[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ái chà chà, nhớ chứ nhớ chứ, tên là Tần Dương ?!”

 

Lúc chị gái còn hai thằng nhóc thối cùng phân đến bên , Lục Tĩnh Ninh mấy gọi điện thoại đều bảo hai thanh niên qua nhà ăn cơm, nào cũng bảo thời gian thời gian, thì thời gian gọi điện tới .

 

Giỏi thật đấy, chỉ vì chuyện thuê nhà, còn là giúp một đồng chí nữ thuê nhà, dựa giác quan thứ sáu nhạy bén của Lục Tĩnh Ninh, bà sẽ cho rằng Thẩm Chính thực sự bụng đến .

 

Cái gì mà em gái chiến hữu, cái gì mà em gái cũng chính là em gái , cái bài tác dụng nhé, đây ở đại viện Thẩm Chính bao nhiêu em , em bao nhiêu em gái , chẳng thấy Thẩm Chính đối xử với em gái sắc mặt hơn chút nào nhỉ?

 

Chị cả , Thẩm Chính đúng là một đồng chí nam hiểu phong tình, dù là lúc nhỏ bây giờ, bên cạnh chẳng lấy một đồng chí nữ nào chút mầm mống về phương diện đó cả.

 

Cũng may là trông còn , chuyện lấy vợ vội, dùng lời của chị cả mà thì chính là “đến lúc đó nếu thực sự thông suốt, thì dùng cái mặt đó mà tùy tiện lừa gạt một về là " lời tuyệt đối là nguyên văn nhé, hề dối chút nào.

 

Cách đây một thời gian chị cả còn gọi điện bảo Thẩm Chính khi đến bên ngoài việc gọi về nhà một cuộc điện thoại báo bình an thì đó chẳng còn tin tức gì nữa, tình hình thế nào.

 

Tình hình thế nào, tình hình thế nào , chẳng thông suốt !

 

Trong điện thoại vẫn còn văng vẳng tiếng gào thét của Tần Dương, cái gì mà em gái gì đó, tóm lời Lục Tĩnh Ninh một chữ cũng tin.

 

Một lát , tiếng gào thét của Tần Dương còn nữa, đó là giọng trầm thấp của đứa cháu ngoại lớn.

 

“Dì ơi, chuyện thuê nhà đó dì xem ạ?"

 

“Được chứ, , căn nhà đó để cũng là để , bao nhiêu năm , vốn dĩ định giữ , nghĩ là khi con về thì qua đó ở một thời gian, con công việc bận rộn như , ý nghĩ chắc là thực tế , bạn con lúc nào tiện qua xem nhà thế?

 

Dì lúc nào cũng rảnh cả, con cứ dẫn trực tiếp qua đây là ."

 

Lục Tĩnh Ninh biểu thị, bà nóng lòng xem xem đồng chí nữ thể cho đứa cháu ngoại lớn Thẩm Chính - cái cây sắt nghìn năm - nở hoa là ai .

 

“Để con hỏi cô , chắc là trong vòng hai ngày tới thôi ạ."

 

Thẩm Chính khi cân nhắc thì xác định thời gian cụ thể, dù xem nhà là Tô Điềm, xem lúc nào Tô Điềm tiện mới .

 

, dì ơi, tiền thuê nhà dì thể... rẻ một chút ạ, bạn con từ quê lên nên tay chân tạm thời dư dả lắm."

 

Thẩm Chính bồi thêm một câu.

 

Ái chà chà, còn rẻ một chút nữa cơ đấy, còn dám bảo là em gái chiến hữu nữa .

 

“Yên tâm yên tâm, dì chắc chắn sẽ hét giá bừa bãi , chuyện giá cả đợi xem nhà xong lúc đó chúng tự thương lượng, đều là nhà cả dì còn thể chiếm hời của con bé đó ?

 

Được , chuyện con đừng quản nữa, lúc nào dẫn qua xem nhà là ."

 

“Vậy thì cảm ơn dì ạ."

 

“Dì là dì của con, khách khí thế gì, lúc nào rảnh qua nhà ăn cơm, ."

 

Nói thêm một lúc nữa, Lục Tĩnh Ninh mới cúp điện thoại.

 

Lục Tĩnh Ninh ở phòng khách, chiếc điện thoại cúp, chút đắn đo nên báo cáo chuyện với chị cả bên , dù cũng là con trai chị cả, cái chuyện tìm đối tượng , chẳng lẽ mắt lớn ?

 

Ha ha ha ha, nhưng chị cả chắc chắn tranh , vì đồng chí nữ trong hai ngày tới là đến gặp bà , chị cả ở Kinh Thị, chắc là thấy đồng chí nữ .

 

Nghĩ đến đây, Lục Tĩnh Ninh vẫn quyết định tạm thời chuyện , đợi đến lúc thấy hãy chuyện với chị cả bên .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-79.html.]

Không cô bé xinh , tính tình thế nào nhỉ.

 

Nghe Thẩm Chính trong điện thoại, ngoan ngoãn, chắc là một cô gái dịu dàng.

 

Phía bên , cô gái dịu dàng đang cùng Tô Chấn Hưng trở về nhà họ Vương.

 

Vừa bước cửa, liền thấy một cái tư thế gần như là tam đường hội thẩm.

 

Bố , em trai, Tô Chấn Hưng, còn chú Vương và dì Tống, thiếu một ai.

 

bước cửa, ánh mắt của đều hướng về phía cô.

 

“Tiểu Tô về , ăn gì , đường mệt con?"

 

Giọng điệu của Vương Kiến Đức quả thực là dịu dàng vô cùng, kết hợp với khuôn mặt đó của ông, trông khá là quái dị.

 

“Con ăn ạ, mệt, chú Vương đợi con ?

 

Hay là chúng đổi chỗ chuyện nhé?"

 

Tô Điềm mỉm , mở lời đề nghị.

 

Tâm trí của cả hai đều đặt ở việc hàn huyên , chính sự là quan trọng nhất.

 

“À, , chúng thư phòng chuyện, Chấn Hưng cháu cũng cùng ."

 

Vương Kiến Đức xong dậy, nhấc chân bước về phía thư phòng.

 

Tô Điềm và Tô Chấn Hưng theo phía .

 

Lý Quần Anh, Tô Minh Kinh, Tô An Bang và Tống Đan Hà bốn bọn họ cứ thế trố mắt Tô Điềm chân bước cửa, chân Vương Kiến Đức gọi thư phòng.

 

Ơ ơ ơ, chứ, họ vẫn Tô Điềm kể về cái hội nghị giao lưu gì đó mà.

 

Thôi bỏ bỏ , mấy họ trông vẻ như chuyện quan trọng cần bàn bạc, chuyện kể chuyện chắc là đợi Tô Điềm rảnh mới .

 

Hì hì hì, chính là kể chuyện, Tô Điềm ngoài một chuyến, nào mà chẳng chuyện để kể chứ, chuyện ở nhà ga lợi hại .

 

Bên , ba thư phòng.

 

Vương Kiến Đức là chủ nhà, bên bàn việc, đó hiệu cho Tô Điềm xuống chuyện.

 

Trong thư phòng chỉ hai chiếc ghế, cô xuống , trai cô ?

 

Đứng ?

 

Ánh mắt Tô Điềm chiếc ghế còn , về phía Tô Chấn Hưng.

 

Nhận động tác của cô, Vương Kiến Đức vui vẻ hẳn lên.

 

Cũng chỉ mỗi Tô Chấn Hưng là đàn ông con trai, một lát thì , lúc còn là tân binh quân tư hai tiếng đồng hồ trở lên cũng chẳng thấy Tô Chấn Hưng õng ẹo gì.

 

Tô Chấn Hưng còn trực tiếp hơn, trực tiếp ấn vai Tô Điềm để cô xuống ghế, đó cứ thế phía Tô Điềm, thể hiện một tư thế bảo vệ.

 

 

Loading...