo trao đổi là cơ hội bao, Tô Điềm là kẻ ngốc bạch ngọt hàm lượng vàng bên trong việc , một chuyến thật dễ dàng chút nào.

 

Hội thảo trao đổi tùy tiện ai cũng , dẫn dắt, thể em còn chẳng tiếp cận nổi mảnh đất đó nữa là.

 

“Tô nhỏ, hình như em căng thẳng?"

 

Đường Lưu Quang lộ vẻ tán thưởng trong mắt, ông thích những trẻ tuổi như thế , khí khái.

 

“Căng thẳng gì chứ ạ, chẳng còn Giáo sư Đường đây !"

 

Tô Điềm nịnh nọt.

 

“Ha ha ha ha ha, đừng nịnh hót, tài liệu xem kỹ , sẽ kiểm tra đấy."

 

Đường Lưu Quang dỗ dành vui vẻ.

 

Đường Lưu Quang quá nhiều thời gian, một lát tiễn Tô Điềm ngoài.

 

Trong lòng ôm một xấp tài liệu, Tô Điềm lúc vội nữa, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn, từ đây bộ qua đó mất bốn năm mươi phút.

 

Trời thương mưa, bộ .

 

Thong thả ôm tài liệu về phía điểm hẹn, trong lúc đó Tô Điềm còn tìm một quán hoành thánh ăn hoành thánh.

 

Mười một giờ rưỡi, đến điểm chờ xe, xe vẫn tới, Tô Điềm bèn nhân tiện hỏi thăm những xung quanh xem nhà cho thuê .

 

Vẻ ngoài của Tô Điềm xinh xắn, các thím cũng sẵn lòng trò chuyện với cô gái nhỏ như .

 

Đi tới lui vài , bèn trở nên quen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-54.html.]

Đợi đến khi đồng chí bác tài lái xe tới, liền thấy Tô Điềm đang đó tám chuyện với .

 

“Thím ơi, xe tới , cháu đây, tin tức gì thím nhớ gọi điện cho cháu nhé, phiền thím ạ."

 

“Không , đến tìm thím tám chuyện nhé."

 

Thím hớn hở vẫy vẫy tay.

 

Thấy Tô Điềm trèo lên chiếc xe màu xanh quân đội đó, ánh mắt thím nhiệt tình, tặc lưỡi mấy cái.

 

Chuyện quan hệ nhân mạch , tình qua chẳng đều do tiếp xúc mà .

 

Bên , Tô Điềm lên xe mới phát hiện, trong xe thêm một .

 

Không gian trong xe lớn, Tô Điềm thấy Thẩm Chính đang chỗ thì sững sờ một chút.

 

Người ngoài từ khi nào thế?

 

Đây cũng là sắp về bộ đội ?

 

Thẩm Chính nhận thấy ánh mắt của cô, ngẩng đầu qua, thấy cô động tác gì, bèn nhích sang một chút, nhường vị trí rộng hơn cho cô.

 

Thấy hành động của đối phương, Tô Điềm nhếch môi nở một nụ nhạt, giòn giã mở lời:

 

“Cảm ơn ."

 

“Không gì."

 

Thẩm Chính trầm giọng đáp một câu, đồng thời lịch sự thu hồi ánh mắt.

 

Ba cùng về, bầu khí so với lúc còn thanh lãnh hơn.

 

Chủ yếu là mặt Thẩm Chính, đồng chí bác tài dám tám chuyện, tập trung lái xe, Tô Điềm thì trực tiếp tựa cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần.

 

Sau cơn mưa đường dễ , cô và Thẩm Chính chen chúc chỗ , ít nhiều sẽ một va chạm c-ơ th-ể vô ý, ví dụ như sơ ý một cái cô suýt chút nữa thì đ-ập đầu vai .

 

Nếu khả năng thăng bằng của Tô Điềm cực đỉnh, đổi khác lúc e là ngã nhào lòng Thẩm Chính .

 

Xe vất vả lắm mới về tới bộ đội, đến cổng bộ đội, mấy chờ ở cổng .

 

Trước cổng bộ đội, Tô Chấn Hưng đang đợi đón .

 

Phía Tô Chấn Hưng còn một Tần Dương theo xem náo nhiệt.

 

Xe từ từ dừng , cửa xe mở , cái của Tô Chấn Hưng và Tần Dương, Tô Điềm nhảy xuống .

 

Ngay khi Tô Chấn Hưng định mở miệng gọi , thì phía Tô Điềm một bóng dáng cao ráo hiên ngang hành động nhanh nhẹn cũng nhảy xuống theo.

 

Nhìn rõ là ai, Tần Dương lập tức trợn tròn mắt.

 

Ái chà chà, đây chẳng bạn Thẩm Chính của ?

 

Bảo là việc, thế cùng với đồng chí nữ về đấy ?

 

Trai đơn gái chiếc, chậc chậc.

 

Tần Dương nghĩ tới bắt chuyện với đồng chí Tô nhỏ liền cái tên Tô Chấn Hưng đ-ập cho một trận, bắt quả tang tại trận, Tô Chấn Hưng chẳng lẽ đ-ánh Thẩm Chính đến ch-ết ?!

 

Ha ha ha ha ha, kịch để xem .

 

Ánh mắt rực cháy của Tần Dương dán c.h.ặ.t hiện trường, chỉ thiếu nước ba chữ lên mặt thôi.

 

Đ-ánh nh-au , đ-ánh nh-au !

 

Vẻ mặt Tô Chấn Hưng u ám Thẩm Chính, đó ánh mắt dò xét Tô Điềm.

 

 

Loading...