[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 540
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giáo sư John gặp Tô Điềm mưu đồ bí mật cái gì, đừng mơ.”
Sáng sớm ngày hôm .
John định tham gia buổi giao lưu hôm nay, còn những khác thì chuẩn bám đuôi John để tranh thủ cơ hội gặp Kỹ sư Tô.
Có thể John khỏi cửa là âm thầm theo .
Ngồi xe, John phát hiện cái đuôi nhỏ bám theo , lập tức thấy nực .
Cứ “tay bắt giặc", mơ mộng hão huyền gì !
“Tài xế, cắt đuôi những phía ."
John dứt lời, đến lúc bác tài trổ tài xế xiếc, rẽ trái rẽ , ngõ nhỏ, đường lộ lớn, chạy vòng quanh, một chuỗi thao tác điêu luyện như mây trôi nước chảy thành công khiến chính cũng lạc đường, đồng thời cũng cắt đuôi đám phía .
Trước một màn thao tác của bác tài, giáo sư John cũng nghệt mặt , từng thấy bác tài nào thể lạc đường cả.
Sau đó bác tài xuống xe hỏi đường mới thể tiếp tục hành trình về phía đích đến.
Tám giờ bốn mươi phút, xe dừng cửa lầu.
Viện trưởng Lương và Tô Điềm ở vị trí cạnh cửa sổ tầng hai , thấy động tĩnh lầu, mở cửa sổ xuống, vặn thấy cảnh John xuống xe.
“Người đến , Tiểu Tô lát nữa cháu kiềm chế một chút đấy nhé, chúng đối mặt với các loại bọc đường cũng giữ vững lập trường, đừng để tiền bạc quyền lực ăn mòn niềm tin trong lòng."
Viện trưởng Lương nghiêm túc rót “canh gà" tâm hồn cho Tô Điềm.
Trước đó Tô Điềm Viện trưởng Lương thao thao bất tuyệt nửa tiếng , họ đến đây lúc tám giờ, khi xuống thì cái miệng của Viện trưởng Lương từng ngừng .
Tô Điềm bưng chén lên nhấp một ngụm.
Nhận thấy ánh mắt của Viện trưởng Lương đang lườm , cô vội vàng gật đầu đảm bảo:
“Viện trưởng Lương, chú yên tâm, cháu nhất định sẽ coi tiền tài như phấn thổ."
Lời , chính Tô Điềm cũng chẳng tin.
Ai mà thực sự thể việc coi tiền tài như phấn thổ cơ chứ, khác cô , chứ cô thì .
Thích tiền thì gì sai, chẳng sai chút nào hết.
Xao động cũng chẳng sai, tim động thì “oẳng" luôn còn gì.
Quan trọng nhất là giữ vững lập trường, quân t.ử ái tài, thủ chi hữu đạo.
Khoảng hai ba phút , một chuỗi tiếng bước chân từ xa gần, đó cửa “cộc cộc cộc" gõ vang.
Tô Điềm dậy mở cửa, Viện trưởng Lương ở chỗ cũng dậy theo.
Mở cửa , John thấy hai ở bên trong, lập tức hớn hở chào hỏi.
“Lương, Tô, ngại quá, đường chút việc nên trễ."
John tóm gọn trong một câu, chẳng dám nhắc đến chuyện vì cắt đuôi mà lạc đường, thật sự chút mất mặt.
“Không , còn mười mấy phút nữa mới đến giờ hẹn mà."
Viện trưởng Lương mỉm xua tay, đó lên tiếng mời John :
“Mời mau."
“Mời giáo sư John."
Tô Điềm nở nụ lịch sự mặt, nghiêng , đợi khi John mới đóng cửa .
John và Tô Điềm lượt chỗ và xuống.
Với tư cách là hậu bối, Tô Điềm nhấc ấm nhỏ lên rót cho giáo sư John, liếc thấy chén của Viện trưởng Lương cạn, cô liền châm thêm một chén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-540.html.]
Động tác của trẻ tuổi vô hình trung toát một phong thái ưu nhã, hai bên cạnh nâng chén lên.
Nhấp một ngụm , Viện trưởng Lương thản nhiên gì, ngược giáo sư John nếm xong liền nhíu mày.
“Trà của các ông đắng quá."
John đặt chén trong tay xuống, rõ ràng là định uống tiếp.
Nghe thấy lời của giáo sư John, với tư cách là yêu thích đạo, Viện trưởng Lương đồng tình chút nào, ông ha ha vài tiếng, lên tiếng trêu chọc:
“Trà chắc chắn đắng bằng cà phê ở nước ngoài của các ông ."
Viện trưởng Lương công tác vài , nhớ đầu tiên, John nhiệt tình đề cử cà phê cho ông, cái mùi vị đó mới thực sự là đắng.
John lắc đầu:
“Trà đắng hơn cà phê."
“Cà phê đắng hơn ."
Viện trưởng Lương mỉm phản đối.
Ngồi ghế, Tô Điềm hai vị tiền bối trẻ con như , ngoan ngoãn bên cạnh mỉm “nhóm cổ động".
Tô Điềm lên tiếng, nhưng hai bên cạnh cũng chẳng thể ngó lơ nhân vật chính của ngày hôm nay , thế là hai họ qua vài câu chuyển chủ đề sang Tô Điềm.
Trước khi chủ đề chính, họ hàn huyên vài câu.
Khoảng năm sáu phút , John mới chủ đề chính:
“Tô, tìm cô là bàn chuyện hợp tác, trong tay một dự án mới đang chuẩn , thấy cô vô cùng phù hợp với dự án , nhưng cô khả năng nhảy việc."
Nói đến đây, John mỉm sang Viện trưởng Lương đang hằm hằm bên cạnh, tiếp tục :
“Cho nên mời cô tham gia dự án của , dự án thể coi là một dự án hợp tác chung giữa hai quốc gia chúng ."
Nghe xong lời của giáo sư John, Tô Điềm nhướng mày.
Có chuyện ?
Dự án của giáo sư John mời cô tham gia, còn tính là dự án hợp tác giữa hai nước, thế nào cũng thấy giống như họ đang hưởng lợi công, chuyện thế mà đến lượt cô ?
Cô mới cái giới một năm, là lính mới, dù nhiều chú ý chăng nữa thì giáo sư John cũng chẳng cần bỏ nhiều như .
Ai cũng chẳng kẻ ngốc, Tô Điềm cảm thấy chuyện e là đơn giản như .
Tô Điềm cũng từ chối ngay lập tức, mà vẫn giữ nụ môi, mở miệng hỏi một câu:
“Có yêu cầu gì ạ?"
Trên đời bữa trưa nào mi-ễn ph-í, chắc chắn là điều kiện .
Viện trưởng Lương cũng đăm chiêu chằm chằm John, đợi ông tiếp.
Bị hai chằm chằm, John vẻ vô tội, bày tỏ thành tâm:
“ cảm thấy Tô thể mang cho những bất ngờ khác biệt, thành thật mà dự án nắm chắc lắm, nếu Tô tham gia, tin là sẽ chắc chắn thêm vài phần."
Ồ hô, vẽ bánh vẽ, kỹ năng đỉnh thật đấy.
Tô Điềm là cô nàng ngây thơ dễ lừa.
John thấy Tô Điềm dường như tin lời , mỉm tiếp:
“Có một yêu cầu nhỏ thôi, phòng thí nghiệm đặt ở phía bên , cô thể phủ nhận là điều kiện bên đó hơn, phù hợp để nghiên cứu hơn, cho nên cần Tô sang phòng thí nghiệm bên đó việc."
Ra nước ngoài?!
Tô Điềm sang Viện trưởng Lương, đây là lãnh đạo của cô, quyền quyết định ở cô là đúng nhưng loại chuyện lãnh đạo cũng quyền góp ý.