[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 567
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhận ánh mắt của , Tô Điềm rút tay , dậy theo ngoài.”
Ra đến bên ngoài, Lý Quần Anh trực tiếp đưa tay chọc chọc trán con gái, “Con đừng quá đáng quá, các trưởng bối đều đang ở đó cả đấy, đừng những hành động nhỏ nhặt đó, còn nữa, đàn ông mà, con thể quá vồn vã , ba năm mới cho chút ngọt ngào thôi."
Tô Điềm đưa tay xoa xoa cái trán chọc, thực chẳng đau chút nào.
Nghe thấy lời của , Tô Điềm khẽ nhướng mày.
Ây dà, định truyền thụ kinh nghiệm ?
Hiểu , là từng trải mà!
“Mẹ, hồi đó cũng dỗ dành bố con như ?"
Con gái mở miệng, mặt Lý Quần Anh xẹt qua một tia tự nhiên.
Khụ khụ, cái đó, thực chiêu là Tô Minh Kinh dỗ dành bà đấy, hồi đó Tô Minh Kinh lúc còn trẻ vẫn trai, ít nhất là trong mấy ngôi làng xung quanh cũng coi là một trai khôi ngô, mặc dù danh tiếng lắm, ham ăn lười , nhưng Lý Quần Anh chính là trúng cái khuôn mặt đó của Tô Minh Kinh .
Nói cũng , hồi còn trẻ, phần lớn đều là bà chiếm tiện nghi của Tô Minh Kinh, khụ khụ, hồi đó nắm tay nắm chân, lúc xem phim trong làng lén lút chui rừng cây nhỏ ôm ấp một cái, cơ bản đều là bà chủ động.
Tô Minh Kinh trái dè dặt lắm, ba năm mới cho bà chút ngọt ngào.
Chậc chậc chậc, nếu vì ngọt ngào cho ít thì Lý Quần Anh thể ông cụ ngay cả sính lễ cũng cần gì theo ông .
Bây giờ nghĩ , dường như lừa !
Lúc còn trẻ Lý Quần Anh chịu cái thiệt , nên thể để con gái giống như bà .
Hơn nữa, nhóc Thẩm Chính so với Tô Minh Kinh hồi trẻ còn khôi ngô hơn nhiều, hèn gì con gái rục rịch hành động.
“Dù thì con cũng dè dặt một chút, đừng quá nuông chiều Tiểu Thẩm, vẫn kết hôn , chú ý chừng mực một chút."
“Biết , con chừng mực mà."
Tô Điềm gật đầu đáp .
Nhìn bộ dạng để tâm đối phó của con gái, Lý Quần Anh suýt chút nữa là buột miệng một câu...
Con thì cái chừng mực quái gì chứ.
Nhìn cái hành động nhỏ nãy của cô kìa, cái đó gọi là chừng mực ?
Tô Điềm thực sự mấy chú trọng đến chuyện , cứ thuận theo tự nhiên thôi, nam nữ đều như , ăn uống t-ình d-ục là bản tính mà, cô ham Thẩm Chính trai dáng chuẩn, tám múi bụng chân dài, để cho ai mà chẳng động lòng chứ!
Còn về chuyện chiếm tiện nghi thế , Tô Điềm cảm thấy, chừng là ai chiếm tiện nghi của ai nha.
Hậu thế chẳng câu , rằng, con trai ngoài cũng bảo vệ chính .
Thẩm Chính tuyệt đối trong cái phạm vi đó, là một nam đồng chí cần bảo vệ thật đấy!
Quay phòng khách, Tô Điềm vẫn ở vị trí bên cạnh Thẩm Chính như cũ, mới xuống Thẩm Chính đưa ánh mắt đầy lo lắng qua .
Vừa nãy bác gái gọi Điềm Điềm ngoài, chẳng lẽ gì ?
Nhận thấy ánh mắt của Thẩm Chính qua, Tô Điềm dành cho một ánh mắt “ ".
Đã đến thì cũng đến , lúc cửa oai.
Trên bàn ăn còn thể dạy bảo một trận ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-567.html.]
Hay thật, bàn ăn, ba đàn ông to lớn nhà họ Tô, Tô Minh Kinh, Tô Minh Quảng, cộng thêm ông cụ nữa.
Thẩm Chính một chọi ba, đây là một ván bài cao cấp nha!
Nếu Tô An Bang tuổi còn nhỏ thì ước chừng cũng xông lên , cướp chị gái của , rể cũng .
Trên bàn ăn, ly tiếp ly bụng, thỉnh thoảng ăn chút thức ăn dằn bụng, r-ượu của Thẩm Chính bắt đầu dần dần bốc lên mặt, đỏ bừng cả lên.
Đều là t.ửu lượng nghìn ly say, từng một đều bắt đầu đỏ mặt tía tai cả .
Sau đó vẫn là Tô Điềm nổi nữa, mới bảo Lý Quần Anh mở miệng ngăn cản cái đà đó của bố Tô Minh Kinh.
Uống một hồi như , Tô Điềm , t.ửu lượng của Thẩm Chính so với mấy đối diện vẫn hơn một chút.
Ba bọn họ chuốc say Thẩm Chính, chẳng rõ ràng là thương địch một nghìn tự tổn tám trăm .
Mặc dù Lý Quần Anh mở lời khuyên ngăn, nhưng mấy nam đồng chí đều say nhẹ, đều gục hết cả .
Ông cụ thì khá hơn một chút, Tô Minh Kinh lúc vợ vác phòng còn chẳng phản ứng gì.
Tô Minh Quảng và ông cụ thì Tô Điềm bảo Hoàng Khâm lái xe đưa về .
Còn về Thẩm Chính, về là thể về , uống thành cái dạng .
Tô Điềm bèn động tay đưa phòng của em trai Tô An Bang nghỉ ngơi, bộ dạng mà về nhà , cũng tỉnh r-ượu mới về chứ.
Cứ với cái vóc dáng nhỏ bé của Tô Điềm di chuyển một cao một mét tám mươi mấy như Thẩm Chính, đúng là vô cùng khó khăn .
Cô gì cái thể hình đó của Lý Quần Anh, đó vẫn là qua đây giúp một tay mới miễn cưỡng đưa phòng của An Bang.
Đưa lên giường, Lý Quần Anh giúp một tay cũng mệt nhẹ, hì hục thở hồng hộc, lên tiếng phàn nàn:
“Nhìn thì g-ầy, mà di chuyển lên thì mệt quá mất, thịt nó giấu hết !"
Tô Điềm đang hì hục thở hồng hộc bên cạnh thấy lời phàn nàn của , trong đầu tự chủ mà nghĩ đến lúc động tay đỡ nãy, cô dường như vô tình chạm phần bụng của Thẩm Chính , cái cảm giác đó, tám múi bụng là cái chắc, còn cả cơ nhị đầu cánh tay nữa, đường nét đúng là quá mượt mà.
Hỏi thịt giấu ở ư, ánh mắt Tô Điềm kín đáo lướt qua phần bụng, ng-ực, cánh tay, đùi của đàn ông... thì đều g-ầy, ước chừng cởi là cơ bắp thôi.
Trong đầu xẹt qua những hình ảnh thể thành lời, Tô Điềm cảm thấy bản còn trong sáng nữa .
“Được , con chăm sóc cho , chút giải r-ượu, lát nữa bảo bọn họ đều uống một chút, con chú ý một chút nhé, nếu nôn thì lấy đồ mà hứng, nếu lát nữa khó dọn dẹp lắm."
Lải nhải vài câu đó, Lý Quần Anh ngoài.
Mẹ , trong phòng chỉ còn hai cô nam quả nữ thôi, khụ khụ khụ, nghĩ đến những hình ảnh kích thích nào đó trong đầu nãy, ánh mắt Tô Điềm khỏi dừng gương mặt trai của Thẩm Chính.
Lông mày rậm, mắt sáng, lông mi dài và dày, sống mũi cao thẳng.
Thực sự là trai nha.
Đôi môi mỏng mang theo một vệt hồng rực rỡ, tăng thêm vài phần gợi cảm.
Dù cũng ngủ , Kỹ sư Tô giữ vững thái độ tò mò nghiên cứu, lén lút tiếp cận nam đồng chí đang bất tỉnh nhân sự .
Nhìn hàng lông mi dày rậm của , Tô Điềm đưa tay .
Đầu ngón tay màu hồng nhạt khẽ khều khều hàng lông mi đó, cảm giác ngứa ngáy ở đầu ngón tay khiến Tô Điềm thấy chút mới lạ.
Có lẽ hành động của Tô Điềm khiến Thẩm Chính đang say r-ượu thoải mái, ú ớ rên lên một tiếng.