Ngày mùng một tháng tám, Vưu Thanh đạp chiếc xe đạp Phượng Hoàng 26 của nhà đến nhà máy nước ngọt Bích Thành báo danh.
Vừa đến nơi, dựng xe nhà xe xong, còn đang định tìm hỏi đường tới văn phòng tổ trưởng xưởng là Tưởng Huệ Cẩm, thì chợt lầu phía tiếng “két” – một cánh cửa sổ đẩy .
“Là Vưu Thanh đó ?”
Một giọng nữ trung niên dịu dàng vang lên, khiến cũng cảm thấy dễ chịu.
Vưu Thanh vội , lên cửa sổ tầng hai nơi một phụ nữ đang thò đầu .
Người phụ nữ trạc đến bốn mươi tuổi, mặc áo đồng phục màu trắng của công xưởng, ngũ quan hài hòa, mái tóc dài đen nhánh b.úi gọn gàng gáy, để lộ vầng trán mịn màng và sáng sủa.
Trong đầu Vưu Thanh bất giác hiện lên hình ảnh hoa mộc lan – mộc mạc, dịu dàng nhưng kiên cường.
Cô ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, nở một nụ rạng rỡ như nắng ban mai.
“Dì là tổ trưởng Tưởng ạ?”
Người phụ nữ cũng mỉm gật đầu.
“Cháu đây chờ một lát, dì xuống ngay dẫn cháu xưởng tham quan.”
Nghe , Vưu Thanh gật đầu như gà mổ thóc.
Tưởng Huệ Cẩm dẫn Vưu Thanh tới phòng điều phối để nhận đồng phục phù hợp, đó cùng cô tiến về xưởng.
“Hôm nay là ngày đầu tiên , cháu cứ theo dì kiểm tra chất lượng mà quan sát công việc cho quen quy trình .”
Vưu Thanh lập tức “” một tiếng rõ to, mặt mũi nghiêm túc bước lên bậc thềm.
“Ban đầu dì tính với trình độ cấp ba như cháu thì thể thẳng văn phòng phụ giúp dì là , ai dè lão Lâm cứ một mực bảo để cháu xưởng luyện thời gian ,” Tưởng Huệ Cẩm để ý phản ứng của Vưu Thanh, “ mà như cũng , hết quy trình nhà máy thì thăng chức cũng dễ hơn.”
Vưu Thanh khiêm tốn, xua tay:
“Cháu chỉ là con bé mới đời, dám nghĩ đến thăng thăng. Mẹ cháu bảo , ở cũng tôn ti trật tự, bắt đầu từ cơ bản là an nhất. dì yên tâm, cháu nhất định sẽ việc chăm chỉ, để gánh ạ!”
Tưởng Huệ Cẩm gật đầu hài lòng, trong lòng cũng yên tâm hơn phần nào.
Vài hôm một cô bé tên Vưu Thanh sắp đến , kế toán Diêu – rõ cảnh gia đình cô – mở máy tám: cô bé từ tới nay ngẩng đầu lên trời, chẳng coi ai gì, kiểu kiêu kỳ, chắc gì chịu nổi vất vả trong xưởng, vài bữa thế nào cũng bỏ chạy.
Mà giờ gặp , thấy cô bé thật thà , chẳng giống như lời đồn chút nào.
Tưởng Huệ Cẩm trò chuyện đẩy cửa xưởng Một.
“Đây là phân xưởng đóng gói, chuyên lo việc niêm phong, dán nhãn và đóng thùng,” Tưởng Huệ Cẩm giới thiệu, “Cháu sẽ kiểm tra chất lượng sản phẩm khi đóng thùng.”
Một cô trung niên thấp nhưng tròn trịa, thấy liền nhanh nhẹn chạy , niềm nở.
“Tổ trưởng Tưởng, cô tới !”
Dù khuôn mặt tươi , Vưu Thanh vẫn cảm thấy gì đó thật lòng, kiểu giả tạo gượng gạo.
Miệng thì chào tổ trưởng Tưởng, nhưng ánh mắt liếc từ xuống , săm soi cô một lượt.
“Ừ, Cao Hải Hoa, giới thiệu chút – đây là Vưu Thanh, mới ở xưởng Hai.”
Tưởng Huệ Cẩm xong liền sang giới thiệu :
“Đây là Cao Hải Hoa, tổ trưởng xưởng Một.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-23-di-lam-bao-cao.html.]
“Chào tổ trưởng Cao!”
Dù ưa ánh mắt của bà lắm, Vưu Thanh vẫn cúi đầu lễ phép chào.
“Ừm, chào cháu.” Cao Hải Hoa đáp, miệng mà mắt chẳng .
“Từ Thục Anh ?”
Tưởng Huệ Cẩm đảo mắt quanh xưởng, thấy cần tìm.
“À, cháu sang xưởng Hai kiểm hàng ạ.”
Cao Hải Hoa vội đáp.
Tưởng Huệ Cẩm gật gù, đưa Vưu Thanh sang xưởng Hai.
“Người mà dì nhắc, Từ Thục Anh, là sư phụ mới của cháu đó.” Tưởng Huệ Cẩm .
“Cô bé lớn hơn cháu bao nhiêu, nhưng sư phụ thì vẫn gọi đàng hoàng đó nha.”
Tưởng Huệ Cẩm nhẹ, Vưu Thanh cũng vui vẻ gật đầu.
“Tú Vân!”
Tưởng Huệ Cẩm gọi lớn một phụ nữ cao cao đang chăm chú kiểm hàng trong xưởng.
Người gọi đầu , nhận là ai liền nhanh ch.óng bước tới.
“Tổ trưởng Tưởng!” cô lên tiếng chào.
“Đây là Vưu Thanh, nhân viên kiểm phẩm mới của xưởng các cháu đó. đưa tới tận nơi đấy, đừng tranh kiểm phẩm với Cao Hải Hoa nữa nhé, ngày nào cũng đau đầu!”
Tưởng Huệ Cẩm nửa đùa nửa thật, sang bảo Vưu Thanh:
“Đây là Triệu Tú Vân, tổ trưởng xưởng Hai. Từ nay cháu sẽ việc ở đây.”
Vưu Thanh nghiêm túc đ.á.n.h giá cấp trực tiếp mới – Triệu Tú Vân mặt biểu cảm, khó đoán tâm tư, nhưng ít trông chân thành hơn bà Cao Hải Hoa nãy.
Cô mỉm rạng rỡ, lễ phép cúi đầu:
“Chào tổ trưởng Triệu, em là Vưu Thanh, mong chỉ dạy nhiều ạ!”
Triệu Tú Vân bình thản gật đầu, một câu “Cố gắng nhé”, gọi Từ Thục Anh đang kiểm hàng , giao cô bé mới đến cho cô hướng dẫn quy trình việc.
Sau buổi sáng theo Từ Thục Anh học việc, Vưu Thanh – một con trâu vàng tiêu chuẩn của thế giới hiện thực – lòng công việc mất .
Thật Lâm xưởng trưởng cũng ưu ái cô. Việc kiểm phẩm chẳng khó nhằn gì, tốn nhiều sức lực. Chỉ cần để tâm chút, cẩn thận loại bỏ sản phẩm đạt chuẩn là .
điều đó cũng đồng nghĩa với việc dễ đắc tội với những công nhân cô phát hiện sản phẩm .
Thật thì Vưu Thanh cũng chẳng quá bận tâm, vì hơn bốn tháng nữa là cô sẽ thi đại học, mấy chuyện kết thù oán cũng đáng để lo nghĩ.
Dù mục đích chính cô đến đây là để tiếp cận Lâm Thuật Niên.
lúc đó cũng đến giờ ăn trưa. Vưu Thanh định rủ Từ Thục Anh ăn một bữa để kéo gần quan hệ, ai dè bảo mang cơm từ nhà.
Thế là cô đành tự lững thững đến nhà ăn của công xưởng.