Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 14: Thuốc phối giống heo nái?

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:06:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cái bánh bé tẹo mà cũng nhai mãi xong xem nhà cô bình thường cũng chẳng ăn món gì t.ử tế. Mình khi nên giành bánh với cô.

 

Lâm Thuật Niên nghĩ hề lúc đó Vưu Thanh đang thầm đếm nhai trong đầu.

 

Hồi còn công sở cô ăn như cướp hậu quả là viêm dày kể cơ hàm phát triển như lực sĩ.

 

Giờ may mắn lắm mới gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu thế . Vưu Thanh quyết tâm học theo mấy nữ mỗi miếng ăn nhai đúng ba mươi sáu . Nhất quyết cho cơ hàm cơ hội phình to.

 

Đoàn Thố lúc đang nhắm mắt khoanh tay tận hưởng gió đồng thơm hương lúa thì bất ngờ mở mắt sang định chuyện với Lâm Thuật Niên nhưng thấy đang âm thầm chằm chằm về phía Vưu Thanh.

 

Anh huých cùi chỏ n.g.ự.c một cái.

 

“Nhìn gì dữ bộ mặt Vưu Thanh nở hoa chắc.”

 

Anh nhếch mép đểu, khẽ nhướng một bên khóe môi.

 

Lâm Thuật Niên nhíu mày đầy mất kiên nhẫn, chậc một tiếng, giơ tay lên định phản kích.

 

"Gì cơ? Mặt dính hoa ?"

 

Vừa nhai đến đúng lượt thứ ba mươi sáu, Vưu Thanh hoảng hốt nuốt vội miếng bánh, câu đó xong liền tưởng thật, còn tưởng mặt nở hoa thiệt.

 

Cô nàng lật đật dùng hai tay chà chà khắp mặt như gà mắc tóc, vẻ ngơ ngác ngốc nghếch khiến Đoàn Thố ôm bụng sằng sặc.

 

"Phải , chỉ hoa , còn con bướm đêm to oành đang bay loạn xạ nữa kìa hahahaha…"

 

Đoàn Thố vươn tay chọt một cái trán cô khoanh tay xuống, khì khì khoái chí.

 

, dám lừa hả!"

 

Vưu Thanh giả vờ giận dỗi, phồng má tròn xoe, hai tay chụm tính tiếng két két dọa , ai dè chả phát tí âm thanh nào, kế hoạch hù dọa thất bại tập.

 

Thế là Đoàn Thố càng như lên đồng, đến mức ngửa cả .

 

"Ui da, sợ quá mất"

 

Anh tiếp tục chọc quê cô.

 

Lâm Thuật Niên chỉ lặng lẽ xem hai đùa giỡn lăng xăng.

 

mà, con bé thích là Đoàn Thố, chứ Lâm Thuật Niên mà—.

 

Câu của Triệu Lệ hôm qua đột ngột vang lên trong đầu .

 

Anh khẽ nhướng mày, ánh mắt trầm xuống.

 

Khoảng hơn chín giờ, chiếc xe tải nhỏ cuối cùng cũng cập bến khu cắm trại ở vùng ngoại ô bên bờ sông Ngân Thụ.

 

Một vài bạn học đến sớm sắp xếp xong nồi niêu xoong chảo, nhóm bếp, dựng giá treo nồi, phía là mấy thanh củi khô mang từ nhà .

 

Vưu Thanh nhảy xuống khỏi thùng xe liền kiếm chỗ nhóm lửa, cho luôn mấy thứ đem theo như mơ khô, sơn tra và đường nâu ấm đun nước, đổ đầy nước treo lên giá đống củi đang cháy riu riu.

 

"Vưu Thanh!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-14-thuoc-phoi-giong-heo-nai.html.]

Một giọng nữ đột ngột vang lên lưng.

 

Vưu Thanh đang xổm chỉnh đống lửa, thì đầu .

 

Một cô gái cao gầy chạy tới, mặc áo hoa nhí xám tro, quần vải thô lấm lem với hai miếng vá to tổ chảng ở đầu gối.

 

Trong chốc lát, Vưu Thanh nhận là ai, dám lên tiếng , chỉ vội nặn một nụ thiện chào hỏi.

 

"Cậu ma nhập hả?" Cô gái rùng , thấy Vưu Thanh – chẳng mấy khi đột nhiên toe toét với thì nổi da gà nổi hết cả lớp. "Mau theo tớ!"

 

quanh một vòng như kẻ trộm kéo tay Vưu Thanh lén lút rẽ rặng cây nhỏ gần đó.

 

Bên , Lâm Thuật Niên đang giúp Đoàn Thố dựng trại, nhướng mày theo bóng dáng Triệu Lệ đang lén lút kéo Vưu Thanh , trong lòng thầm nghĩ: Chắc hai đứa tính bàn vụ t.h.u.ố.c heo phối giống đây mà…

 

Là nhân vật chính sắp hạ t.h.u.ố.c, tâm trạng lúc đúng là rối như tơ vò.

 

Đoàn Thố gọi thêm vài nam sinh đến giúp, cùng dỡ đống lều và cọc khỏi xe, Trần Kim Hoa đạp ga cho xe rời khỏi khu cắm trại.

 

Ở bên bờ sông, Ngô Quan Sương đang xem các bạn nam bắt cá, ngoái đầu thấy Vưu Thanh cùng Triệu Lệ lén lút rời , để ý thấy cái khăn lụa cô đang đeo, lòng khỏi hả hê, chỉ chờ đợi màn kịch hôm nay hạ màn.

 

"Đoàn Thố, Lâm Thuật Niên! Cuối cùng hai cũng tới !"

 

Ngô Quan Sương reo lên, tay vòng lưng, chạy tới phía họ với dáng vẻ tươi rói nhí nhảnh.

 

"Chà, đến sớm ghê hen." Đoàn Thố tươi như nắng mai với cô nàng, nhưng kéo lều lên, liếc sang Lâm Thuật Niên – đang mặt lạnh như tiền bên cạnh.

 

"Làm ơn nghiêm túc chút ?"

 

Lâm Thuật Niên chẳng buồn đáp nụ của Ngô Quan Sương, chỉ lườm Đoàn Thố một cái, hiệu bắt tay dựng lều nghiêm chỉnh.

 

Đoàn Thố lơ luôn, tay vẫn thoăn thoắt việc. Tay áo xắn lên hờ hững lộ cổ tay săn chắc, giúp Lâm Thuật Niên ngừng buôn chuyện.

 

"Xa thế tới kiểu gì ? Nhà sát vách với Lâm Thuật Niên mà nhờ xe tải nhà ảnh luôn?"

 

Ngô Quan Sương hình vạm vỡ của mà tim đập thình thịch, má đỏ lên, ngập ngừng trả lời:

 

"Ba tớ tiện đường bệnh viện nên chở tớ tới đây luôn."

 

Đoàn Thố gật gù một tiếng ồ dài, liền Lâm Thuật Niên tặng cho một cái lườm sắc như d.a.o.

 

Anh cũng thấy khó hiểu ghê.

 

Chẳng lẽ, Lâm Thuật Niên thích Ngô Quan Sương?

 

Càng nghĩ càng thấy khả năng cao. Từ lúc cô nàng ló mặt và bắt chuyện, Lâm Thuật Niên bắt đầu bày cái mặt đưa đám.

 

Hầy, đúng là cái tội quyến rũ quá đà của bản , cũng gây họa!

 

"Ê, tự tiếp nha, xả nước cứu cái ."

 

Đoàn Thố bỗng ôm bụng, giả bộ mặt vội vàng, vỗ vỗ lên đỉnh lều nhướng cằm với Lâm Thuật Niên.

 

"Con lười lên thớt thì bày đặt đau bụng!"

 

Lâm Thuật Niên ném cho một câu móc mỉa, chẳng thèm liếc lấy Ngô Quan Sương một cái, cúi lôi thêm miếng vải lều khác từ đất lên, bắt đầu tự tay dựng tiếp.

Loading...