[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy bộ quân phục thanh niên, Trương Trác đảo mắt một vòng, lén lút ghé sát lão Đường, hạ thấp giọng mở miệng hỏi:

 

“Dạo ông đang dự án gì thế?

 

Đến mức đơn vị cử đến bên cạnh ông ?"

 

Đường Lưu Quang vẻ mặt khó hiểu liếc bạn cũ một cái, miệng máy động, cuối cùng giải thích.

 

Cũng thể Thẩm Chính theo là ông, mà là Tô Điềm chứ?

 

Nếu mở miệng như , Tô Điềm chẳng sẽ thu hút sự chú ý của lão Trương , đến lúc đó chuyện bản vẽ sẽ giấu nữa.

 

Không tin tưởng con lão Trương, mà là một chuyện càng ít càng an .

 

Tiếp theo cả nhóm chuẩn tìm chỗ ăn cơm, đường Trương Trác còn thăm dò ngóng xem Đường Lưu Quang dạo rốt cuộc đang dự án gì, đến mức thần bí như .

 

lão Đường cứ dùng ánh mắt kẻ ngốc để liếc ông nhỉ?!

 

Hai vị tiền bối phía , phía Thẩm Chính và Tô Điềm hai trẻ tuổi sóng vai bước .

 

Bầu khí khá im lặng, thì hai thực sự thiết đến thế, nhưng xa lạ thì cũng hẳn là như .

 

Trong đầu Tô Điềm đang nghĩ đến chuyện khác, nãy cô nhận , thầy giáo chắc chắn định về chuyện cải tiến máy công cụ.

 

Chuyện Tô Điềm vẫn xong, ngay cả bản vẽ cũng vẽ xong, nhưng kế hoạch tương lai cô vẫn sơ bộ xác định xong .

 

Dựa theo lịch sử phát triển máy công cụ, những năm bảy mươi tám mươi là thời gian kỹ thuật máy công cụ tiến bộ vượt bậc, đó mười mấy hai mươi năm, còn câu thường , về phương diện công nghệ nào đó thụt lùi mất hai mươi năm.

 

Loại lý luận Tô Điềm cảm thấy lý, mà nguyên nhân chủ yếu là vì nghiên cứu thì nghiên cứu, nhưng trong nước phần lớn vẫn thiên về suy nghĩ cho rằng kỹ thuật của nước ngoài tiên tiến hơn, đồ đạc hơn, nếu như , thì bỏ tiền mua về, đều bỏ tiền mua đồ của khác, nghiên cứu phát triển trong nước dường như thị trường cần đến như , đạo lý vòng lặp ác tính thì ai cũng hiểu, kết quả cuối cùng chính là kỹ thuật nước ngoài càng thêm tiên tiến, mà thị trường trong nước còn sản phẩm nước ngoài đ-ánh chiếm.

 

Mấy ngày gần đây kỹ thuật máy công cụ bắt đầu phát triển, nếu nắm bắt cơ hội, lẽ thể đổi, chí ít lẽ tương lai sẽ còn lưu truyền câu công nghệ thụt lùi hai mươi năm đó nữa.

 

Mà việc Tô Điềm cần hiện nay, chính là cải tiến máy công cụ, Tô Điềm dù cũng ký ức hai kiếp, chiếm ưu thế nhất định, cô lẽ chuyện để quốc gia vèo một cái vượt qua các nước phương Tây, nhưng đuổi theo thì vẫn cơ hội, còn về việc vượt qua, chuyện tương lai ai mà , trong nước nhân tài lớp lớp, hẳn là cơ hội.

 

Mọi thứ đều khả năng, ?

 

Nhận thấy bên cạnh mở lời, Thẩm Chính cũng cô đang nghĩ gì, ánh mắt để dấu vết về phía cô.

 

Lần đầu tiên Thẩm Chính cảm thấy lẽ thực sự bằng Tần Dương, ít nhất là trong chuyện giao lưu với đồng chí nữ , thực sự da mặt dày tự nhiên như Tần Dương.

 

“Khụ khụ."

 

Thẩm Chính tự nhiên hắng giọng một cái.

 

Nghe thấy tiếng, Tô Điềm hồn, nghiêng đầu qua.

 

Một đôi mắt sáng trong suốt , như thể đang lặng lẽ hỏi:

 

“Có chuyện gì ?”

 

hình như cô thuê nhà, chuyện tin tức gì ?"

 

Tô Điềm:

 

“Hửm?”

 

quen ở đây, nhà họ một căn hộ cần cho thuê, nếu cô nhu cầu, hỏi giúp cô xem cho thuê ?

 

Địa điểm cách trường Trung học 1 xa, tầm mười phút bộ thôi, môi trường nhà cũng , ba phòng ngủ một phòng khách, nếu cô thời gian lúc nào liên lạc, cô thể qua xem nhà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-77.html.]

Sao nhà cô thuê nhà?

 

Lại còn nhiệt tình như ?

 

Hay là , vì chuyện hôm qua hiểu lầm cô nên mới xin ?!

 

Tô Điềm suy đoán, ngay lúc , Thẩm Chính lẽ cũng cảm thấy mở miệng đột ngột, liền giải thích.

 

“Cô đừng hiểu lầm, chỉ là Tô Chấn Hưng nhắc đến chuyện thôi, Tô Chấn Hưng cũng là nhờ Chu Cần giúp đỡ, và Tô Chấn Hưng là chiến hữu, giúp đỡ một chút cũng là bình thường."

 

Thẩm Chính nhàn nhạt mở miệng, thực tế, đúng là xin .

 

Hôm qua, là hiểu lầm cô .

 

Tô Điềm biểu thị:

 

“Bình thường ?”

 

Nếu Tần Dương lúc ở đây, thấy lời của Thẩm Chính nhất định sẽ chút do dự mà nhổ toẹt một câu, bình thường cái quái gì.

 

Tô Điềm cũng cảm thấy bình thường, vì cô ngốc, thể nhận Thẩm Chính cũng như Tần Dương và trai Tô Chấn Hưng quan hệ đến thế.

 

chuyện thuê nhà , nãy Thẩm Chính qua tình hình căn nhà, cô chút động lòng.

 

Cô là rộng lượng, nếu thành tâm xin , cô sẽ chấp nhận.

 

“Vậy, phiền ?"

 

Tô Điềm mang tính thử dò xét mỉm mở miệng .

 

“Không , phiền , chuyện chỉ là giúp cô mà còn là giúp quen đó của nữa, nhà của họ vốn dĩ cũng cho thuê."

 

Thẩm Chính , đáp một câu.

 

Thế coi như là bọn họ, hòa .

 

Giải trừ hiểu lầm, , vẫn là bạn bè.

 

Một lát , đến nhà hàng, bên Trương Trác vẫn đang quấn lấy Đường Lưu Quang chuyện dự án, cho Đường Lưu Quang chỉ vứt bỏ cái để chạy trốn thôi.

 

Còn nữa, ăn cơm thì ăn cơm , ăn một bữa cơm mà cũng thăm dò như , thế thì chẳng còn gì thú vị nữa.

 

Thế là, khi ăn xong bữa cơm , Đường Lưu Quang nhanh ch.óng vù một cái đưa Thẩm Chính và Tô Điềm chuồn mất.

 

Đường Lưu Quang:

 

“Chưa bao giờ , lão Trương phiền phức đến thế.”

 

Lúc về lái xe là Thẩm Chính, vì lái xe vốn dĩ là Tô Điềm Đường Lưu Quang kéo ở ghế để chuyện .

 

Cho nên lái xe đương nhiên là Thẩm Chính.

 

Đường Lưu Quang vất vả lắm mới thời gian tóm lấy Tô Điềm để về chuyện bản vẽ, đương nhiên là tranh thủ cơ hội , còn về Thẩm Chính đang lái xe ở phía , thể cử điều tra chuyện bản vẽ , con chắc là vấn đề gì, nếu Vương Kiến Đức thể cử tới.

 

Về chuyện bản vẽ , thầy hỏi gì Tô Điềm trả lời nấy, đương nhiên, một phần giữ .

 

Cái gì thì , cái gì thì , đây là thói quen Tô Điềm rèn luyện từ kiếp .

 

Khi Đường Lưu Quang thấy bản vẽ của Tô Điềm vẫn cần một thời gian nữa mới thành, mặt lộ vẻ thất vọng hiện rõ.

 

 

Loading...