[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời đất ơi, với điều kiện của Thẩm Chính thì dùng một câu hề khoa trương mà , chính là đốt đuốc tìm cũng .

 

Tống Đan Hà nhãn lực, bà cũng nhận , Lý Quần Anh trúng trai Thẩm Chính để con rể, thể hiểu , thể hiểu , với đứa con gái đáng quý như Tô Điềm, cha chắc chắn đàn ông nào cũng thấy xứng với con gái nhà .

 

Bầu khí chút yên tĩnh, bỏ qua chủ đề nữa, ngay khi Tống Đan Hà và Lý Quần Anh định đổi sang một chủ đề nhẹ nhàng hơn, hai còn kịp mở miệng thì hai tiếng “cạch, cạch" mở cửa thu hút sự chú ý của họ.

 

Tiếng mở cửa đầu tiên là từ phòng Tô Điềm, đây là bận xong ?

 

Còn một tiếng nữa là truyền đến từ phía cửa lớn, khi sang thì vặn thấy Vương Kiến Đức mở cửa từ bên ngoài .

 

Tống Đan Hà thấy hôm nay Vương Kiến Đức về giờ , trong lòng thốt lên một tiếng, về sớm thật đấy.

 

Bình thường khi việc, đến mười giờ, mười một giờ thì thấy mặt mũi , hôm nay mới hơn tám giờ về .

 

Ở cửa, Vương Kiến Đức nhận ánh mắt của Tống Đan Hà thì ngẩng đầu sang, tới :

 

“Nhìn gì, Tô Điềm cháu khỏi phòng ?"

 

Đến khi thấy thức ăn dọn bàn cơm, Vương Kiến Đức nhận điều gì đó:

 

“Tô Điềm cháu vẫn ăn cơm ?"

 

“Đến đây đến đây, , hai bác cháu cùng ăn một chút."

 

Vương Kiến Đức hớn hở mở lời chào mời Tô Điềm qua bàn cơm, bản thì phịch xuống ghế.

 

“Bác Vương, bác về , nãy cháu ở trong phòng xem chút tài liệu, kịp ăn cơm, bác về , cùng ăn thôi ạ."

 

Tô Điềm hì hì tới, kéo một chiếc ghế xuống.

 

Một lớn một nhỏ hai bắt đầu ăn cơm, động tác của hai khiến Tống Đan Hà và Lý Quần Anh bên cạnh cũng nhịn mà mỉm .

 

Đặc biệt là Vương Kiến Đức còn lấy từ trong tủ một bình r-ượu để nhâm nhi, Tô Điềm phối hợp với động tác của ông, lấy r-ượu, hai còn nhã hứng cụng ly, phụt, ha ha ha ha ha, trông cũng dáng lắm.

 

“Ông Vương, ông , hư cháu Điềm bây giờ, Quần Anh bắt đền ông đấy."

 

Tống Đan Hà trêu chọc một câu, dáng vẻ đó rõ ràng cũng để tâm lắm.

 

“Đừng đừng đừng, chuyện cũng đến mức vô lý như , hơn nữa Điềm Điềm nhà uống mà, , hai cứ uống cho vui là ."

 

Lý Quần Anh vội vàng xua tay tỏ ý chuyện quản.

 

“Ha ha ha ha ha, đây chẳng là cho hợp cảnh , hiếm khi gặp trong nhà sẵn lòng phối hợp với , bình thường uống hai chén bà lải nhải, tiểu Tô bồi mở miệng quở trách."

 

Vương Kiến Đức nhỏ giọng lầm bầm hai câu, phía bên Tống Đan Hà rõ, nhưng Tô Điềm ở gần thì tai rõ mồn một.

 

Hì hì hì, bác Vương giỏi thì bác to lên xem nào!?

 

Đi , thanh niên cái gì.

 

Vương Kiến Đức đáp Tô Điềm bằng một ánh mắt, trong lòng lẩm bẩm một câu, ông đây gọi là nhường nhịn đồng chí nữ, gọi là cái gì nhỉ, phong độ quý ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-58.html.]

 

Phụt, bác Vương đây, thì gọi là thương vợ, thời thế mới là tuấn kiệt, còn thì chính là... sợ vợ!

 

Nhận đứa trẻ đang xem náo nhiệt của , Vương Kiến Đức cũng phì , “Này, bác cháu định học lái xe ?

 

Cháu còn hứng thú với cái ?

 

Sửa xe còn đủ cho cháu phát huy , còn tài xế nữa chắc?"

 

“Chuyện bác tin nhanh thật đấy, cháu chẳng qua là còn một thời gian nữa mới khai giảng, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, hôm nay ngoài thấy đồng chí tài xế lái xe khá thú vị, nên học thử xem ."

 

Tô Điềm hì hì Vương Kiến Đức, tiếp tục :

 

“Bác Vương, chẳng câu , nhiều kỹ năng thì lo thiệt , học lái xe, nhỡ ngày dùng đến thì ạ."

 

“Có lý, nhiều kỹ năng thì lo thiệt , chỉ cảm thấy cái đầu nhỏ của cháu nhanh thật đấy, nghĩ cái gì là cái đó, nhưng nếu cháu học thì chiều mai đội xe tìm dạy, sáng mai lúc ngoài bác sẽ tiện thể chào hỏi phía đội xe về chuyện ."

 

Vương Kiến Đức vẫn khá tán thành suy nghĩ của Tô Điềm, cũng cảm thấy con gái học lái xe , lãnh đạo , phụ nữ nắm giữ một nửa bầu trời, đồng chí nữ học lái xe thì chứ, bình thường mà.

 

“Ôi chao, thì cảm ơn bác Vương giúp đỡ , cháu kính bác một ly."

 

Tô Điềm bắt chước dáng vẻ lớn bưng ly lên, hớn hở cụng một cái.

 

Thấy hai một uống r-ượu, một uống , phía phòng khách Tống Đan Hà và Lý Quần Anh mới phản ứng chuyện Tô Điềm học lái xe, bên chốt xong xuôi .

 

Một lớn một nhỏ rôm rả ăn xong một bữa cơm, cho đến khi hai bên ai về phòng nấy.

 

Tô Điềm thầm nghĩ học lái xe sẽ dạy cho đồng chí Tô Minh Kinh học một chút, lái xe cũng là một kỹ năng, bố xưởng việc, việc ở phân xưởng xong thì lái xe cũng mà.

 

Phía bên phòng , vợ chồng Vương Kiến Đức và Tống Đan Hà tắm rửa chuẩn ngủ.

 

Đàn ông con trai như Vương Kiến Đức động tác nhanh, rửa mặt xong xuôi chui chăn giường , bên bàn trang điểm Tống Đan Hà vẫn còn đang bôi bôi chát chát.

 

Nhìn động tác bôi chát của vợ, Vương Kiến Đức bĩu môi, trong lòng chỉ dám âm thầm phàn nàn một câu, đàn bà đúng là rắc rối.

 

Bôi bôi chát chát thơm phức thế , ngửi mà hắt .

 

Vẫn là ông như thì , rửa sạch sẽ chẳng cần bôi gì, bao, tiện lợi.

 

Tống Đan Hà còn sự phàn nàn thầm kín của chồng , vẫn cứ “pạch pạch pạch" bôi bôi chát chát, vỗ vỗ mặt, vỗ vỗ cổ, khuôn mặt nhuốm màu sương gió của trong gương, cảm thấy với thời trẻ nữa .

 

“Ông Vương , lúc nãy khi ông về nhắc đến Thẩm Chính, gần đây chẳng Điềm Điềm đang ở nhà , ít tìm ngóng tình hình, mới nghĩ Thẩm Chính là trai , ít nhất ông trúng thì sai , diện mạo, vóc dáng đều gì để chê."

 

định bụng mai , ông đoán xem thế nào?"

 

“Quần Anh trông vẻ nhắm Thẩm Chính con rể?"

 

“Cái đó , nhắm trúng là chuyện bình thường, mỗi cân nhắc các phương diện khác , vạn nhất gả con gái quá xa thì , chuyện đó quá bình thường."

 

Vương Kiến Đức trả lời một câu, giường bắt đầu nhắm mắt .

 

 

Loading...