[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 553
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói thế nào nhỉ, chính là diễn tả cảm giác đó, cô gái cho ông chủ một loại cảm giác dễ đắc tội, rõ ràng trông dịu dàng, nhưng ông chủ cứ một loại trực giác như .”
“Được , ông chủ cứ theo thực đơn hôm nay của ông mà .
Chúng cũng yêu cầu đặc biệt kiêng kị gì, bên ông cố gắng lên món nhanh một chút, cũng đừng để ai phiền chúng là ."
“R-ượu nước thì cần , trời lạnh, lên một ấm nóng là ."
Tần Liễu và Chu Vụ là khách quen , Tần Liễu xong, Chu Vụ phía lập tức mở miệng bổ sung một câu.
“Được , nóng sẽ mang lên ngay.
Vậy món đây, hôm nay ba mươi Tết, tặng các vị ít lạc với hạt dưa ăn cho đỡ trống bụng, cơm canh sẽ để các vị đợi lâu ."
Ông chủ hớn hở đáp hai câu, đó liền xoay ngoài.
Bước khỏi phòng bao, ông chủ cửa thấy hai trai gác ở cửa, ánh mắt dám loạn, vội vàng chạy một mạch xuống lầu.
Vừa trong lòng thầm lẩm bẩm, hai vị đồng chí gác ở cửa đó lai lịch thế nào, cùng ai trong họ.
Thật đúng là phô trương quá, quán ăn của ông từng thấy cái thế trận , hôm nay gặp nhân vật quan trọng .
Thôi cứ nhanh ch.óng cơm canh , đừng để đợi cuống lên.
Mấy phút , lạc, hạt dưa cùng nóng mang lên lầu, còn thêm một đĩa điểm tâm trông tinh tế.
Tô Điềm thẳng từ cơ quan qua đây, bữa sáng còn ăn, lúc đúng lúc thấy đói bụng.
Cô đưa tay , lấy một miếng điểm tâm, c.ắ.n một miếng.
Vị ngọt thơm lan tỏa trong miệng, mắt Tô Điềm lóe lên một chút ngạc nhiên đầy thú vị.
Ngay lúc Tô Điềm đang ăn điểm tâm, Thẩm Chính ở vị trí bên cạnh cô nhấc ấm lên, rót một tách đặt cạnh tay Tô Điềm.
Vừa mới xong động tác , Thẩm Chính còn kịp rót cho một chén, mắt bỗng dưng xuất hiện thêm ba cái tách .
Ngước mắt lên, chạm ánh mắt trêu chọc của ba bạn nối khố, Thẩm Chính thản nhiên liếc bọn họ, đó xách ấm châm đầy nước cho họ.
Ba thấy động tác của Thẩm Chính thì trợn tròn mắt, khá là kinh ngạc đấy.
Hôm nay nhờ phúc của Tô Điềm mới hưởng cái đãi ngộ , chứ bình thường mà họ chơi kiểu , Thẩm Chính thể ném hết bọn họ ngoài.
Chậc, cái đồ trọng sắc khinh bạn.
Tô Điềm ở vị trí đó đương nhiên thấy những ám hiệu qua ánh mắt của mấy trai, những hành động nhỏ đó trừ phi cô mù, nếu thể thấy.
mà, thấu mà thấu, Tô Điềm cứ thế mà ăn, cứ thế mà uống.
Tiếp theo, Tần Liễu một chút về việc chia hoa hồng của xưởng.
Khi đến con , Tô Điềm cũng nhịn mà nở một nụ rạng rỡ.
Rất nhiều, nhiều tiền nha, cái ai mà nhịn cho nổi?
Mặc dù bình thường ở phòng thí nghiệm, kinh phí nghiên cứu bên cơ quan dùng đơn vị “tỉ" thước đo, điều cho con “vạn" của cô vẻ mấy đẳng cấp, nhưng tiền ở cơ quan là công quỹ, còn đây là tiền gửi tiết kiệm cá nhân của cô.
Có một khoản tiền lớn như , Tô Điềm thầm nghĩ xem nên một đầu tư khác , ví dụ như bất động sản, mua nhà chẳng hạn.
Thời buổi mua nhà tuyệt đối là một khoản đầu tư.
Giá nhà ở kinh đô hai năm nay biến động rõ rệt, ngóng tin tức và bắt đầu tay .
Chuyện mua nhà trắng là một trung gian ăn chênh lệch, mua để đợi lên giá.
Bây giờ mua căn nhà vài vạn, mười mấy vạn, đợi qua mười mấy năm, hoặc vài chục năm nữa thì tăng lên bao nhiêu chứ, tiền trắng trợn nhặt , kẻ ngốc mới cần.
chuyện Tô Điềm cũng chỉ lướt qua trong đầu thôi, cụ thể thì để năm mới hãy , đang tết nhất thế bàn cái cũng vô ích, ai bán nhà ngày Tết chứ?
Đợi nửa tiếng thì bắt đầu lên món.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-553.html.]
Vốn tưởng điểm tâm ở đây độc đáo, ngọt mà ngấy, nhưng khi ăn đến món chính Tô Điềm mới tại nơi là đặt riêng tư.
Chỉ với tay nghề thôi, lo khách.
Mấy trai uống ăn cơm cùng Tô Điềm, nhiều văn hóa bàn r-ượu.
Phải rằng vạn nhất Tô Điềm uống say mà xảy chuyện gì, bốn họ cộng cũng đền nổi.
Bữa cơm kết thúc, cả nhóm rời , ai về nhà nấy, ai tìm nấy.
Phụ nữ quá giỏi giang thì khuyết điểm cũng lộ , chính là đàn ông đất diễn.
Người ăn cơm xong thì trai còn thể đưa cô gái về nhà để bồi dưỡng tình cảm.
Đến chỗ Tô công thì , Tô công trực tiếp lên xe của về nhà, bên cạnh còn hai vệ sĩ nữa, cần đến Thẩm Chính.
Nhìn chiếc xe nhỏ vẫy đuôi rời , bốn đàn ông bên đường.
Ba trong họ hẹn mà cùng xoay , ánh mắt về phía Thẩm Chính.
Nhận thấy ánh mắt của các bạn nối khố, Thẩm Chính liếc qua, trầm giọng :
“Đều gì, về đại viện , đều đờ đó gì, thôi."
“Ê ê ê, Thẩm Chính, trong lòng chút cảm giác thất bại nào ?
Tiểu Tô em gái giỏi giang như , cho trông như xứng với nữa ."
Tần Dương xưa nay luôn miệng nhanh hơn não, nghĩ gì nấy luôn.
Đàn ông đại trượng phu thể chút chủ nghĩa đại nam t.ử chứ.
Cô gái quá lợi hại thì lòng tự tôn của đàn ông ít nhiều cũng chút thoải mái đúng ?
“Xứng xứng, tính."
Thẩm Chính thản nhiên đáp một câu.
Xứng thì tầm quá hẹp , xa trông rộng một chút, mở rộng tầm mắt .
Tại cô gái lợi hại thì đàn ông thoải mái?
Thẩm Chính thấy chẳng cả, chỉ cần thể yêu đương với Tô Điềm, ở cũng !
Nam nữ , khụ khụ, cũng là .
Trong đầu nghĩ đến một hình ảnh nào đó, vành tai Thẩm Chính đỏ ửng lên.
“Ôi trời ơi, Thẩm Chính đỏ mặt ?"
“Trong đầu đang nghĩ cái gì thế?
Mà tự đỏ mặt luôn ?"
“Suỵt, trẻ em nên đúng , bảo gần nữ sắc nên dễ bốc hỏa mà."
Nghe thấy ba bạn nối khố hết câu “lời lẽ hổ báo" đến câu khác, Thẩm Chính đanh mặt , nghiêm túc dối chớp mắt:
“Các nghĩ gì thế, đừng nghĩ khác cũng nông cạn như các ."
Quăng một câu như , Thẩm Chính tự sải bước về phía chiếc xe bên lề đường.
Thấy điệu bộ đó của Thẩm Chính, ba đưa mắt .
Là họ nghĩ nhiều ?!
Bên , Tô Điềm đang xe.