“Mẹ cháu từ nhân viên bán hàng ở hợp tác xã mà sa cơ lỡ vận thành nông nỗi , cháu thật sự vì ? Không vì cái đuôi lẽo đẽo như cháu thì còn vì cái gì nữa? Cháu còn ích kỷ cho bà tìm mới, cháu thấy với cháu ? Cháu định phá hoại cuộc đời bà tới chừng nào hả?”
“Ờ thì cháu cưới chồng xong, phủi đ.í.t bỏ , ai ở chăm sóc cháu? là thứ chỉ lo cho bản , ích kỷ quá đáng—.”
Lời mắng như roi quất thẳng tai Vưu Thanh, từng câu từng chữ như khoét sâu tim.
“Cái đuôi lẽo đẽo” bao lâu cô mới cái từ .
Ở thế giới , năm cô mười tuổi, dì hai cũng từng với cô như .
Cô là gánh nặng, là rào cản khiến ai cũng khổ sở, là nguyên nhân của bi kịch.
Cha ly hôn, chọn nuôi cô – là một sai lầm.
Sự tồn tại của cô – là một tội .
Cô vẫn nhớ như in gương mặt khinh miệt của dì hai ngày , và giờ đây, nó đang trùng khớp hảo với vẻ mặt của Liễu Cầm mặt.
Thế nhưng, cô từng phản đối tái hôn!
Tại để cô một lời, tất cả đều gán cho cô đủ loại ác ý?
Rõ ràng, cô còn mong hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác mà!
Chỉ là… đó là hạnh phúc thật sự!
Không thể để một sai tiếp nối bằng một sai lầm khác!
Một dòng nước nóng hổi đang dâng lên, len qua cổ họng, chuẩn vỡ òa nơi khóe mắt.
“Lúc một cái chai , nó phận sẽ là để ‘cái đuôi đựng dầu’ ?”
Vưu Thanh run giọng, cố nén tiếng , để Liễu Cầm đang nấu ăn trong nhà thấy.
Liễu Mai sững .
“, phận đời của là một cái đuôi đựng dầu, thể đổi sự thật .”
Vưu Thanh hít một , lấy tay áo quệt giọt nước mắt rơi .
“ cháu sẽ để con cháu gọi là đuôi đựng dầu như cháu!”
“Cháu từng cho tìm hạnh phúc, nhưng điều đó là thật lòng! Mợ đừng vì vài cái lợi cỏn con mà tùy tiện nhét bà cho mấy tay Trương Tam Lý Tứ Vương Nhị Mã T.ử gì đó!”
“Hạnh phúc của cháu, để bà tự quyết định! Không cần các lo!”
“Tất nhiên, khi bà tìm hạnh phúc, cháu cũng đủ khả năng để hai con sống một đời thật vui vẻ!”
“Giờ cháu kiếm tiền, còn kiếm nhiều hơn. Cháu sẽ dành dụm sính lễ cho ! Cháu sẽ để bà kết hôn thật rình rang, cưới mà bà thật sự yêu, chứ ai cũng !”
“Chứ thì một cuộc hôn nhân sai lầm, sinh một đứa nhỏ, để các mắng là đuôi đựng dầu—.”
“Như cháu đó!”
Vưu Thanh mắt đỏ hoe, nghiến răng tức giận gằn từng chữ với Liễu Mai, cố chịu đau, quên nhà – sợ Liễu Cầm bước và , đau lòng.
Như một con thú non nhỏ bé, cố tỏ mạnh mẽ, nhưng gì ngoài việc rướn gồng lên chống đỡ.
“Ui ui, mợ mới cháu mấy câu mà cháu xả ngược mợ cả trăm câu! Khóc lóc gì chứ, y hệt cái thằng cha ăn hại của cháu, chỉ sống vì bản —.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-29-nguoi-keo-be-keo-canh.html.]
Khóe mắt Liễu Mai liếc về phía cửa, bất giác dựng tóc gáy – chẳng từ bao giờ, một trai cao lớn đó, ánh mắt lạnh như băng khóa c.h.ặ.t lấy bà .
Cái ánh mắt như sắp ăn tươi nuốt sống khiến bà sởn gai ốc.
Bà hậm hực buông một câu kéo lê dép chạy biến như trốn nợ.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ, thu một ô pin năng lượng.]
Âm thanh hệ thống vang lên bất ngờ khiến bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Vưu Thanh khựng , bất giác thả lỏng.
Cô cái bàn phím nhỏ trong tâm trí – hiện đang hai ô pin, liếc về phía bóng lưng đang quạt quạt rời của Liễu Mai, cơn giận uất nghẹn ban nãy liền hóa thành một dấu chấm hỏi bối rối.
Gì trời?
Cãi với còn thể khiến trái tim khác rung động?
Cái hệ thống hả? Mợ năm – một pháo hôi nữ phụ – thể là đối tượng?
Vưu Thanh còn đang m.ô.n.g lung, thì ánh mắt bất giác dừng nơi cửa – nơi đó, Đoàn Thố đang sừng sững.
Thì là …
Cô như bừng tỉnh.
mà… chẳng trong truyện gốc, Đoàn Thố thích Ngô Quan Sương ? Sao rung động với cô?
À đúng ! Trong nguyên tác, lý do khiến Đoàn Thố lòng Ngô Quan Sương là vì một biến cố khi nghiệp cấp ba—.
Mà hiện tại, biến cố đó vẫn xảy .
Nghĩ đến đây, Vưu Thanh khẽ mím môi suy luận: lẽ, khi thích Ngô Quan Sương, trong lòng Đoàn Thố tình cảm sâu đậm với cô – bạn thanh mai trúc mã…
Nén lớp cảm xúc đang cuộn trào, Vưu Thanh thắp lên ngọn lửa chiến đấu trong lòng.
Cô khẽ hắng giọng, đầu mỉm nhẹ với bạn.
“Cậu ăn cơm ?”
“Cậu xem kìa.”
Đoàn Thố trả lời, chỉ mang theo vẻ mặt kiểu “uổng công tớ kỳ vọng ở ”, lê dép tới gần, trách móc:
“Bình thường thì miệng mồm lanh lợi lắm, thế mà mắng cái là chỉ .”
Lông mày nhíu c.h.ặ.t, lời trách móc nhưng ánh mắt vô thức đầy xót xa.
“Khóc hồi nào? Mắt nào của thấy tớ ?”
Vưu Thanh bĩu môi, vênh cằm tự đắc, ngón tay cái chỉ thẳng ngoài:
“Hơn nữa, thấy ? Vừa tớ đấu cho ba câm nín, bỏ chạy luôn!”
“Ừ ừ ừ, thể hiện xuất sắc lắm. Đến mức tự cảm động mà bật luôn còn gì—.”
Đoàn Thố thấy Vưu Thanh cố tỏ bình thường nhưng đôi mắt vẫn hoe đỏ, câu trêu chọc sắp bật khỏi miệng bỗng nghẹn .
Hai đối diện một lúc, ánh mắt Đoàn Thố dừng khuôn mặt Vưu Thanh, rõ ràng là đang tổn thương mà vẫn cố tỏ chẳng gì, khiến khẽ “xì” một tiếng đầy bất lực, đưa tay gãi gãi gáy trong cơn phiền muộn.