[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 545

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng may Tô Điềm ý định rời khỏi đơn vị, gần đây Viện trưởng Lương thể là canh phòng cẩn mật, vấn đề an vẫn luôn vô cùng coi trọng.”

 

“Vậy tin tức gì thì báo cho một tiếng.”

 

Tô Điềm đáp một câu, đó đến chỗ bàn việc, bắt đầu bận rộn.

 

Lấy b.út mực, sổ tay, bản vẽ , sắp xếp từng cái một.

 

Về chuyện máy chính , Tô Điềm dự định đẩy nhanh tiến độ, dự án nhất là thể thành quả trong vòng hai năm, kéo dài quá lâu thì sẽ chút lợi bất cập hại.

 

Mỗi ngày đều cần đến kinh phí, kéo dài thêm một ngày là tốn thêm tiền.

 

Số tiền đó để dùng dự án mới chẳng hơn !...

 

Đêm khuya.

 

Tô Minh Quảng giường trằn trọc ngủ , về chuyện con Tú mời ăn cơm, ông định nhưng trong lòng cứ canh cánh chuyện .

 

cũng là con gái ruột, đột ngột đến kinh thành , mời ăn mà ông thì ít nhiều cũng thấy đành lòng.

 

nghĩ đến những việc con Tú , sự tàn nhẫn của đứa con gái khiến Tô Minh Quảng thấy rùng .

 

Hồi đó con Tú chẳng chớp mắt mà lấy bao nhiêu tiền của con rể.

 

Chắc con bé sẽ hại ông , ông dù cũng là cha ruột của nó mà.

 

Hay là ngày mai nếu con Tú đến thì hai cha con chuyện hẳn hoi một phen?

 

Nói chuyện ở nhà chắc là xảy chuyện gì nhỉ...

 

Chương 191 Cập nhật

 

“Cộc cộc cộc!”

 

Một tràng tiếng gõ cửa nhịp điệu vang lên.

 

Nghe thấy tiếng động, Tô Minh Quảng trong nhà lập tức dậy, với bà cụ cũng đang định mở cửa:

 

“Mẹ, cứ đó , chắc là con Tú đấy, để con mở cửa cho, đúng lúc con cũng chuyện cần với nó, với cha cứ ở trong phòng nghỉ ngơi , chuyện của con Tú hai lo , con tự chừng mực mà.”

 

“Với con hẹn với chú Ba là ăn cơm , con Tú chuyện gì con cũng tiện hỏi luôn, nếu thì cha cứ ở trong phòng đừng ngoài, để con với nó chuyện ở phòng khách, lát nữa chuyện gì con sẽ báo với hai .”

 

“Cũng cần lo lắng chuyện con với Kim Yến tái hôn , con ý định đó, tóm là chuyện của con thì cha đừng nhọc lòng nữa, con hơn bốn mươi chứ lên bốn , nhiều chuyện con thể tự suy nghĩ thấu đáo .”

 

Lải nhải một hồi lâu, Tô Minh Quảng đến cửa, chuẩn mở cửa.

 

Ở phòng khách, ông cụ bà cụ thấy hành động của con cả, môi mấp máy gì đó nhưng cuối cùng thôi, khi Tô Minh Quảng mở cửa, hai cụ về phòng của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-545.html.]

Vào phòng xong, ông cụ cạch một tiếng đóng cửa nhưng ngay mà vẫn nép cửa, chuẩn lén.

 

Bà cụ thấy hành động của ông chồng thì lườm cho một cái, hai cụ nếu tính nết con cả là như thế nào thì ban nãy nhảy dựng lên lấy đế giày mà vụt nó , cái gì mà cần hai cụ nhọc lòng chứ, cái lời đó nếu ai nghĩ ngợi thì chẳng sẽ hiểu lầm là chê quản nhiều , thằng Cả đúng là cái tính đó, thật thà quá mức còn ăn , chẳng câu nào cho lọt tai, lời ý qua miệng nó đều khiến xong thấy khó chịu trong lòng.

 

Hai cụ cũng hiểu nổi, rõ ràng hồi con Tú còn ngoan ngoãn cơ mà, lấy chồng xong là sinh lắm chuyện thế , hết việc đến việc còn kéo theo cả Tô Chấn Hưng nữa, rằng Tô Chấn Hưng là đứa trẻ tiền đồ nhất của nhà họ Tô họ...

 

đúng , bây giờ đứa trẻ tiền đồ nhất nhà họ Tô là con bé Tô Điềm .

 

Tô Chấn Hưng dù cũng là cháu trai, còn đang lính, nếu con Tú phá phách cho đến nỗi về quê cày ruộng thì nhà họ Tô coi như tiêu đời trong tay con nhỏ Tô Tú .

 

Kể từ khi chuyện của con Tú, hai cụ thực tế vô cùng, thái độ đối với nó ngoắt 180 độ, cháu gái, cháu gái mà quan trọng bằng cháu trai , vả cháu gái họ chỉ mỗi một đứa, chẳng còn một đứa tiền đồ hơn là Tô Điềm đó !

 

Cũng chính vì thái độ của hai cụ nên Tô Minh Quảng mới để hai cụ phòng, chỉ sợ con Tú đến ăn hồ đồ cãi với hai cụ, già cả lỡ xảy chuyện gì thì thế nào?

 

Tô Minh Quảng cũng cho rằng con Tú sẽ xót thương cho sức khỏe của hai cụ, ngay cả chồng nó hồi đó cũng cho nhập viện cơ mà.

 

Tô Minh Quảng thật thà nhưng nhận sự việc cũng rõ ràng, trong thâm tâm con Tú thì chẳng ai quan trọng bằng bản nó cả, đúng là việc gì thì chẳng tìm đến, chuyến con Tú tìm tới chắc chắn là mục đích.

 

Khoảnh khắc mở cửa , Tô Minh Quảng thấy bóng dáng g-ầy guộc bên ngoài, cả khuôn mặt cô đều khăn lụa che kín, chỉ để lộ một đôi mắt, hốc mắt trũng sâu, trông tinh thần vẻ lắm.

 

Còn Tô Tú ở cửa khi thấy cha là Tô Minh Quảng thì chút xúc động, nhưng khi ánh mắt cô lướt qua căn phòng trống , chẳng thấy bóng dáng chú Ba , ánh mắt cô thoáng khựng .

 

“Cha, chú Ba ạ?”

 

“Chú Ba con bận , chuyện mời cơm thôi cứ bỏ , con nhà , đúng lúc cha cũng chuyện với con, vị là...”

 

Tô Minh Quảng đưa mắt đàn ông bên cạnh Tô Tú, ướm lời hỏi một câu.

 

Nhắc đến đàn ông bên cạnh, c-ơ th-ể Tô Tú lập tức cứng đờ, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi, vài giây mới gượng một nụ , lên tiếng trả lời qua loa:

 

“Đây là bạn của con.”

 

“Chú Ba đến ạ, vẫn còn đang giận ?

 

Con con hiểu chuyện, con , con sửa ?

 

Con thực lòng mời chú Ba và cha ăn một bữa cơm, cha sẽ tha thứ cho con chứ?

 

Con dù cũng là con gái ruột của cha mà, một bữa cơm cũng tốn bao nhiêu thời gian.”

 

“Nói gì mà tha thứ , chuyện của thì con tự cân nhắc hậu quả là , vả chú Ba con thực sự rảnh , ở xưởng mà...”

 

Tô Minh Quảng còn xong, Tô Tú cắt ngang lời ông, lên tiếng:

 

“Đi ?

 

Hay là chúng đến xưởng tìm chú Ba , con chút việc nhờ chú Ba giúp đỡ, cầu xin cha đấy, cha cho con gặp chú Ba một thôi, chỉ thôi, con xin cha.”

 

 

Loading...