“Nghe thấy lời của Tần Dương, Vương Kiến Đức hỏi thêm gì nữa mà mở viên giấy , chỉ một cái, rõ hình vẽ viên giấy, Vương Kiến Đức xào xạc nhanh ch.óng thu viên giấy .”
“Cậu cần theo đến phòng thẩm vấn, chạy một chuyến bảo bên xưởng trưởng Hứa tìm nhà thiết kế ở trong xưởng qua phòng thẩm vấn một chuyến."
Nghe thấy lời lãnh đạo , tim Tần Dương thắt một cái.
Nhận thức chuyện e là đơn giản.
Xem thứ viên giấy quan trọng, Tần Dương chạy bộ về phía xưởng.
Vừa chạy còn thầm may mắn vì xem thứ đó, nếu lúc ước chừng cũng một chuyến đến phòng thẩm vấn .
Phàm là tài liệu, văn kiện, thông tin quan trọng, dù vô tình tiếp xúc cũng đều tiến hành rà soát.
Vương Kiến Đức đến phòng thẩm vấn, ông , lâu Hứa Chí Tân dẫn theo hai nhà thiết kế tới.
Nhìn thấy chiến sĩ gác ở cửa, Hứa Chí Tân mở miệng hỏi một câu:
“Vương Kiến Đức ?"
“Báo cáo, lãnh đạo đang ở phòng thẩm vấn, một lúc ạ."
Đối phương đáp một câu.
Nghe thấy bao lâu, Hứa Chí Tân bèn dẫn đợi ở bên ngoài.
Lần chờ đợi là hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi Vương Kiến Đức và những khác khỏi phòng thẩm vấn thì hơn mười giờ đêm.
Nhìn thấy Hứa Chí Tân và những khác đang đợi bên ngoài, Vương Kiến Đức chút đau đầu, xua tay hiệu cho Thẩm Chính, Tô Chấn Hưng và Tần Dương ba bọn họ rời .
Ba thấy động tác của lãnh đạo, khi chào theo nghi thức quân đội thì rời .
Nhìn ba xa , Hứa Chí Tân liền nhịn mà lên tiếng:
“Chuyện gì thế?
Bắt nào?
Chuyện thẩm vấn ông gọi qua đây gì?"
“Không thẩm vấn, gọi ông qua xem một thứ."
Vương Kiến Đức mệt mỏi lên tiếng, xong lấy bản vẽ, đưa qua :
“Ông xem , nếu hiểu thì để nhà thiết kế trong xưởng của ông xem xem bản vẽ quan trọng gì ."
Hai nhà thiết kế Hứa Chí Tân mang đến cũng đầy mặt mơ hồ, lúc thấy lãnh đạo lên tiếng, hai ở một cách xa.
“Coi thường quá đấy, thứ gì mà còn hiểu ..."
Mở bản vẽ , lời còn dứt, Hứa Chí Tân cảm thấy lời của tát bộp bộp mặt.
là, hiểu lắm!
Hình như là bản vẽ linh kiện.
Hơn nữa còn là bản vẽ linh kiện máy công cụ, trông khá quen mắt!
“Khụ khụ khụ, cái đó, Tiểu Lưu Tiểu Ngô, hai qua đây xem bản vẽ một chút."
Nghe thấy lời của Hứa Chí Tân, sự khinh bỉ trong mắt Vương Kiến Đức hề che giấu.
Tiểu Lưu, Tiểu Ngô thấy lãnh đạo lên tiếng, vội vàng tiến lên vài bước.
Hai đón lấy bản vẽ xem hồi lâu, cũng lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-66.html.]
Sốt ruột ch-ết , rốt cuộc hả?
Vương Kiến Đức là tính nóng, nhịn một lát nhịn nữa, mở miệng hỏi:
“Đây rốt cuộc là bản vẽ gì?"
Quan trọng ?
Đây mới là trọng điểm.
Nhìn bản vẽ, Tiểu Lưu ngập ngừng một lát, lên tiếng, “Cái đó, cháu cũng chuyên ngành cơ khí , chỉ thể xem khái quát thôi, đây hình như là bản vẽ máy công cụ, hơn nữa còn giống với máy công cụ trong xưởng của chúng , dường như giống lắm, nhưng là bản vẽ linh kiện khá thường gặp, chuyên môn đều thể vẽ , nhưng cháu cũng dám đảm bảo bản vẽ vấn đề gì, là cụ thể ngài vẫn nên tìm chuyên nghiệp đến xem ?"
Trông thì giống bản vẽ linh kiện bình thường, ai bên trong thông tin quan trọng gì ?
Ai dám bảo đoan chứ.
Tiểu Ngô gật đầu, và Tiểu Lưu cùng ý kiến, mở miệng bổ sung:
“Nếu Tiểu Tô ở đây thì ước chừng hiểu rõ hơn chúng cháu."
Tiểu Tô, nhắc đến Tiểu Tô, Hứa Chí Tân nghĩ đến Tô Điềm mấy ngày ở trong phân xưởng của ông tháo tung thứ, trong lòng khỏi tán đồng ý kiến của Tiểu Ngô.
Chẳng sai chút nào, nếu là Tô Điềm thì bản vẽ chắc chắn thể xem hiểu.
Máy móc trong xưởng Tô Điềm tháo đến mười phần thì mười, đến việc ai hiểu rõ máy móc trong xưởng nhất, thì ai khác ngoài Tô Điềm cả.
Tiếc quá, giờ ở đây.
Hứa Chí Tân trong lòng tiếc nuối vô hạn, cảm thấy Tô Điềm đúng lúc mà.
Vương Kiến Đức cũng thấy tiếc, ông chuyện Tô Điềm lên thành phố, trùng hợp như , Tô Điềm mới , cần đến con bé .
Vậy bây giờ vấn đề là, bản vẽ từ ?
Sao xuất hiện ở nơi như bãi r-ác chứ?
Còn nữa, bao giờ Tô Điềm mới về.
Tiểu Tô , thời khắc tổ chức cần cháu đến !
Mà lúc , thành phố.
Một tràng tiếng bước chân vang lên, Tô Điềm ôm một chồng lớn tài liệu mới từ văn phòng giáo sư Đường .
Cô vạn ngờ tới, đống tài liệu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, tài liệu của giáo sư Đường xem hết, căn bản là xem hết...
Ở bên cạnh giáo sư Đường một ngày, Tô Điềm cảm thấy trở cường độ việc của kiếp , chỉ xem tài liệu mà còn giúp giáo sư Đường xử lý một việc trong công tác, ví dụ như chỉnh lý phân loại văn kiện, đến tìm giáo sư Đường, nếu giáo sư Đường rảnh thì cũng do cô xử lý.
Một chữ, bận.
Hai chữ, bận!
Phải là, con lừa của đội sản xuất cũng mệt bằng cô!
Khó khăn lắm mới về chỗ ở, Tô Điềm vẫn nghỉ ngơi, một đống tài liệu xem hết mà ngủ !
Chưa bao giờ rằng, công việc cũng lúc như thế .
Cuối cùng cô cũng hiểu nỗi đau của học sinh tiểu học khi chạy đua với thời gian để bài tập.
Một cây b.út, một ngọn đèn.
Một đêm khuya, một kỳ tích!