Có do dự nên báo cáo chuyện một tiếng , nhưng nghĩ là đích xưởng trưởng Hứa gọi điện tới chuyện , nên thôi, dẫu xưởng trưởng Hứa chắc là công dụng cụ thể của đồng chí nhỏ chứ?
Tô Điềm phớt lờ những ánh mắt thỉnh thoảng đ-ánh tới của những khác trong phân xưởng, thản nhiên việc của .
Cô cứ thế bận rộn ngừng, đến giờ cơm trưa những khác đều nhà ăn , Tô Điềm vẫn đang bận rộn trong phân xưởng, hai bàn tay trắng trẻo giờ đây bẩn thỉu, ngay cả mặt cũng dính bẩn.
Tiếp tục “keng keng keng" bận rộn.
Thời gian thấm thoát trôi qua, hơn hai giờ chiều, phát hiện Tô Điềm cuối cùng cũng dừng .
Tầm mắt họ kìm mà về phía chiếc máy dở dở ương ương , trong lòng trống đ-ánh liên hồi.
Họ chỉ hỏi một câu, tối nay chiếc máy liệu còn dùng nữa ?
Tháo thành thế , mặc dù lắp một phần, nhưng trông vẫn lắp xong mà.
Thấy Tô Điềm dọn dẹp đồ đạc, đó lau tay chuẩn rời .
Tình huống gì đây?
Bỏ mặc đó, ?
Máy móc tính đây?
Hỏng hỏng ?!
Tô Điềm suy nghĩ của những khác, lau sạch dầu mỡ tay, thấy thời gian cũng hòm hòm , sải bước phía cửa phân xưởng.
Một hồi tiếng bước chân “cộp cộp cộp" vang lên, mất.
Trơ mắt Tô Điềm rời , lên tiếng.
“Chuyện nên với xưởng trưởng Hứa một tiếng ?"
“Chắc là, lẽ, cần nhỉ?
Xưởng trưởng Hứa chắc chắn mà."
Một khác trả lời.
Vừa nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, chính là Hứa Chí Tân .
Lại một hồi tiếng bước chân “cộp cộp cộp", Hứa Chí Tân xuất hiện ở cửa phân xưởng, vặn thấy cuộc đối thoại của hai công nhân.
“ nên cái gì cơ?"
Hứa Chí Tân bước hỏi một câu.
Ông cũng đến lúc mới bận xong việc trong tay, nhớ tình hình bên chỗ Tô Điềm, đặc biệt qua xem thử.
Tô Điềm là một đồng chí nữ, còn là một đứa trẻ, trong phân xưởng là đàn ông con trai, đám đàn ông bình thường ăn chẳng chừng mực gì, đồng chí trẻ Tô Điềm đừng để mỉa mai vài câu nhè.
Lo lắng Tô Điềm mỉa mai, Hứa Chí Tân đặc biệt bớt chút thời gian qua một chuyến.
Lời dứt, khóe mắt liếc thấy chiếc máy bên cạnh, nụ mặt Hứa Chí Tân lập tức vụt tắt.
Máy hỏng ?
Ai sửa đây?
Làm một nửa ?
“Máy hỏng ?
Ai chịu trách nhiệm sửa chữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-60.html.]
Sao việc một nửa chạy mất ?"
Hứa Chí Tân cau mày, cảm thấy thợ trong xưởng càng ngày càng đáng tin .
May mà ông cái xa trông rộng bảo Tô Điềm khi rảnh qua giúp một tay, cái chẳng lập tức đất dụng võ .
Sửa máy móc, tìm Tô Điềm chứ !
Nghĩ đến đây Hứa Chí Tân càng cảm thấy quá thông minh, cau mày đợi một lúc thấy câu trả lời, ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt thôi của hai nhân viên, Hứa Chí Tân đầy vẻ hoài nghi.
Sao thế , đàn ông con trai, lời thì rắm thì thả!
Ấp a ấp úng là hả?
“Sáng sớm máy vẫn còn mà, đúng tiểu Tô , bảo nó qua sửa một chút, các thật là càng ngày càng nhãn lực, thợ sửa chữa sẵn mà dùng, tay nghề sửa chữa của tiểu Tô lợi hại lắm, “cạch cạch cạch" vài cái là xong ngay."
Hứa Chí Tân vẫn tình hình, lời tiếng đều là khen ngợi Tô Điềm.
Còn hai nhân viên thấy lời của xưởng trưởng Hứa cũng nghẹn lời, chút nhịn .
Ha ha ha ha, , ngài đúng, tiểu Tô lợi hại.
Đồng chí trẻ đó quá lợi hại luôn, cứ cái kỹ thuật tháo dỡ đó, giản trực là hoa cả mắt.
Xưởng trưởng bảo, tiểu Tô “cạch cạch cạch" vài cái là sửa xong .
mà, xưởng trưởng chắc là , tiểu Tô còn một kỹ năng nữa là “cạch cạch cạch" vài cái là tháo nát bét cái máy .
Nhìn bộ dạng của xưởng trưởng, chắc vẫn còn đang che mắt .
Thì nãy giờ xưởng trưởng hề chuyện tháo máy nha!
Tình hình lúc , thế nào để xưởng trưởng tức đến mức ngất xỉu đây.
“Xưởng trưởng Hứa, cái máy ..."
Nhân viên cẩn thận mở lời, quan sát sắc mặt xưởng trưởng, “chính là do tiểu Tô tháo đấy ạ."
“Máy vấn đề gì, là tiểu Tô tháo xuống, hình như là để mày mò xem cấu tạo bên trong, ngài đừng lo, lắp một phần , chắc là vấn đề gì lớn , tiểu Tô sẽ lắp nốt thôi ạ."
Một khác bổ sung thêm một câu.
Cái, cái gì cơ?!
Hứa Chí Tân rõ mà như rõ, đầu óc tức đến mức ong ong.
Hít sâu hít sâu, ông già , chịu nổi kích động .
Dẫn sói nhà, là của ông, dẫn sói nhà mà!
Ông con bé Tô Điềm xuống tay tàn nhẫn thế, bảo tháo là tháo luôn!
Hứa Chí Tân run rẩy giơ tay lên, bấm nhân trung.
Bình tĩnh, lạnh lùng, Hứa Chí Tân tự nhủ.
Bình tĩnh, hít sâu .
Bình tĩnh... bình tĩnh cái con khỉ!
Hừ!
Cái đao bốn mươi mét của ông ?!