Nhìn dáng vẻ sốt ruột của Hứa Chí Tân, trong lòng Vương Kiến Đức thầm hì hì, cố ý lấp lửng, giả vờ một vẻ mặt trầm mặc, đó chép chép miệng hai cái, mở miệng :
“Chuyện , sắp xếp xuống ."
Hứa Chí Tân vẻ mặt thê t.h.ả.m như đưa đám của Vương Kiến Đức, lòng cảm thấy mấy lạc quan.
“ , chuyện ông đừng lo lắng nữa."
Vương Kiến Đức thấy Hứa Chí Tân lừa , nén một nữa mở miệng một câu.
Ừ ừ ừ, thấy thấy ...
đợi , đợi ?!
Vừa nãy ý của Vương Kiến Đức là, vấn đề lớn!!!
Hứa Chí Tân xoẹt một cái ngẩng đầu lên, thấy Vương Kiến Đức đang nén , ngay lập tức vớ lấy một cuốn sách mặt bàn ném thẳng về phía cái đồ thiếu đức lão Vương .
Bằng ngần tuổi , ấu trĩ cơ chứ, vui lắm ?
“Ơ kìa ơ kìa, quân t.ử động khẩu động thủ nhé, ông dù cũng là văn hóa, động thủ với kẻ thô lỗ như , lo lát nữa bẻ gãy tay ông đấy."
Vương Kiến Đức nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cuốn sách ném tới, ha ha ha lên, tiếp tục mở miệng :
“ dối , tự ông rõ còn trách ."
Hứa Chí Tân:
“Hừ!”
Giả vờ một bộ mặt thê t.h.ả.m như đưa đám, “sắp xếp xuống ", đây rõ ràng là cố ý gây hiểu lầm.
Sao thế, còn bắt ông cảm ơn lão Vương chắc?
Hừ, ông tính quá cơ, thực sự, cảm ơn ông nhiều nhé!
Lão Vương, Vương Kiến Đức, nên gọi là Vương Kiến Đức, cái tên hợp với ông .
“Ông thà đổi tên thành Vương Thiếu Đức cho , ấu trĩ cơ chứ, , đừng ngớ ngẩn nữa, ông kể cho rốt cuộc là chuyện gì ."
“Ha ha ha ha, chuyện rốt cuộc là thế nào, còn kể từ Tô Điềm..."
Tiếp theo Vương Kiến Đức bắt đầu kể bộ sự việc .
Trong văn phòng, hai một một , hình ảnh quả thực khá là hài hòa.
Đặc biệt là khi thấy bản vẽ là do Tô Điềm vẽ , Hứa Chí Tân trợn tròn mắt.
Miệng há , suýt chút nữa thì thốt lên một tiếng khen ngợi:
“Oa ồ!”
Vị xưởng trưởng Hứa vốn luôn giữ gìn hình tượng lúc toát một vẻ ngu ngơ trong sáng thiên chân.
Trông vẻ ngốc nghếch dễ lừa.
Tiếp tục xuống , khi thấy máy công cụ đó của Tô Điềm thể nâng cao hiệu suất việc, Hứa Chí Tân giữ bình tĩnh nữa.
“Ông là, máy công cụ đó khi cải tiến thể nâng cao hiệu suất?"
Hứa Chí Tân mở miệng ngắt lời Vương Kiến Đức, thể chờ đợi mà chằm chằm lão Vương.
“Ông tiếp , vẫn xong mà."
“Nói cái khỉ gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-81.html.]
Ông cứ chuyện hiệu suất đó , thật , Tô Điềm đích với ông như ?
Có chắc chắn ?"
Hứa Chí Tân chuyện khác, chỉ chuyện hiệu suất.
Nhìn dáng vẻ sốt ruột của lão Hứa, Vương Kiến Đức gật đầu, mở miệng :
“Là Tiểu Tô đích , chắc là thật đấy, ..." thế?
Hửm?
Người ?!
Ông vẫn xong mà.
Ngẩng đầu lên, Vương Kiến Đức liền thấy bóng lưng nghênh ngang rời của lão Hứa, đến cửa cũng thèm đóng giúp, sốt ruột đến thế ?!
Vương Kiến Đức vẻ mặt hiểu, dậy, tới tự đóng cửa .
Lão Hứa chuyện gì thế, lửa cháy đến m-ông , nhanh .
Chẳng là lửa cháy đến m-ông , còn nghiêm trọng hơn cả lửa cháy đến m-ông chứ.
Hứa Chí Tân về phía khu gia thuộc, bước chân nhanh vô cùng, suýt chút nữa là gót chân đ-ập gáy luôn .
Cộp cộp cộp, đường gặp quen định chào hỏi, còn kịp mở miệng, Hứa Chí Tân xa .
Cuối cùng cũng đến nhà họ Vương, Hứa Chí Tân tiến lên mấy bước bắt đầu gõ cửa thình thình.
Trong nhà, chỉ một Tô Điềm ở nhà, dì Tống và Lý Quần Anh đồng chí ngoài tìm tán dóc , là tán dóc, thẳng là khoe khoang, đắc ý .
Bố Tô Minh Kinh cũng rời , Tô An Bang ở bên ngoài cùng đám trẻ con trong khu gia thuộc trèo cây kìa, nãy cô còn thấy đứa nào gào lên Tô An Bang rách quần đùi .
Nhấc chân bước tới, mở cửa.
Đối diện với dáng vẻ thở hổn hển của xưởng trưởng Hứa ngoài cửa, Tô Điềm thắc mắc ba giây, mở miệng :
“Xưởng trưởng Hứa, dạo cháu hề động máy móc của chú nhé!"
Tô Điềm biểu thị:
“Cái kiểu vội vã tìm đến cửa , trông cứ như đến tìm chuyện ?”
Nghe thấy lời của Tô Điềm, Hứa Chí Tân vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực, vất vả lắm mới đợi thở điều hòa , ông điều chỉnh biểu cảm mặt.
Sau đó, lộ một nụ hiền hậu, nụ chuẩn tám cái răng.
Tô Điềm:
“Cái nụ giả tạo ...”
là khó mà b-ình lu-ận !
“Xưởng trưởng Hứa, chú chuyện gì cứ thẳng ạ, chú với cháu như , lòng cháu thấy sợ lắm."
Tô Điềm nén nghiêm túc hươu vượn.
Hứa Chí Tân giơ tay lên, vuốt mặt một cái, khôi phục bình thường.
“Tiểu Tô , tính tình chú nóng nảy, chú cũng vòng vo với cháu nữa, chú mới từ chỗ Vương Kiến Đức qua đây, cũng mới từ miệng ông bản vẽ là do cháu vẽ, chuyện chú thực sự ngờ tới, dạo cháu loay hoay với máy móc trong xưởng chú, chú còn tưởng cháu chỉ xem xem thôi, ngờ cháu còn tài nữa, đúng là học khác nha."
Hứa Chí Tân khen ngợi một câu, hì hì chuyện quan sát sắc mặt mặt Tô Điềm, nhưng mặt Tô Điềm cứng rắc chẳng thể hiện cái gì cả.