[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 572 Full

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:36:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chạy một đoạn, bé đột ngột phanh , ở một chỗ.

 

Thấy chiếc xe quen thuộc ngày càng đến gần, Thẩm Di Nhiên nhảy cẫng lên vẫy tít mù hai tay.

 

“Mẹ ơi, ơi, con ở đây !"

 

Một lát , chiếc xe dừng bên cạnh bé Thẩm Di Nhiên.

 

“Cạch" một tiếng, cửa xe mở .

 

Một dáng thanh mảnh bước xuống xe, thấy cô con gái bẩn thỉu lem luốc, Tô Điềm bật .

 

Khẽ cúi , bế con gái lên, cô giả vờ vẻ mặt ghét bỏ :

 

“Con mới đào than ở về thế hả, xem bẩn kìa, còn bộ quân phục thế?"

 

Trước đây cô thấy con gái mặc bao giờ.

 

“Hì hì hì, bà cố sửa cho con đấy ạ, dùng quân phục cũ của bố sửa , con mặc , giống bố ?

 

Con cũng là giải phóng quân nhân dân nhé, hì hì hì, ơi, con nhớ quá."

 

Cả bé rúc lòng nũng.

 

“Mẹ cũng nhớ con, nào, kể cho dạo con những gì nào?"

 

Tô Điềm về phía Hoàng Khâm đang lái xe:

 

“Anh Hoàng, cứ lái xe đỗ , cũng chẳng còn mấy bước nữa , tự bộ về ."

 

Hoàng Khâm gật đầu, nhấn ga lái xe rời .

 

Bế con gái trong lòng, mặt Tô Điềm tràn ngập nụ rạng rỡ.

 

Thời gian chớp mắt trôi qua, giờ đây Tô Điềm bước sang tuổi ba mươi, thời gian để cho cô những món quà, trông cô giờ đây mặn mà hơn hẳn, khí chất so với càng thêm xuất sắc.

 

sinh con nhưng Tô Điềm trông vẫn thanh mảnh, ngoài bảo là hơn hai mươi tuổi cũng chẳng ai nghi ngờ.

 

“Mẹ ơi, dạo con ngoan lắm nhé, con thể tự sách truyện , con nhận bao nhiêu là chữ luôn, con còn kết thêm bạn mới nữa, bạn mới của con ít một tí, nhưng , con nhiều là .

 

Ông cố còn mang về cho con một con ch.ó nữa, lắm luôn, ông cố bảo đó là ch.ó béc-giê, lớn lên sẽ còn hơn, chú ch.ó mới hai tháng tuổi thôi, lát nữa xem nhé, chắc chắn cũng sẽ thích cho mà xem."

 

“Mẹ ơi, về mấy ngày ạ?

 

Chúng thăm bố ?"

 

Nghe giọng líu lo của con gái, nụ mặt Tô Điềm vẫn vẹn nguyên, cô dịu dàng trả lời:

 

“Lát nữa chào ông bà cố một tiếng con qua chỗ bố con.

 

Lần nghỉ một tuần, lát nữa dẫn con chơi."

 

Tô Điềm nghỉ về nhà, thông thường đều sẽ đến chỗ đơn vị của Thẩm Chính, đó ở khu tập thể vài ngày.

 

Lần cũng ngoại lệ, bình thường Tô Điềm việc khá bận, thỉnh thoảng mới nghỉ nhưng thường quá ba đến năm ngày.

 

Thẩm Di Nhiên thấy nghỉ tận một tuần thì chút kinh ngạc .

 

Nhận ánh mắt của con gái, Tô Điềm cúi xuống , bắt gặp vẻ mặt kinh ngạc của bé.

 

“Sao thế, vui quá hả?

 

, sẽ dẫn con chơi, ở bên con nhiều hơn."

 

“Dạ ạ, nhớ giữ lời nhé."

 

Thẩm Di Nhiên gật đầu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-572-full.html.]

“Mẹ bao giờ giữ lời ?"

 

Tô Điềm bật hỏi vặn .

 

“Mẹ là ở bên con, thì lúc nào cũng chỉ ở bên bố đấy."

 

Nhắc đến chuyện , trong lòng Thẩm Di Nhiên ý kiến ngay.

 

Mỗi nghỉ là bố cứ quấn lấy , khiến bé chẳng thời gian chơi với gì cả.

 

Nói tóm là, bố cái gì cũng , chỉ điều là quá quấn , lúc nào cũng tranh giành với đứa con gái .

 

Còn Tô Điềm lời con gái thì mặt lập tức lộ vẻ bất lực.

 

Hai bố con nhà đúng là còn quấn hơn , còn thích tranh sủng nữa chứ.

 

may mà kỳ nghỉ dài một tuần, chia cho hai bố con mỗi ba ngày chắc là đủ nhỉ?!

 

Cũng là vì mới thành xong dự án trong tay nên mới thể nghỉ hẳn một tuần.

 

Nhắc đến phương diện công việc của Tô Điềm, bao nhiêu năm trôi qua, cô thể một đảm đương một phía , những dự án qua tay cô hề ít, những dự án mang thành quả rực rỡ càng khiến trong giới đỏ mắt ghen tị.

 

Đặc biệt là mấy kẻ “đỏ mắt" ở nước ngoài, mỗi khi dự án của Tô Điềm thành quả là bọn chúng nhảy kiếm chuyện để gây sự chú ý.

 

Đối với những kẻ đó, Tô Điềm bình thản bày tỏ:

 

Cô cứ thích cái vẻ bọn họ thuận mắt mà chẳng cô đấy.

 

Bế đứa trẻ trong lòng về đến nhà, Tô Điềm thấy chú ch.ó béc-giê con mà con gái nhắc tới, quả thực đáng yêu.

 

Hỏi thăm hai cụ dạo sức khỏe thế nào, đợi đến khi Hoàng Khâm mang đồ xe , Tô Điềm liền đưa đồ cho hai cụ.

 

đây lâu, nửa tiếng Tô Điềm dẫn con gái lên xe rời khỏi đại viện.

 

Hai cụ cháu dâu dẫn đứa nhỏ đến chỗ Thẩm Chính thì đương nhiên là giữ , hai vợ chồng xa thì nhiều mà gần thì ít, thời gian ở bên nhiều hơn cũng là chuyện dễ hiểu.

 

Ngồi xe, Thẩm Di Nhiên ôm lấy cánh tay , đôi mắt to tròn đảo qua đảo , đang toan tính chuyện gì đó.

 

Thực tế là Thẩm Di Nhiên đúng là đang suy tính thật, bé đang thầm nghĩ, lát nữa đến khu tập thể để bố tranh giành với đây.

 

Bố thực sự là quá gian xảo luôn!

 

nghĩ cách mới !

 

Hừ hừ, nào bố cũng đẩy bé ngoài, thì là để bé chơi với các bạn nhỏ, chứ thẳng chẳng một chiếm giữ .

 

Đừng tưởng bé còn nhỏ mà nhé, bố và đuổi bé chính là sinh em trai em gái cho bé.

 

Thẩm Di Nhiên đợi lâu ơi là lâu mà em trai em gái vẫn thấy , bé chẳng em trai em gái nữa , bé chỉ ở bên cạnh nhiều hơn thôi.

 

Mẹ thực sự là quá bận, quá bận luôn, khó khăn lắm mới thời gian còn một ông bố già tranh giành với bé.

 

Hừ, bố chẳng “kính lão đắc thọ, nhường nhỏ yêu già" gì cả.

 

Người chẳng bảo là lớn thì nhường nhỏ đó !

 

, các thím đều bảo bố sắp sinh em trai em gái, lâu như mà trong bụng vẫn em trai em gái nhỉ?

 

Hay là... bố nhỉ!

 

Bé Thẩm Di Nhiên lén các thím lưng , chuyện sinh con , còn xem ở các đồng chí nam nữa.

 

Vậy nên, rốt cuộc là bố sinh nhỉ!

 

Lát nữa đến khu tập thể, bé hỏi bố cho lẽ mới .

 

Lúc , Tô Điềm vẫn những suy nghĩ viển vông trong đầu con gái, nếu mà , chắc chắn cô sẽ khen con gái một câu...

 

đúng là đứa con “hiếu thảo"!

Loading...