Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 13: Thuốc phối giống heo nái?

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:06:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đại thiếu gia ăn nổi mấy món , đưa đây cho , còn đủ nhét kẽ răng nữa là!”

 

Đoàn Thố ba bảy lượt nuốt trọn cái bánh bao trong miệng, còn định giật luôn cái bánh mà Vưu Thanh đang cầm tay.

 

Ai dè Lâm Thuật Niên nhanh tay lẹ mắt, ưu nhã nhưng kém phần quyết đoán, nhét luôn cái bánh thứ hai miệng khi móng vuốt của Đoàn Thố kịp thò tới.

 

“Cậu…”

 

Đoàn Thố tỏ vẻ khinh bỉ, lấy ngón trỏ chọc má phồng lên của Lâm Thuật Niên, “Mặt dày thôi chứ!”

 

Lâm Thuật Niên thong thả nhai bánh trong miệng. Vỏ bánh còn âm ấm, c.ắ.n liền tuôn trào nước sốt nghêu thơm ngào ngạt, vị ngọt đậm đà lan khắp đầu lưỡi, quả thực ngon xỉu.

 

Anh hất tay Đoàn Thố , ánh mắt vô tình mà hữu ý lướt qua mái đầu của Vưu Thanh đang cúi thấp nhấm nháp bánh rau. Không ai nhận , trong đáy mắt thoáng lóe lên một tia nghi hoặc.

 

Hôm qua, dì giúp việc nhà – dì Lưu, đang nhặt rau ngoài sân thì tán chuyện với chị giúp việc nhà bên cạnh, kể rằng con ch.ó giữ cửa nhà bà – thằng Vượng, dạo tiêu chảy mãi dứt, trông héo hắt như tàu lá chuối.

 

Lúc đó Lâm Thuật Niên đang tầng hai cạnh cửa sổ luyện thư pháp, xong liền để tâm. Ăn trưa xong, bất chấp cái nắng chang chang, đạp xe đến trạm thú y mua t.h.u.ố.c cầm tiêu chảy cho “chó nhà ”.

 

Vừa thanh toán, đang cầm phiếu t.h.u.ố.c định rẽ quầy lĩnh t.h.u.ố.c thì bất ngờ thấy Trương Quần – bạn cùng lớp, đang xách một túi t.h.u.ố.c , cạnh còn Triệu Lệ.

 

“Trương Quần, tớ thiệt đó, chắc cái t.h.u.ố.c phối giống heo uống ? Nhỡ Lâm Thuật Niên uống xong chuyện thì hả?”

 

Đang ở quầy t.h.u.ố.c móc tiền giấy lẻ nộp, Lâm Thuật Niên tới đây thì như sét đ.á.n.h, hóa đá tại chỗ.

 

Anh ngây đầu , thấy hai đứa – một cao một thấp – đang bước cửa, chuẩn phơi mặt nắng gắt. Trong đầu còn đang cố tiêu hóa câu động trời của Triệu Lệ.

 

Hai đứa đó gọi tên Lâm Thuật Niên... ngoài thì còn ai vô đây nữa?

 

“Đồng chí t.h.u.ố.c của nè.”

 

Một hộp t.h.u.ố.c từ cửa sổ quầy đưa .

 

“Đồng chí.”

 

Thấy chỉ lo dòm ngoài, nhân viên phát t.h.u.ố.c bực bội lấy hộp t.h.u.ố.c chọc chọc tay đang đặt quầy.

 

Lâm Thuật Niên bừng tỉnh, vội vàng nhận t.h.u.ố.c, tiện tay rút tờ báo cũ quầy, giả vờ che mặt nhanh chân lẽo đẽo theo .

 

“Thuốc heo còn uống thì ?” Trương Quần bật vì sợ lớn quá ai thấy nên dáo dác quanh như kẻ trộm.

 

Nào phía cách vài bước là Lâm Thuật Niên đang cầm báo che mặt lặng lẽ bám theo.

 

“Anh đừng hại Vưu Thanh đấy nhé” Triệu Lệ càng nghĩ càng thấy chuyện dở thò tay định giật lấy túi t.h.u.ố.c.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-13-thuoc-phoi-giong-heo-nai.html.]

“Con bé ngây thơ thế dụ nó chuyện đó lỡ mà…”

 

“Không lỡ gì hết. Anh đang giúp nó đó.” Trương Quần bĩu môi bực bội nhíu mày nhét t.h.u.ố.c túi quần

 

“Nghĩ thử coi ba của Lâm Thuật Niên là đại gia một hai ở Bích Thành đó nha. Ngày mai em giúp Vưu Thanh bỏ t.h.u.ố.c lỡ chén thằng đó thành chuyện thì chẳng thành thiếu phu nhân nhà máy nước giải khát luôn .”

 

mà nó thích là thích Đoàn Thố …”

 

“Xì. Thích thì ăn ? Thích trả nợ đói ở nhà nó ? Có giúp nó sống sướng như bà hoàng ?”

 

“Với cha Đoàn Thố là sĩ quan cao cấp tương lai sáng lạn nhà thèm để mắt tới Vưu Thanh với cái lý lịch nhà nghèo rớt mồng tơi ?”

 

Triệu Lệ cau mày nhắc tới tiền thì liền im bặt.

 

chỉ hai ngón tay cái và trỏ cứ xoắn lòng thì rối như tơ vò.

 

“Nếu vụ trót lọt Vưu Thanh chắc chắn sẽ nhớ ơn tụi . Sau kiểu gì cũng rớt cho tí cháo. Còn nếu nó mà vô ơn hừ thì đừng trách tụi mang chuyện méc với giám đốc Lâm.”

 

Trương Quần đắc ý vung vẩy tờ đơn t.h.u.ố.c phối giống heo tay đó ký tên chính là Vưu Thanh.

 

“Anh cho em nha. Đừng hỏng chuyện. Mẹ em định cho em vô ở nhà máy dệt . Suất đó để dành cho thằng em trai em . Nếu gả cho thì chỉ nước lao động cải tạo quê thôi. Nhà nghèo kiết xác. Mẹ cũng chẳng ưa gì em. Không ăn ké từ Vưu Thanh lấy tiền cưới hỏi hả?”

 

Vừa tới chuyện “ vùng kinh tế mới” Triệu Lệ như quả bóng xì lập tức tắt tiếng răm rắp lẽo đẽo theo .

 

Chiếc xe tải chồm qua một tảng đá cả thùng xe xóc mạnh một cái kéo Lâm Thuật Niên khỏi dòng hồi ức.

 

Trước mắt , cô gái nhỏ ăn xong cái bánh đang vo tròn tờ giấy dầu cẩn thận nhét túi vải màu xanh sẫm.

 

Hai bên má phúng phính vẫn còn nhai nốt miếng bánh cuối đôi mắt hạnh khẽ cụp xuống lông mi dài cong v.út còn run run.

 

Nhìn vẻ ngoài ngoan ngoãn vô hại như thế cô nỡ lòng nào định hạ t.h.u.ố.c phối giống heo cho chứ.

 

Lâm Thuật Niên càng nghĩ càng tức nhíu mày vặn nắp bình nước uống một ngụm ngó cánh đồng lúa vàng rực bên ngoài.

 

Hôm nay dứt khoát đụng đến bất kỳ thứ gì cô đưa từ đồ ăn tới nước uống. Cái bánh hồi nãy tính. Tại Đoàn Thố giành lỡ phát tình thì cũng là tên đó chứ .

 

Còn cái khăn lụa nữa…

 

Rốt cuộc cô là thế nào. Có thật như Ngô Quan Sương – thích trộm vặt mê hư vinh còn định chuốc t.h.u.ố.c ép lên giường.

 

Lâm Thuật Niên tựa lưng vải bạt căng lều hai chân dài duỗi thẳng chỉ đành co ánh mắt khẽ liếc cô gái như thấu con thật bên trong lớp vỏ bề ngoài đó.

 

Mặt trời lên cao cô gái cau mày ngẩng đầu lên ánh nắng lập tức hắt đôi mắt long lanh trong suốt như hổ phách.

 

 

Loading...